Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Căn hộ nhỏ ở thành phố B được Chu Tịnh Tịnh thuê rất nhanh. Không lớn, không sang trọng, nhưng sạch sẽ, đủ ánh sáng, lại nằm ở khu dân cư yên tĩnh.
Chu Tịnh Tịnh đứng giữa phòng khách của căn nhà cũ, nhìn một vòng, lòng bỗng nhẹ đi vài phần, như thể chỉ cần bước chân ra khỏi thành phố A, mọi thứ phía sau đều có thể bị bỏ lại .
“Chỗ này … cũng được .” cha cô gật đầu, đặt túi xuống.
“Mẹ thấy sao ?” cô quay sang.
“Ở đâu cũng được , miễn là con thấy tốt .” mẹ cô cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn còn chút lo lắng.
Chu Tịnh Tịnh không nói gì thêm cô đã quyết rồi . Rời đi lần này , không phải vì bị ép. Mà là vì cô muốn tự mình kết thúc tất cả, cô sẽ không quay về đây lần nào nữa, cả đời này sẽ không nhìn lại quá khứ u ám ấy nữa nên kết thúc, phải kết thúc rồi !
*
Ngày lên tàu, bầu trời âm u. Nhà ga đông đúc, người qua kẻ lại , tiếng loa phát thanh vang lên liên tục. Chu Tịnh Tịnh kéo vali, một tay nắm lấy tay Chu Dịch, phía sau là cha mẹ cô.
“Mẹ ơi, mình đi thật hả?” cậu bé ngẩng đầu ngây thơ hỏi.
“Ừ.” cô xoa đầu con, giọng dịu lại , “Mình đi đến một nơi mới.”
“Ở đó có đẹp không ?”
“Đẹp.”
cậu bé cười tươi, nụ cười non nớt của một đứa trẻ chưa hiểu chuyện, hồn nhiên biết bao. Chu Tịnh Tịnh khựng lại một giây, rồi cũng cười theo con trai mình .
Đúng vậy ! Chỉ cần còn con, cô không cần gì khác. Họ đứng chờ ở khu vực lên tàu chỉ còn vài phút nữa...
Chu Tịnh Tịnh nhìn bảng điện t.ử, rồi lại nhìn xung quanh. Không hiểu vì sao , trong lòng cô có một cảm giác rất lạ, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
“Chu Tịnh Tịnh!”
Một giọng nói vang lên giữa đám đông.
Rõ ràng.
Gấp gáp.
Cô sững lại không cần quay đầu, cô cũng biết là ai.
Tim cô đập mạnh như muốn rơi khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Giữa dòng người tấp nập, một bóng người đang chạy về phía cô. Áo sơ mi trắng, tóc hơi rối, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt lại sáng đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Mộ Trạch!
Hắn dừng lại trước mặt cô, như vừa chạy hết quãng đường dài nhất cuộc đời. Hai người đứng đối diện nhau không gian xung quanh như tái hiện lại , khoảng khắc lần đầu gặp gỡ, có rung động bồi hồi, cũng đầy bi thương của tương lai...
Mộ Trạch nhìn cô, rồi hắn … cười .
Một nụ cười sáng lạn giống hệt năm đó. Năm hắn còn là thiếu niên, đứng dưới ánh nắng, cười với cô như thể cả thế giới chỉ có mình cô.
Chu Tịnh Tịnh khựng lại tim cô như bị kéo ngược về quá khứ.
“Em định cứ vậy mà đi thật?” hắn hỏi, giọng vẫn còn hơi thở gấp.
“Ừ.” cô đáp, rất nhẹ.
“Không định nói với tôi một tiếng?”
“Đã nói rồi mà.”
Trong bệnh viện, ngày đó, cô đã tạm biệt hắn rồi mà.
“Vậy… Cho tôi đi cùng em với.”
Chu Tịnh Tịnh sững lại .
“Anh nói gì?”
“ Tôi nói …” hắn nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chưa từng nghiêm túc đến vậy , “ Tôi muốn đi cùng em và con.”
Không phải xin phép cũng không phải thử dò mà là quyết định, tuyên bố thẳng thừng.
“ Tôi muốn làm lại mọi thứ. Muốn là gia đình với em.”
Chu Tịnh Tịnh
nhìn
hắn
,
không
nói
gì.
Trong đầu cô, hàng ngàn suy nghĩ hỗn loạn.
