Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hành lang bệnh viện yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim. Chu Tịnh Tịnh đứng trước cửa phòng bệnh rất lâu, tay đặt trên tay nắm cửa nhưng không đẩy vào . Cô đã nghĩ ra vô số lần mình sẽ nói gì, nhưng đến khoảnh khắc này , mọi lời chuẩn bị đều trở nên vô nghĩa.

 

Cuối cùng, cô vẫn mở cửa.

 

Căn phòng sáng trắng.

 

Mộ Trạch nằm trên giường, mắt nhắm hờ, sắc mặt vẫn còn tái nhợt. Tiếng động nhỏ khiến hắn mở mắt, ánh nhìn dừng lại trên người cô, thoáng ngơ ngác rồi nhanh ch.óng trở nên sâu thẳm.

 

Không khí trở nên nặng nề Chu Tịnh Tịnh bước vào , đóng cửa lại , đứng cách giường một khoảng vừa đủ, như một ranh giới vô hình không thể bước qua.

 

“Anh tỉnh rồi , thấy khoẻ hơn chưa ?” Cô lên tiếng trước , giọng rất nhẹ.

 

Mộ Trạch không đáp, chỉ nhìn cô, ánh mắt như muốn xác nhận cô có thật đang đứng ở đó. Một lúc sau , hắn khẽ cười , giọng khàn.

 

“Đến xem tôi c.h.ế.t chưa à ?”

 

Chu Tịnh Tịnh siết tay.

 

“Anh đừng nói vậy .”

 

“Vậy em muốn tôi nói gì?” hắn nhìn cô, ánh mắt có chút chua chát, “Chúc em tân hôn vui vẻ?”

 

Cô im lặng, khoảng lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Cuối cùng, Chu Tịnh Tịnh hít sâu một hơi .

 

“Đứa bé… Chu Dịch… là con của chúng ta .”

 

Mộ Trạch sững sờ, ánh mắt hắn lập tức thay đổi không gian như đóng băng, cô nín thở...

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

Mộ Trạch nhìn cô, như không hiểu, cũng không tiếp thu được , hắn đề nghị:

 

“Em nói lại .”

 

“Chu Dịch là con của anh .” cô lặp lại , lần này rõ ràng hơn, từng chữ một.

 

Bàn tay đặt trên chăn của hắn siết c.h.ặ.t. Ánh mắt dần trở nên hỗn loạn, hắn bối rối:

 

“Vậy tại sao trước đó em một mực phủ nhận còn đòi kết hôn với người khác?"

 

“Vì tôi không có lựa chọn.”

 

Chu Tịnh Tịnh bất lực đáp, cô nhìn hắn , ánh mắt không né tránh, nhưng sâu trong đó là một tầng đau đớn bị đè nén rất lâu.

 

“Anh nghĩ tôi muốn giấu diếm sao ?”

 

Mộ Trạch im bặc, lặng lẽ nhìn cô.

 

Chu Tịnh Tịnh khẽ cười , nụ cười nhạt đến mức gần như vô cảm, hốc mắt cô lại đỏ hoe, nước mắt rơi lả chả.

 

“Ba năm trước … mẹ anh đã tìm đến tôi . Bà ấy nói tôi không xứng. Nhà tôi nghèo, không môn đăng hộ đối. Ở bên anh chỉ làm bẩn danh tiếng của nhà họ Mộ.”

 

Mộ Trạch siết c.h.ặ.t t.a.y, trái tim hắn như bị bóp đến nghẹt thở.

 

“Mộ Trạch anh không biết đâu , tôi đã từng rất đau khổ. Có hơn một trăm lần tôi bật dậy trong đêm lạnh lẽo, tôi muốn đi tìm anh , muốn nói cho anh nghe về sự hiện diện của con chúng ta . Muốn trách anh vì sao lại không bảo vệ mẹ con tôi . Tôi ..."

 

Một khoảng lặng Chu Tịnh Tịnh nhìn xuống tay mình , cô nghẹn ngào, lòng đau đớn. Rồi cô hít thở thật sâu như lấy thêm dũng khí để kể tiếp:

 

“Bà ấy yêu cầu tôi rời khỏi anh . Tôi nói tôi yêu anh tôi không thể rời khỏi anh .

