Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phía dưới là một dòng tiêu đề tiếng Anh nổi bật:

“A Case Study of Resisting Change.”

[Một ví dụ điển hình về việc chống đối thay đổi.]

Toàn bộ ánh mắt trong khán phòng lập tức đổ dồn về phía tôi .

Thang Y Vân chuẩn bị xử công khai tôi trước mặt tất cả mọi người .

Cô ta muốn dùng tôi làm “ví dụ phản diện” để củng cố địa vị không thể lay chuyển của mình .

Cô ta nhìn tôi , khóe môi cong lên một nụ cười tàn nhẫn:

“For example, some employees…”

Nhưng cô ta còn chưa nói hết câu thì màn hình lớn phía sau đột nhiên lóe lên.

Bản PPT tinh xảo biến mất.

Thay vào đó là một màn nhiễu trắng xóa.

Ngay sau đó, một đoạn video bắt đầu phát lên.

Là khung cảnh khoang phổ thông trên máy bay.

Một cô gái trẻ mặc đồng phục tiếp viên hàng không : Thang Y Vân xuất hiện trên màn hình.

Câu nói cay nghiệt độc địa bằng tiếng Quảng Đông của cô ta vang lên rõ mồn một qua dàn âm thanh đỉnh cấp của hội trường, truyền tới từng ngóc ngách:

“Đám người già phiền phức c.h.ế.t được , tưởng mình là ai chứ?”

6

Cả hội trường lập tức rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn màn hình rồi lại nhìn sang Thang Y Vân đang đứng trên sân khấu với gương mặt trắng bệch.

Video vẫn tiếp tục phát.

Máy quay ghi lại cảnh cô ta lạnh lùng từ chối đưa chăn cho hai ông bà già, ghi lại dáng vẻ hoảng hốt khi bị tôi dùng tiếng Quảng Đông vạch trần ngay tại chỗ, cũng ghi lại những ánh mắt khinh bỉ của hành khách xung quanh.

Khung hình cuối cùng dừng lại ở ảnh chụp một đơn khiếu nại chính thức:

Người khiếu nại: Lý Đồng.

Người bị khiếu nại: Thang Y Vân.

Lý do khiếu nại: Phân biệt đối xử với hành khách, x.úc p.hạ.m bằng lời nói .

Thang Y Vân đứng c.h.ế.t lặng trên sân khấu, toàn thân run rẩy, không thốt nổi một lời.

Hướng Hoành Bác dưới khán đài bật dậy.

Anh kinh ngạc nhìn màn hình rồi lại khó tin nhìn sang Thang Y Vân:

“Chuyện… chuyện này là sao ?”

Anh lẩm bẩm.

Nhưng mọi thứ vẫn chưa kết thúc.

Màn hình tối đen rồi ngay sau đó hiện lên đoạn nội dung thứ hai.

Đó là ảnh chụp email từ phòng tuyển sinh chính thức của Đại học Harvard.

Nội dung email rất ngắn gọn:

“Sau khi xác minh, cơ sở dữ liệu sinh viên tốt nghiệp của trường chúng tôi không có bất kỳ ghi chép nào về người tên Thang Y Vân.”

Giả mạo bằng cấp!!!

Trong đám đông vang lên những tiếng kinh hô không thể kìm nén.

Hai chân Thang Y Vân mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ ngay trên sân khấu:

“Không… không phải . Là giả. Tất cả đều là giả.”

Cuối cùng cô ta cũng tìm lại được giọng nói , gào thét đầy điên loạn:

“Là Lý Đồng… Là cô ta hãm hại tôi . Hoành Bác, anh tin em đi .”

Cô ta nhìn xuống Hướng Hoành Bác bằng ánh mắt cầu cứu.

Sắc mặt Hướng Hoành Bác đã khó coi đến cực điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/bay-nam-chan-tinh-cho-cho-an/chuong-5.html.]

Anh không nhúc nhích, chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm vào màn hình.

Bởi vì đoạn chứng cứ thứ ba đã bắt đầu phát ra .