“Anh điên rồi à ?” Cuối cùng cô cũng chỉ có thể nói vậy .
“Ừ, tôi nên điên từ ba năm trước rồi .”
“Anh có biết mình đang làm gì không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-9.html.]
“Biết chứ.” hắn gật đầu, “Chu Tịnh Tịnh tôi bỏ hết rồi .”
“Bỏ cái gì?”
“Nhà họ Mộ, Mộ Thị, tất cả mọi thứ, bây giờ tôi chỉ còn em và con, Chu Tịnh Tịnh em thu nhận tôi đi ."
Chu Tịnh Tịnh cứng người .
“Anh…”
“Trước đây tôi không bảo vệ được em là lỗi của tôi , Chu Tịnh Tịnh em cho tôi cơ hội bù đắp lại được không ?"
Không gian im lặng Chu Tịnh Tịnh nhìn hắn , trong lòng dậy lên một cơn sóng dữ dội.
“Vậy còn mẹ anh ?”
“Không liên quan nữa.”
“Anh nói dễ quá.” Cô phản bác lại .
“ Tôi làm được , tôi đã nói với bà ấy tôi muốn gia đình này , muốn em và muốn con. Tôi không muốn là Mộ Trạch, không muốn là con rối của bà ấy nữa. Không có bà ấy , không có Mộ gia, tôi vẫn còn thể rất hạnh phúc với những thứ mà tôi mong ước. Bà ấy nói tôi chắc chắn sẽ hối hận, tôi đã phản pháo lại , tôi vĩnh viễn không hối hận."
Một khoảng lặng trôi qua Chu Tịnh Tịnh không hỏi thêm. Nhưng Mộ Trạch lại chủ động nói .
“Trước khi đến đây… tôi đã gặp Mộ Thừa Nam.”
Ánh mắt cô khẽ động.
“Hai người nói gì?”
“Giao dịch. Tôi đã đưa toàn bộ quyền thừa kế cho anh ta .”
Chu Tịnh Tịnh sững lại .
“Anh… điên thật rồi .”
Ánh mắt hắn trở nên kiên định.
“Đổi lại , anh ta đảm bảo từ nay về sau , không ai trong nhà họ Mộ sẽ được phép động vào em.”
“Không ai quấy rầy cuộc sống của chúng ta nữa.”
Chu Tịnh Tịnh nhìn hắn trong lòng như có thứ gì đó vỡ ra .
“Anh tin anh ta ?”
“Không hoàn toàn . Nhưng tôi tin… anh ta có lý do để giữ lời. Mộ Thị là thứ anh ta ngày đêm mong muốn , chỉ vì không phải là con của chính thất, anh ta dù cố gắng mười mấy năm cũng không nhận lại trái ngọt. Anh ta chắc chắn sẽ giữ lời."
Tiếng loa vang lên.
“Chuyến tàu… chuẩn bị khởi hành…”
Thời gian không còn nhiều Chu Tịnh Tịnh siết c.h.ặ.t t.a.y.
Mộ Trạch nhìn cô.
Không thúc ép.
Không nói thêm.
Chỉ chờ đơi.
Chu Dịch đứng bên cạnh, ngẩng đầu nhìn hai người , đôi mắt tròn xoe.
“Mẹ…”
Một tiếng gọi nhỏ nhưng đủ kéo cô trở lại . Chu Tịnh Tịnh cúi xuống, nắm lấy tay con, rồi … nhìn Mộ Trạch.
Ánh mắt cô không còn lạnh lẽ, cũng không còn né tránh.
“Cả nhà ta đi thôi."
Cô không nói rõ nhưng đã là câu trả lời. Mộ Trạch cười hạnh phúc, hắn chủ động kéo hành lý, xông xáo đỡ cha mẹ cô lên tàu.
Hắn đưa tay, nắm lấy vali của cô.
Một tay khác… nắm lấy tay Chu Dịch.
Cậu bé hơi ngạc nhiên, nhưng không rút lại .Ba người đứng cạnh nhau hoi là một gia đình nhỏ.
Họ bước lên tàu thành phố A xa dần trong tầm mắt, là quá khứ, là tất cả những tổn thương đã từng tồn tại, những thứ nên ở lại , đã ở lại tại đó.
Mộ Trạch ôm cô, tay bế con trai, bước xuống thành phố B đông đúc. Tại đây họ sẽ đón nhận những niềm vui và hạnh phúc mới mà họ hằng mong ước.
Chaporia
Bình Luận (0)