Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Em có biết anh nhớ em đến nhường nào không ? Suốt kỳ nghỉ hè, ngày nào anh cũng đi dạy thêm, chỉ mong dành dụm đủ tiền mua cho em cuốn "Dã Kính" bản tuyệt chủng mà em hằng mong ước, chỉ mong em có thể vui hơn một chút."
"Vậy mà em chẳng nói chẳng rằng đã vứt bỏ anh , em thật sự quá nhẫn tâm!"
Tôi lặng lẽ nhìn sự uất ức, không cam lòng xen lẫn phẫn nộ và khao khát trên khuôn mặt anh ta .
Trong lòng chẳng mảy may gợn sóng, chỉ thấy có chút phiền phức.
"Tiền lương dạy thêm của anh chẳng phải đều mang đi đóng học phí cho Tả Xuân Kiều rồi sao ?"
Anh ta sững người , vội vàng giải thích.
"Không có , đó là mẹ anh đoán mò thôi, mọi người chỉ rủ cô ấy đi làm thêm để khích lệ tinh thần, tiền lương ai nấy tự giữ."
"Anh có thể chuyển tiền cho em ngay bây giờ, em tin anh đi !"
Tôi thản nhiên hỏi ngược lại .
"Lời anh nói lúc này là thật lòng, hay lại là một trò Đại mạo hiểm khác?"
Anh ta đột ngột suy sụp, ôm mặt khóc nức nở.
"Không phải đâu , Dã Vân, cầu xin em hãy tin anh ..."
Tôi thở dài.
"Hà Gia Bình, lòng tin là thứ quý giá và ít ỏi lắm."
"Anh hết lần này đến lần khác tiêu tốn lòng chân thành của tôi , dung túng cho kẻ khác làm tổn thương tôi , sao còn có thể mong đợi tôi đối đãi với anh như ngày xưa được ?"
" Nhưng anh chỉ sai có một lần đó thôi, không thể được tha thứ sao ? Em không thể cho anh thêm một cơ hội nữa ư?"
Tôi đột ngột chuyển chủ đề.
"Anh có biết tại sao Tả Xuân Kiều lại chuyển trường không ?"
9.
Hà Gia Bình ngơ ngác hạ tay xuống.
"Cô ấy nói là vì bố chuyển công tác nên phải chuyển nhà, rồi còn..."
Tôi nở một nụ cười lạnh lùng.
"Có phải cô ta còn nói ở trường cũ bị các bạn nữ cô lập tẩy chay, nên chỉ khi ở bên cạnh đám con trai phóng khoáng mới thấy thoải mái, đúng không ?"
Anh ta sợ hãi gật đầu, cơ thể khẽ cứng đờ.
"Toàn bộ là giả dối, cô ta bị nhà trường đuổi học đấy."
"Nữ sinh ở ký túc xá bên cạnh phòng tôi vốn là bạn học cùng lớp năm lớp mười với cô ta , bạn ấy đã kể cho tôi nghe một câu chuyện."
"Anh trai nuôi của Tả Xuân Kiều bị từ chối lời tỏ tình, cô ta liền chủ động cầm đầu, lôi kéo một đám " anh em tốt " chơi Đại mạo hiểm, mục tiêu nhắm thẳng vào nữ sinh đã từ chối kia ."
"Nữ sinh đó niềng răng, trò Đại mạo hiểm của cô ta là bắt đám con trai đứng trên bục giảng nói lớn: "Cậu cười lên trông hàm răng lấp lánh thật đấy"."
"Nữ sinh đó da ngăm, cô ta bắt đám con trai đưa kem chống nắng trước mặt cả lớp, khuyên người ta nên chăm sóc da cho tốt , đừng để làm mất mặt phái nữ."
"Nữ sinh đó n.g.ự.c phẳng, cô ta bắt đám con trai nặc danh tặng áo lót nâng n.g.ự.c làm quà sinh nhật, thiệp còn viết rằng phụ nữ phải biết đầu tư cho bản thân thì mới có đàn ông theo."
Sắc mặt Hà Gia Bình dần dần trở nên trắng bệch.
"Ngày qua ngày, họ ép nữ sinh đó rơi vào trầm cảm nặng, cuối cùng chọn cách quyên sinh."