Đó là lịch sử giao dịch của tài khoản ở nước ngoài thuộc tập đoàn Aura.

Từng khoản tiền liên tiếp được chuyển vào tài khoản mang tên “Doanh nghiệp nhà họ Thang”.

Mà người ký tên phê duyệt cho mỗi lần chuyển khoản đều là… Hướng Hoành Bác.

Cuối cùng, trên màn hình hiện lên một sơ đồ cơ cấu cổ phần.

Cổ đông lớn nhất của “Doanh nghiệp nhà họ Thang” chính là bố của Thang Y Vân.

Cả hội trường hoàn toàn nổ tung.

Đèn flash chớp loạn liên hồi, đám phóng viên như bầy cá mập ngửi thấy mùi m.á.u, đồng loạt ùa lên phía trước .

Sắc mặt mấy vị giám đốc công ty xanh mét.

Chủ tịch Trần tức đến mức toàn thân run lên, chỉ tay vào Thang Y Vân trên sân khấu và Hướng Hoành Bác dưới khán đài mà nửa ngày không nói nên lời.

“Bảo vệ? Khống chế cô ta lại cho tôi .”

Chủ tịch Trần giận dữ quát lớn.

Hai bảo vệ lập tức lao lên sân khấu, giữ c.h.ặ.t Thang Y Vân lúc này đã mềm nhũn như bùn.

Rùa

Cô ta vẫn cố giãy giụa lần cuối:

“Hoành Bác. Cứu em… Anh mau nói với họ đi , tất cả đều là giả. Anh đã nói sẽ bảo vệ em mà!”

Hướng Hoành Bác đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Thế giới của anh trong vài phút ngắn ngủi đã hoàn toàn sụp đổ.

“Nhân tài” mà anh tự hào.

“Giới tinh anh ” mà anh tin tưởng không chút nghi ngờ.

Người phụ nữ mà anh thậm chí không tiếc phản bội mối tình 7 năm vì cô ta …

Lại là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o từ đầu đến chân.

Một siêu l.ừ.a đ.ả.o coi anh như thằng ngốc, kéo cả anh lẫn công ty xuống nước.

Ánh mắt anh trống rỗng và tuyệt vọng.

Anh chậm rãi quay đầu, giữa đám đông hỗn loạn vẫn chuẩn xác tìm thấy tôi .

Tôi đứng trong góc, bình tĩnh nhìn anh .

Ánh mắt chúng tôi giao nhau giữa không trung.

Trong mắt anh có kinh ngạc, có hối hận, có đau đớn, còn có cả một tia… cầu xin.

Như thể đang hỏi tôi , tại sao lại như vậy .

Tôi nâng ly rượu trong tay lên, từ xa kính anh một cái.

Sau đó, dưới ánh nhìn của tất cả mọi người , tôi bước tới chiếc micro dự phòng ở giữa hội trường.

“Các vị khách quý, các đồng nghiệp…”

Tôi lên tiếng, giọng rõ ràng và ổn định:

“Rất xin lỗi vì đã làm gián đoạn mọi người . Toàn bộ chứng cứ liên quan đến cô Thang Y Vân, tôi đã đóng gói gửi cho các thành viên hội đồng quản trị và… bộ phận điều tra tội phạm kinh tế của cảnh sát.”

Tôi dừng lại , ánh mắt lướt qua gương mặt trắng bệch của Hướng Hoành Bác:

“ Tôi nghĩ, đây chính là tiêu chuẩn quốc tế mà Thang tổng luôn nhấn mạnh. Có sai phải truy cứu, phạm pháp phải bị trừng trị.”

Nói xong, tôi đặt micro xuống.

Hướng Hoành Bác chỉ đứng ngây ra đó, giống như một pho tượng không còn linh hồn.

Anh nhìn tôi , môi khẽ động, dường như muốn nói gì đó.

Nhưng tôi không cho anh cơ hội ấy .

Tôi xoay người rời khỏi hội trường đã sớm biến thành trò hề này .

Bầu trời đêm bên ngoài đẹp vô cùng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...