1
“Lý Đồng, PPT của cô có thể đừng dùng kiểu font Tống thể này được không ?”
Giọng của Thang Y Vân không lớn, nhưng đủ khiến cả phòng họp lập tức im bặt.
Ngón tay thon dài của cô ta lướt qua màn chiếu, đầu ngón tay dừng lại ở logo nhỏ cạnh tên tôi :
“Ở Aura International, chúng tôi dùng Helvetica Neue. Đây là tiêu chuẩn quốc tế, cũng là quy chuẩn thương mại cơ bản nhất, cô không thể không biết chứ?”
Tiếng phổ thông của cô ta chuẩn chỉnh rõ ràng, nhưng lại cố tình kéo dài mấy từ tiếng Anh, nghe đặc biệt ch.ói tai.
Tôi đứng yên tại chỗ, không nói gì.
Ánh mắt của cả phòng ban đều đổ dồn lên người tôi , có thương hại, có hả hê, nhưng nhiều hơn cả là vẻ lạnh nhạt xem kịch.
Hướng Hoành Bác ngồi ở vị trí chủ tọa, chính là bạn trai tôi , tổng giám đốc điều hành khu vực Đại Trung Hoa của Aura, lúc này đang cúi đầu xem tài liệu, hoàn toàn không có ý định giải vây cho tôi .
“Xin lỗi Thang tổng, là tôi sơ suất.”
Tôi lên tiếng, giọng điềm tĩnh.
“Oh, darling, đây đâu phải sơ suất.”
Thang Y Vân bật cười , đi đến trước mặt tôi , mùi nước hoa nồng đậm ập tới:
“Đây là tư duy cố hữu. Giống như cách phát âm tiếng Anh của cô vậy , ‘three’ không phải đọc thành ‘s-ree’, kiểu khẩu âm này sẽ khiến khách hàng quốc tế nghi ngờ tính chuyên nghiệp của chúng ta .”
Cô ta bắt chước cách phát âm của tôi , giọng điệu khoa trương, khiến góc phòng vang lên vài tiếng cười khẽ bị cố nén lại .
“Xin lỗi nhé chị Lý,”
Đột nhiên cô ta đổi sang dáng vẻ vô tội thân thiết như chị em thân nhau thật sự:
“Em nói chuyện hơi thẳng. Em mới từ phố Wall về nên không hiểu lắm chuyện đối nhân xử thế trong nước. Hoành Bác nói chị rất có năng lực, em còn tưởng…”
Cô ta không nói tiếp, nhưng bốn chữ “cũng chỉ đến thế” đã hiện rõ trên mặt.
Tôi nhìn cô ta .
Gương mặt trang điểm hoàn mỹ ấy dần chồng lên gương mặt đầy khinh miệt 5 năm trước trên chuyến bay ở độ cao mười nghìn mét.
“Không sao .”
Tôi mỉm cười đáp lại :
“Thang tổng vừa về nước, đúng là nên tìm hiểu thêm một chút. Dù sao cũng không phải nơi nào cũng giống như trên máy bay, có thể nói một đằng làm một nẻo.”
Sắc mặt Thang Y Vân khẽ biến đổi trong thoáng chốc.
Cuối cùng Hướng Hoành Bác cũng ngẩng đầu lên, chân mày nhíu lại :
“Lý Đồng, nói chuyện với Thang tổng kiểu gì thế? Mau xin lỗi .”
Tôi nhìn anh .
Người đàn ông tôi đã yêu suốt 7 năm.
Trong mắt anh không có lấy một chút che chở, chỉ có sự mất kiên nhẫn và cảnh cáo.
“Hướng tổng, tôi nói sai sao ?” Tôi hỏi.
“Lý Đồng.”
Giọng anh trầm xuống.
“Thôi được rồi , Hoành Bác, anh đừng trách chị Lý.”
Thang Y Vân lập tức đứng ra giảng hòa.
Cô ta đi tới cạnh Hướng Hoành Bác, tay tự nhiên đặt lên cánh tay anh , dáng vẻ vô cùng thân mật:
Rùa
“Đều là lỗi của em, em không nên yêu cầu nghiêm khắc như vậy . Dù sao chị Lý cũng luôn ở trong nước, chưa từng tiếp xúc với đội ngũ quốc tế thực thụ, là em quá nóng vội.”