"Phụ huynh của bạn ấy phát điên, tung hết bằng chứng lên mạng, khiến sự việc ầm ĩ trên các mặt báo và hot search."
"Nhà trường phải bồi thường và chấn chỉnh, Tả Xuân Kiều bị đuổi học, tất cả nam sinh tham gia đều bị kỷ luật cảnh cáo."
"Còn về việc tại sao cô ta phải rời khỏi thành phố H?"
Tôi cười đầy mỉa mai.
"Là phụ huynh của những nam sinh kia liên thủ trả thù, ép bố cô ta mất việc, cả nhà phải cuốn xéo khỏi thành phố H."
Ánh mắt Hà Gia Bình dại đi , anh ta liên tục lắc đầu.
"Không thể nào, Xuân Kiều không phải loại người như vậy , cô ấy khổ cực đáng thương như thế, có khi nào bạn học của em nhận nhầm người rồi không ..."
Tôi kéo anh ta ra khỏi danh sách đen, rồi gửi đường link tin tức qua cho anh ta .
"Khổ cực chưa bao giờ là cái cớ để làm tổn thương người khác."
Anh ta đọc kỹ từng chữ, đồng t.ử co rụt lại , hai tay vò đầu bứt tai, vừa sụp đổ vừa ngơ ngác.
"Anh... anh cứ ngỡ là do đám con gái các em tẩy chay cô ấy , anh thấy cô ấy tính tình thẳng thắn, không có ác ý gì..."
"Dã Vân, xin lỗi em, anh sai rồi ."
"Anh vẫn còn tin cô ta sao ?"
"Anh không tin nữa, sẽ không bao giờ tin nữa. Sau này anh sẽ tránh xa cô ta ra , em tha thứ cho anh lần này đi , cầu xin em hãy tin..."
Lời nói của anh ta nghẹn lại .
Tôi cười lạnh một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duong-hoang-theo-gio-may-troi-tu-do/chuong-6.html.]
"Sau khi
nhìn
thấu cô
ta
,
anh
mới
không
tin cô
ta
nữa.
Vậy tại
sao
anh
lại
nghĩ rằng
sau
khi
tôi
nhìn
thấu
anh
,
tôi
vẫn sẽ tin
anh
?"
" Tôi không tin là anh không biết Tả Xuân Kiều vì thích anh nên mới nhắm vào tôi và bạn bè của tôi , vậy mà anh hết lần này đến lần khác dung túng cho cô ta ."
"Anh tận hưởng sự ỷ lại và sùng bái của cô ta , chê bai sự tỉnh táo và độc lập của tôi , chẳng qua là vì anh nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh ."
"Anh hết lần này đến lần khác giúp đỡ tôi , giúp Hạo Tử, giúp Tả Xuân Kiều, tất cả đều là để thỏa mãn tâm lý muốn làm anh hùng của bản thân ."
"Anh tự cho mình là chu đáo, là lương thiện mọi nơi mọi lúc nhưng thực chất lại đ.á.n.h mất chính mình trong cảm giác thành tựu đó, rồi trở thành kẻ tiếp tay không phân biệt được đúng sai."
"Sự tin tưởng chỉ có một lần , và tôi chỉ trao nó cho người xứng đáng."
Sắc mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, nhìn chằm chằm vào tôi , mưu cầu tìm thấy một tia mềm lòng từ sâu trong đáy mắt tôi .
Tôi thản nhiên dời mắt đi , giọng nói đầy xa cách.
"Sau này , mỗi người hãy tự sống tốt cuộc đời mình ."
Nói xong, tôi quay người bước đi , không một lần ngoảnh đầu lại .
Một tuần sau , dì Hà gọi điện tới.
"Vân Vân, cảm ơn cháu, Gia Bình cuối cùng cũng quyết định cắt đứt liên lạc với Tả Xuân Kiều rồi ."
"Dì có gửi cho cháu ít đặc sản, cháu chia cho bạn cùng phòng với nhé."
Tôi mở bưu kiện ra , bên trong ngoài đồ ăn vặt còn có một chiếc hộp quà tinh xảo.
Bên trong là một cây b.út máy ngòi EF mới tinh, đúng kiểu dáng mà tôi yêu thích.
Tôi cất kỹ hộp quà lên kệ cao, sau khi chia xong đồ ăn vặt, tôi tiếp tục đọc cuốn "Dã Kính".
