Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Rời khỏi con hẻm tối tăm, Chu Tịnh Tịnh không đi thẳng lên nhà ngay. Cô đứng yên vài giây, như mất hết sức lực, rồi chậm rãi ngồi xuống bậc cầu thang lạnh lẽo, lưng tựa vào tường, hai tay ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối.

 

Bóng đèn vàng trên cao chập chờn, ánh sáng yếu ớt phủ lên gương mặt cô, để lộ đôi mắt đỏ hoe. Cô đã nghĩ mình đủ mạnh mẻ, đủ để đối mặt, đủ để không còn sợ hãi.

 

Nhưng khi mọi thứ cùng lúc kéo tới, từng người một xuất hiện, từng câu nói như d.a.o cứa vào quá khứ, cô mới nhận ra … có những thứ không phải muốn quên là quên được .

 

“Tại sao … tại sao cứ phải là tôi …”

 

Nước mắt rơi xuống không ồn ào, không nức nở, chỉ là từng giọt lặng lẽ chảy dài.

 

“ Tôi đã buông tay rồi mà…”

 

Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vai run lên.

 

“Các người còn muốn gì nữa…”

 

Ba năm... Ba năm cô mang theo đứa trẻ, sống như một người bình thường, chịu đựng ánh mắt của người đời, chịu đựng lời dị nghị, chỉ mong có thể giữ được chút bình yên. Nhưng họ vẫn không buông, không chịu buông tha cho cô.

 

Cô siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm vào da thịt.

 

“Các người dựa vào cái gì… ép tôi đến mức này …”

 

Không có câu trả lời chỉ có bóng tối bao trùm lên tất cả.

 

Sáng sớm chuông cửa vang lên khi trời còn chưa sáng hẳn. Chu Tịnh Tịnh vừa mở mắt đã nghe thấy tiếng mẹ cô ra mở cửa. Cô chưa kịp đứng dậy thì giọng nói quen thuộc đã vang lên từ ngoài phòng khách.

 

“Cháu đến sớm, không làm phiền hai bác chứ?”

 

Mộ Thừa Nam đến tìm Chu Tịnh Tịnh, cô lập tức đứng dậy, đi ra ngoài.

 

Anh ta đứng đó, vẫn vest chỉnh tề, nụ cười ôn hòa như chưa từng có chuyện gì xảy ra .

 

“Anh đến làm gì?” cô hỏi thẳng.

 

“Có chuyện muốn nói với em.” anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

 

“Ra ngoài.”

 

Không cần suy nghĩ, hai người lại đứng ở chân cầu thang.

 

Nhưng lần này , không còn đêm tối che giấu nữa. Ánh sáng ban ngày khiến mọi thứ trở nên rõ ràng, cũng lạnh lẽo hơn. Mộ Thừa Nam nhìn cô một lúc, rồi nói thẳng.

 

“Em phải kết hôn với tôi .”

 

Chu Tịnh Tịnh bật cười một nụ cười đầy khinh miệt.

 

“Anh đang nói mớ à ?”

 

Anh không tức giận. Chỉ tiếp tục nói , giọng đều đều như đang đọc một bản kế hoạch đã định sẵn.

 

“Em sẽ nói với Mộ Trạch rằng đứa bé là con của tôi . Tôi sẽ nhận Chu Dịch làm con ruột. Sau đó chúng ta kết hôn.”

 

Từng câu, từng chữ, rõ ràng. Chu Tịnh Tịnh nhìn anh , ánh mắt như nhìn một kẻ điên.

 

“Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý?”

 

“Em không có lựa chọn nào khác đâu .”

 

“Vậy anh thử xem. Tôi từ chối.”

 

Ánh mắt Mộ Thừa Nam khẽ trầm xuống.

 

“Em nên suy nghĩ kỹ. Người thiệt thòi… không phải là em mà là cha mẹ và đứa trẻ đó.

"

 

Chu Tịnh Tịnh siết tay.

