Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tin tức lan ra nhanh hơn Chu Tịnh Tịnh tưởng. Chỉ trong một buổi sáng, gần như cả đoàn phim đều biết cô sắp kết hôn với Mộ Thừa Nam, mà đứa bé ba tuổi kia … là con trai của anh ta .

 

Những ánh mắt nhìn cô bắt đầu thay đổi.

 

Có người tò mò.

 

Có người khinh thường.

 

Cũng có người dè chừng.

 

Chu Tịnh Tịnh vẫn như không thấy, đứng trước gương chỉnh lại lớp trang điểm, động tác bình tĩnh đến mức lạnh lùng. Chỉ có chính cô mới biết , mỗi một lời đồn kia giống như một cái gai, cắm sâu vào tim, nhưng cô không có quyền rút ra .

 

Cánh cửa phòng hóa trang bị đẩy mạnh.

 

“Chu Tịnh Tịnh!”

 

Giọng nói trầm thấp, mang theo cơn giận không kiềm chế. Cô nhìn lên qua gương Mộ Trạch đứng ở cửa, ánh mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập như vừa chạy đến. Không khí trong phòng lập tức căng thẳng.

 

Chu Tịnh Tịnh quay lại , tựa lưng vào bàn trang điểm, nhìn hắn , ánh mắt bình thản đến mức xa lạ.

 

“Có chuyện gì?”

 

“Em hỏi tôi có chuyện gì? Tin đồn ngoài kia là thật?”

 

“Tin gì?”

 

“Em kết hôn với Mộ Thừa Nam? Đứa bé… là con của anh ta ư?”

 

Chu Tịnh Tịnh không trả lời ngay cô nhìn hắn một lúc, rồi khẽ gật đầu.

 

“ Đúng .”

 

Tất cả sụp đổ Mộ Trạch đứng sững lại , như không tin vào tai mình .

 

“Em nói lại lần nữa.”

 

“Anh nghe không rõ à ? Tôi sắp kết hôn rồi , đứa con là của anh ấy .”

 

Một khoảng lặng nặng nề rồi hắn bật cười . Một nụ cười gần như điên dại.

 

“Chu Tịnh Tịnh… Em nghĩ mấy lời này tùy tiện nói ra là tôi sẽ tin em sao ?"

 

“Không cần anh tin. Chuyện của tôi , không liên quan đến anh .”

 

Hắn bước tới, nắm lấy cổ tay cô.

 

“Vậy còn tôi ? Em xem tôi là cái gì hả Tịnh Tịnh?”

 

Chu Tịnh Tịnh nhìn xuống bàn tay đang nắm c.h.ặ.t mình , rồi chậm rãi ngẩng lên.

 

“Người không quen, hoặc khách quan hơn là bạn trai cũ? Tôi phải yêu anh cả đời à , Mộ Trạch đừng sống trong quá khứ nữa cùng đừng ép tôi còn yêu anh . Anh làm tôi thấy chán ghét vô cùng ấy ."

 

Bàn tay hắn siết c.h.ặ.t hơn.

 

“Người không quen ư? Ba năm trôi qua dài dằng dặc… để rồi em nói với tôi như vậy ?”

 

“Anh cũng có bạn gái rồi mà. Đừng tỏ ra mình là kẻ si tình. Triệu Khiết… không phải là bạn gái anh sao ?”

 

Tên người phụ nữ kia vừa thốt ra , ánh mắt Mộ Trạch thoáng d.a.o động.

 

“Vậy thì anh còn đến tìm tôi làm gì?” cô tiếp tục, “Buông tha cho tôi đi .”

 

Không khí như đông lại Mộ Trạch nhìn cô, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.

 

Một lúc lâu sau , hắn buông tay. Không nói thêm gì chỉ quay người rời đi . Bóng lưng ấy cao lớn, nhưng lại mang theo cảm giác… sụp đổ.Chu Tịnh Tịnh đứng đó, không đuổi theo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-7.html.]

Cũng không gọi lại , nên kết thúc rồi ...

 

Ngày cưới được định rất gấp. Nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng.

Chu Tịnh Tịnh đứng trong phòng thử váy cưới, nhìn hình ảnh của mình trong gương.