Đáng tiếc là chưa đọc được nửa tiếng, tin nhắn của Phùng Tư Niên đã liên tục hiện lên:
[Đại thần Dã Vân ơi, đề cương tiểu thuyết mới viết xong chưa ?]
["Dã Kính" viết rất hay nhưng mình tin chắc cậu nhất định sẽ viết được những câu chuyện tuyệt vời hơn thế nữa!]
[Cậu có đó không ? Điểm danh đòi chương mới đây!]
Tôi khẽ rùng mình .
Kể từ sau khi cậu ấy phát hiện ra tác giả của bộ truyện trinh thám mà cậu ấy yêu thích trên mạng chính là tôi .
Phùng Tư Niên hoàn toàn hóa thân thành một độc giả chuyên đòi chương mới, ngày nào cũng thúc giục tôi gõ chữ sáng tác.
Biết tôi muốn đọc cuốn "Dã Kính" bản đã ngừng xuất bản, cậu ấy bèn chạy đôn chạy đáo khắp nơi để mượn về, với hy vọng tôi sẽ viết riêng cho cậu ấy một bộ tiểu thuyết.
Tôi lộ vẻ đau khổ, đành phải trả lời:
[Đang viết , đang viết đây, đừng giục nữa.]
Trong lúc tôi đang ngồi trước văn bản, khổ sở tìm kiếm cảm hứng.
Điện thoại của em trai bất ngờ gọi tới, giải cứu tôi kịp thời.
"Có chuyện gì thế?"
Đầu dây bên kia , giọng em trai mang theo vài phần cảm thán.
"Chị ơi, Tả Xuân Kiều xảy ra chuyện rồi ."
"Cái gì?"
"Sau khi Hà Gia Bình hoàn toàn phớt lờ cô ta , cô ta như bị ma ám vậy , ngày nào cũng theo dõi, đeo bám, chặn đường quấy rối."
"Cô ta còn đi khóc lóc kể khổ, đổi trắng thay đen với gã anh trai kết nghĩa đã bỏ học kia . Gã đó xông vào trường S đ.á.n.h Hà Gia Bình nhập viện ngay trước mặt bao nhiêu người ."
"Dì Hà tức điên lên, ép trường S phải điều tra đến cùng và truy cứu trách nhiệm pháp lý."
"Giờ cả trường S đều biết Tả Xuân Kiều dựa vào cái mác " anh em tốt " để theo đuổi người khác, theo đuổi không thành thì bịa đặt rồi đ.á.n.h người , chẳng ai dám dây vào cô ta nữa."
"Cô ta vừa bị kỷ luật, vừa phải bồi thường viện phí. Bố cô ta vừa nghe thấy chuyện tiền nong là lập tức đuổi cô ta ra khỏi nhà."
"Hà Gia Bình tuy vết thương nhanh ch.óng lành lại nhưng mọi người nếu không nói anh ta ngu ngốc thì cũng mắng anh ta là kẻ tồi tệ, không ai muốn bắt chuyện với anh ta cả."
"Có điều bây giờ anh ta trở nên trầm mặc ít nói , đi đâu cũng thui thủi một mình , hoàn toàn khác hẳn lúc trước ."
Tôi lặng lẽ nghe hết, trong lòng không hề gợn chút sóng gió.
Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, lớp ngụy trang rồi cũng sẽ bị lột trần.
"Chị biết rồi , em lo mà học hành cho tốt đi , đừng có dính líu vào ."
Cúp máy, tôi hút một ngụm trà sữa caramen, mở văn bản ra và gõ xuống bản đề cương.
Đó là một câu chuyện trinh thám bắt đầu từ một "lời nói đùa" , xoay quanh việc cứu người và tự cứu lấy chính mình .
Hy vọng câu chuyện dưới ngòi b.út của tôi có thể giúp mọi người nhạy bén hơn một chút trước những ác ý dù là nhỏ nhất.
Những lời trêu chọc khiến người khác cảm thấy khó chịu hoặc đau lòng thì đó không phải là trò đùa.
Đường mòn theo gió, mây trôi tự mình vượt bến.
Chỉ khi học được cách phản kháng dũng cảm để tự cứu mình , chúng ta mới có thể vững vàng sải bước tiến về phía tương lai rộng mở phía trước .
Chaporia
Bình Luận (0)