Bà ấy dùng cách khác ép tôi phải rời xa anh bằng mọi giá..."

 

Mộ Trạch nhìn cô, linh cảm bất an dâng lên, hắn nghẹn giọng:

 

“Cách gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-8.html.]

Chu Tịnh Tịnh im lặng vài giây cô cười bật lực chua chát.

 

“Bà ấy sai Mộ Thừa Nam đến.”

 

Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống. Mộ Trạch cứng người nghe từng chữ phát ra từ miệng cô.

 

Chu Tịnh Tịnh không trả lời ngay, cô nghẹn rất lâu, mếu môi mấp mấy không có dũng khí để nói tiếp.

 

“Anh nghĩ anh ta làm gì tôi ?”

 

Một câu hỏi, như d.a.o cứa thẳng vào trái tim Mộ Trạch, hắn siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức gân xanh nổi lên.

 

“Anh ta dụ tôi lên xe, ép tôi , nhưng mà anh ta đã tha cho tôi một mạng, vì biết tôi có thai."

 

Không gian yên lặng đến đáng sợ. Mộ Trạch ngồi đó, như bị rút hết sức lực.

 

Ánh mắt hai người chạm nhau ... Ba năm. Bao nhiêu hiểu lầm, bao nhiêu tổn thương, đều dồn lại trong một khoảnh khắc.

 

“Vậy tại sao em không nói ? Chỉ cần em nói , tôi sẽ..."

 

“Anh sẽ làm gì? Chống lại mẹ anh ? Hay kéo tôi cùng anh đối đầu với cả nhà họ Mộ?”

 

Mộ Trạch im lặng không phải vì không muốn . Mà là… lúc đó, hắn thật chất chưa chắc đã làm được .

 

Chu Tịnh Tịnh khẽ cười , cô cũng hiểu rõ lúc ấy hắn không có khả năng đó.

 

“Cho nên tôi chọn cách dễ nhất là rời đi .”

 

Cô hít sâu một hơi , ánh mắt dần trở lại bình tĩnh. Chu Tịnh Tịnh cười nhàn nhạt cô lại nói .

 

“ Tôi sẽ mang theo đứa bé, rời khỏi thành phố này , sống một cuộc sống bình thường.”

 

“Không có anh .”

 

“Không có nhà họ Mộ.”

 

“Cũng không có những thứ khiến tôi phải sợ hãi nữa."

 

Mộ Trạch nhìn cô, ánh mắt dấy lên tia đau đớn.

 

“Vì tôi không còn đường lui, họ muốn ép tôi , ai cũng muốn dồn tôi vào chân tường."

 

Cô nhìn hắn , ánh mắt dịu đi một chút.

 

“Hôm nay tôi đến đây… không phải để kể lể hay trách móc anh . Tôi chỉ muốn anh biết sự thật. Để sau này … mỗi quyết định của anh , anh sẽ không hối hận không cảm thấy cuộc sống này khổ sở nữa."

 

Mộ Trạch siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

“Em định đi thật ư?"

 

“Ừ.”

 

Cô quay người , trước đi ra khỏi cửa mới dừng lại vài giây.

 

“Chăm sóc bản thân tốt đi . Anh phải sống tốt vì cuộc đời anh , cũng vì… đứa bé.”

 

Rồi cô mở cửa, bước ra ngoài.

 

Không quay đầu.

 

Không dừng lại .

 

Trong phòng, Mộ Trạch ngồi đó, ánh mắt trống rỗng. Một lúc lâu sau , hắn khẽ cười . Nụ cười vừa đau, vừa tuyệt vọng. Hóa ra điều hắn đ.á.n.h mất không chỉ là một người phụ nữ.

 

Mà là cả một gia đình chỉ vì hắn yếu đuối, nhu nhược mới khiến cuộc đời Chu Tịnh Tịnh bất hạnh. Cho tới tại thời điểm này , cô cũng chưa từng yêu cầu hắn phải bảo vệ mẹ con cô.

 

Hắn thật sự không biết mình còn có thể giữ lại được gì, phải sống ư? Sống một cuộc sống toàn mưu quyền và tranh đoạt thế này ư?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...