 

Chiếc váy trắng tinh, ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường nét hoàn hảo. Người ngoài nhìn vào , sẽ chỉ thấy một cô dâu xinh đẹp , sắp bước vào một cuộc hôn nhân đáng mơ ước.

 

Chỉ có cô biết đó là một cái bẫy, một cái địa ngục được giăng sẵn chờ cô bước chân vào .

 

“Chu tiểu thư, váy cưới đẹp quá rất hợp với cô.” nhân viên bên cạnh cười nói .

 

Chu Tịnh Tịnh không đáp.

 

Ánh mắt cô rơi vào chính mình trong gương, xa lạ đến mức như đang nhìn một người khác. Điện thoại trong tay khẽ rung cô liếc qua nội dung tin nhắn khiến sắc mặt cô lập tức thay đổi.

*

 

Bệnh viện thành phố, hành lang trắng toát, lạnh lẽo. Chu Tịnh Tịnh đứng trước cửa phòng cấp cứu, tim đập loạn nhịp.

 

“Bệnh nhân… được phát hiện treo cổ tại nhà. May mắn phát hiện kịp thời, nếu không …”

 

Những lời sau đó, cô không nghe rõ nữa. Chỉ còn một cái tên vang lên trong đầu cô Mộ Trạch.

 

Cô đứng lặng một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói .

 

“Hiện tại… anh ấy thế nào?”

 

“Đã qua cơn nguy hiểm.” bác sĩ đáp, “ Nhưng tinh thần bệnh nhân rất không ổn định.”

 

Tinh thần… không ổn định. Chu Tịnh Tịnh nhắm mắt lại . Một cảm giác đau nhói lan ra trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Cánh cửa phòng bệnh mở ra . Mộ Trạch nằm trên giường, cổ còn quấn băng, sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt. Không còn chút khí thế nào của người đàn ông cao cao tại thượng ngày trước .

 

Hắn ta bây giờ yếu ớt đến đáng sợ.

 

Chu Tịnh Tịnh đứng ở cửa, không bước vào . Triệu Khiết đứng bên trong, nhìn thấy cô thì hơi giật mình .

 

“Cô…”

 

Chu Tịnh Tịnh không nhìn cô ta . Chỉ nhìn người trên giường.

 

“Anh ấy … bị như vậy bao lâu rồi ?” cô hỏi.

 

Triệu Khiết im lặng một lúc, rồi khẽ nói :

 

“Ba năm nay… anh ấy luôn phải dùng t.h.u.ố.c.”

 

Chu Tịnh Tịnh siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

“Chứng trầm cảm của anh ấy có lúc nặng, có lúc nhẹ… nhưng chưa từng khỏi lúc nào anh ấy cũng uống t.h.u.ố.c."

 

Cô đứng im không nói gì.

 

“Cô là người đó đúng không ? Thảo nào gương mặt của tôi lại giống với cô như vậy ."

 

Chu Tịnh Tịnh khựng lại , nghe Triệu Khiết nói tiếp.

 

“Anh ấy chưa từng chạm vào tôi . Ngay cả nắm tay… cũng không . Tôi phẫu thuật thẩm mỹ… theo yêu cầu của anh ấy .Anh ấy muốn tôi giống cô. Để mỗi ngày… đều có thể nhìn thấy. Đổi lại anh ấy cho tôi tiền bạc và sự nổi tiếng mà tôi muốn ."

 

Từng câu, từng chữ, như đ.â.m thẳng vào tim cô. Chu Tịnh Tịnh cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn.

 

Hóa ra …ba năm qua… hắn chưa từng hạnh phúc. Chu Tịnh Tịnh quay đi cô không dám nhìn thêm lần nào nữa, bước chân cô hơi loạng choạng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để mình không khụy xuống.

 

Ra khỏi phòng bệnh, cô dựa vào tường, tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Một giọt nước mắt rơi xuống cô không lau chỉ khẽ cười khổ. Một nụ cười đau đến mức không còn cảm giác

 

“Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy …”

 

Hôn lễ… bị hoãn, Mộ phu nhân cũng đến rồi , bà ấy lướt qua cô, ánh mắt chỉ dừng lại một giây rồi chạy thẳng vào phòng bệnh của Mộ Trạch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...