Cô
ta
vừa
tủi
thân
vừa
hiểu chuyện
nhìn
Hướng Hoành Bác.
Từng câu từng chữ đều như đang “giải vây” cho tôi , nhưng lại giống từng lưỡi d.a.o tẩm độc, ghim c.h.ặ.t tôi lên cây cột sỉ nhục mang tên “nội địa”, “tụt hậu”.
“Em xem em kìa, làm Y Vân sợ rồi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bay-nam-chan-tinh-cho-cho-an/chuong-1.html.]
Giọng Hướng Hoành Bác dịu xuống. Khi nói với Thang Y Vân, thậm chí còn mang theo chút cưng chiều:
“Cô ấy tính tình vậy đấy, em đừng để trong lòng.”
Cả phòng họp đều chứng kiến màn kịch đầy tính châm biếm ấy .
Phó tổng giám đốc vừa du học về mới đến và tổng giám đốc điều hành của công ty: quan hệ không hề đơn giản.
Còn tôi , người bị sỉ nhục trước mặt mọi người , lại trở thành kẻ không hiểu chuyện, không có tầm nhìn , còn dám chống đối cấp trên .
Tôi cúi đầu nhìn bản PPT mình đã thức trắng ba đêm mới hoàn thành cho dự án này .
Mỗi một con chữ, mỗi một số liệu trên đó giờ đều trở thành trò cười .
Sau cuộc họp, tôi ở một mình trong phòng trà nước.
Hướng Hoành Bác bước vào .
Anh ôm tôi từ phía sau .
“Vẫn còn giận à ?”
Tôi không giãy ra , cũng không đáp lại .
“Đồng Đồng, Y Vân không có ác ý đâu , cô ấy chỉ yêu cầu cao trong công việc thôi. Như vậy mới tốt cho công ty.” Anh giải thích.
“Vậy nên sự khó xử của em cũng là chuyện tốt ?”
“Sao em lại bắt đầu nữa rồi ?”
Kiên nhẫn của Hướng Hoành Bác đã cạn sạch:
“Lý Đồng, em có thể trưởng thành hơn chút được không ? Chỉ vì một kiểu font, một cách phát âm mà thôi, đáng đến mức vậy sao ? Y Vân là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp Harvard, cô ấy chịu đến công ty chúng ta là vinh hạnh của chúng ta . Em nên học hỏi cô ấy nhiều hơn, thay vì ở đây giận dỗi trẻ con.”
Harvard?
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Tôi nhớ rất rõ.
5 năm trước , Thang Y Vân tốt nghiệp Học viện Kỹ thuật Nghề Nam Thành, chuyên ngành dịch vụ hàng không .
Một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Vậy mà lại lừa đến tận đầu bạn trai tôi .
Còn khiến anh ta tin không chút nghi ngờ.
“Hướng Hoành Bác.”
Tôi xoay người nhìn anh :
“Nếu một ngày nào đó anh phát hiện cô ta là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o từ đầu đến chân, anh sẽ thế nào?”
Anh sững người , sau đó bật cười :
“Lý Đồng, em nói cái gì vậy ? Ghen tị đến mất lý trí rồi à ?”
Anh đưa tay định chạm lên mặt tôi , nhưng tôi nghiêng đầu tránh đi .
Bàn tay anh khựng giữa không trung.
“Lý Đồng, em quậy đủ chưa ?”
2
Tôi không hề làm loạn.
Chỉ là tôi chợt nhớ lại rất rõ buổi chiều của 5 năm trước .
Chuyến bay từ Nam Thành ra nước ngoài.
Bên cạnh tôi là một cặp vợ chồng già tóc đã bạc trắng. Hai người lần đầu xuất ngoại để thăm đứa cháu đang du học nên có phần lúng túng và bất an.
Sau khi máy bay vào tầng bình lưu, bà cụ muốn xin thêm một chiếc chăn, liền dùng tiếng phổ thông mang nặng khẩu âm quê nhà, dè dặt hỏi nữ tiếp viên đi ngang qua.
Nữ tiếp viên ấy chính là Thang Y Vân.
Chaporia
Bình Luận (0)