 

“Anh đang đe dọa tôi ?”

 

“Không! Tôi chỉ đang nhắc nhở.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-6.html.]

 

Một khoảng im lặng rồi anh nói tiếp, giọng thấp hơn.

 

“Gia đình em, đứa bé liệu có chịu nổi sóng gió mà bà ấy mang đến hay không .”

 

 

Chu Tịnh Tịnh nhìn anh rất lâu rồi cô cười , một nụ cười lạnh đến tận xương.

 

“Anh nghĩ tôi còn sợ sao ?”

 

“Các người muốn làm gì thì làm đừng ép tôi vào chân tường, tôi tan nhà nát cửa các người cũng đừng mong sống tốt ngày nào.”

*

 

Buổi trưa, điện thoại reo liên tục. Chu Tịnh Tịnh đang ở phim trường, vừa định tắt máy thì nhìn thấy tên hiển thị cha cô. Một dự cảm xấu ập tới cô lập tức bắt máy.

 

“Ba?”

 

Đầu dây bên kia , giọng ông run run.

 

“Mẹ con… bị t.a.i n.ạ.n rồi …”

 

Cả người Chu Tịnh Tịnh cứng lại .

 

 

Tại bệnh viện mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc. Chu Tịnh Tịnh đứng ngoài phòng cấp cứu, tay vẫn còn run. Cha cô ngồi bên cạnh, mặt tái nhợt.

 

“Xe… tông từ phía sau …Bác sĩ nói … gãy xương… phải mổ…”

 

“Chi phí…” ông ngập ngừng.

 

Chu Tịnh Tịnh nhắm mắt lại .

 

Cô hiểu. Nhà cô… không có tiền. Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên đều đặn trên hành lang. Chu Tịnh Tịnh nâng ánh mắt người phụ nữ bước tới, khí chất cao quý, ánh mắt lạnh lùng.

 

Mộ phu nhân, bà dừng lại trước mặt cô, nhìn từ trên xuống, như đang đ.á.n.h giá một món đồ.

 

“Tai nạn ngoài ý muốn , đáng tiếc thật đấy!"

 

Chu Tịnh Tịnh không nói gì chỉ nhìn bà.

 

“Bác sĩ nói cần phẫu thuật ngay. Chi phí… không nhỏ đâu ."

 

“Bà muốn gì?” giọng cô khàn đi .

 

Mộ phu nhân khẽ cười .

 

“Thứ tôi muốn chẳng phải đã nói rõ với cô rồi sao ?"

 

“Tiền viện phí, chi phí phẫu thuật, tất cả… tôi lo.”

 

Ánh mắt bà lạnh đi , tia hận thù dâng trong đáy mắt.

 

“Còn nếu không …Có lẽ… hôm nay sẽ là ngày giỗ của mẹ cô.”

 

Không gian như đóng băng Chu Tịnh Tịnh đứng đó, toàn thân cứng đờ. Từng lời của bà, như d.a.o cứa vào tim cô, bọn họ nhắm vào cô, tất cả đều là tai hoạ mà cô mang đến.

 

“Mộ phu nhân bà không sợ báo ứng sao ?”

 

Bà ta khẽ cười nghe như chuyện khôi hài nhất thế gian này .

 

“Báo ứng à ? Nếu mà có , tôi đã không đứng ở đây.”

 

Một câu nói nhẹ nhàng nhưng tàn nhẫn Chu Tịnh Tịnh không nói nữa.

 

Cô quay đầu nhìn về phía phòng cấp cứu. Đèn vẫn sáng bên trong… là mẹ cô. Người đã vì cô mà chịu đựng suốt ba năm. Người đã cùng cô gánh hết mọi lời dị nghị. Người… duy nhất luôn đứng về phía cô.

 

Phía sau , giọng Mộ phu nhân lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng như định đoạt tất cả.

 

“Quyết định đi . Thời gian… không nhiều đâu .”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...