Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhìn anh :
“Khi em bị cô ta làm nhục trước mặt mọi người , sao anh không lên tiếng? Chỗ đứng của em, anh đã đặt ở đâu ?”
“Hướng Hoành Bác…”
Tôi nhìn anh , cảm giác như có thứ gì đó trong tim hoàn toàn vỡ nát:
“Anh yêu cô ta rồi …đúng không ?”
Anh im lặng.
Sự im lặng kéo dài ấy chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
“Anh…”
Anh khó nhọc mở miệng:
“Đối với cô ấy , anh là trách nhiệm. Anh phải chăm sóc tốt cho cô ấy .”
“Cho nên cái gọi là chăm sóc của anh chính là hy sinh em?”
“Đồng Đồng, em đừng nghĩ như vậy .”
Anh cố giải thích:
“7 năm tình cảm giữa anh và em không phải giả. Chỉ là… cho anh thêm chút thời gian được không ?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Vừa tham lam, vừa ích kỷ.
Anh vừa muốn sự mới mẻ và trợ lực trong sự nghiệp mà Thang Y Vân mang lại , lại vừa không muốn buông tôi ; hậu phương ổn định và đáng tin cậy này .
Anh muốn cả hai chúng tôi đều trở thành một phần trong bản đồ thành công của mình .
Rùa
“Được thôi.”
Đột nhiên tôi bật cười :
“Em cho anh thời gian.”
Rõ ràng anh thở phào nhẹ nhõm:
“Anh biết mà, em luôn hiểu chuyện nhất.”
Tôi quay về phòng hồ sơ trống không .
Nơi này chất đầy những tập tài liệu cũ phủ bụi, trong không khí phảng phất mùi giấy mục nát.
Tôi ngồi xuống, mở máy tính lên.
Trên màn hình là toàn bộ tư liệu mà mấy ngày nay tôi nhờ thám t.ử tư điều tra được .
Bằng Harvard của Thang Y Vân là giả.
Cả lý lịch từng làm việc ở ngân hàng đầu tư phố Wall cũng là giả.
Bố của cô ta có một công ty, gần đây công ty đó xuất hiện vài khoản tiền không rõ nguồn gốc được rót vào .
Mà nguồn gốc của số tiền đó lại dẫn tới một tài khoản ở nước ngoài của tập đoàn Aura.
Một tài khoản chỉ có Hướng Hoành Bác mới có quyền sử dụng.
Ngón tay tôi chậm rãi nhấp chuột từng cái một.
Hóa ra không chỉ mắt anh mù, mà tim cũng mù rồi .
Anh bị người phụ nữ đó lừa xoay vòng vòng, thậm chí còn không tiếc biển thủ công quỹ.
5
Hướng Hoành Bác không tới tìm tôi .
Đừng nói gọi điện, đến một tin nhắn cũng không có .
Có lẽ trong mắt anh , tôi đã “hiểu chuyện” mà chấp nhận hiện thực rồi .
Ngày hôm sau , tôi bình thản tới phòng hồ sơ làm việc.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi đầy thương hại và cảm thông.
Tôi đã trở thành trò cười của cả công ty.
Bị vị phó tổng giám đốc mới tới cướp mất dự án, cướp luôn cả bạn trai, còn bị đày tới nơi chẳng ai ngó ngàng.
Giờ nghỉ trưa, tôi nghe được mấy nữ đồng nghiệp bàn tán trong phòng trà nước:
“Nghe nói chưa ? Hướng tổng sắp chia tay Lý Đồng rồi .”
“Thật hay giả vậy ? 7 năm tình cảm cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bay-nam-chan-tinh-cho-cho-an/chuong-4.html.]
“Chính miệng Thang tổng
nói
đấy. Cô
ấy
bảo Hướng tổng thấy Lý Đồng quá
làm
mình
làm
mẩy,
không
xứng với
anh
ta
.
Còn
nói
Hướng tổng định công khai quan hệ với Thang tổng ở buổi tiệc thường niên tuần
sau
.”
“Trời ơi, vậy Lý Đồng t.h.ả.m quá…”
Tay tôi cầm cốc nước vẫn vững vàng, không hề làm rơi lấy một giọt.
Tôi bước tới trước mặt họ.
“Mọi người đang nói gì thế?”
Mấy nữ đồng nghiệp kia giật b.ắ.n mình , lập tức im bặt, cười gượng rồi tản ra .
Buổi chiều, mạng nội bộ công ty đăng quy trình của đại hội thường niên.
Trong đó có một tiết mục là bài diễn thuyết chiến lược hoàn toàn bằng tiếng Anh của phó tổng giám đốc mới Thang Y Vân.
Tôi nhìn thông báo ấy rồi gọi một cuộc điện thoại:
“Alo, bạn cũ à , giúp tớ một việc được không ? Thiết bị phát sóng bên đài truyền hình các cậu có thể cho tớ mượn dùng chút không ?”
Thứ sáu, đại hội thường niên của công ty.
Địa điểm tổ chức là khách sạn xa hoa nhất thành phố, nơi đâu cũng là váy áo lộng lẫy, ly chén giao nhau .
Hướng Hoành Bác và Thang Y Vân với tư cách bộ mặt của công ty đứng cạnh nhau tiếp đón khách mời.
Trai tài gái sắc, đúng là một đôi trời sinh.
Hôm nay Thang Y Vân mặc một chiếc váy dài màu đỏ, rực rỡ đến ch.ói mắt.
Vừa nhìn thấy tôi , cô ta đã chủ động bước tới, trên môi là nụ cười của kẻ chiến thắng:
“Chị Lý cũng tới rồi à ? Em còn tưởng chị sẽ không đến chứ.”
“Trường hợp quan trọng thế này , sao tôi có thể vắng mặt được .” Tôi mỉm cười đáp lại .
“Xin lỗi nhé chị Lý.”
Cô ta giả vờ áy náy nhìn tôi :
“Lâu quá không gặp, em còn tưởng chị là nhân viên phục vụ của khách sạn cơ. Bộ đồ hôm nay của chị… có hơi giản dị quá rồi .”
Cô ta đang châm chọc tôi bị điều tới phòng hồ sơ, mất tiền thưởng dự án, đến cả một bộ lễ phục t.ử tế cũng không mua nổi.
Tôi không nổi giận.
“Không sao .”
Tôi cười nhạt.
“Dù gì Thang tổng cũng quen nhìn đồ cao cấp rồi , ánh mắt đương nhiên cao hơn người thường.”
Tôi ngụ ý nói tiếp:
“Chỉ là có vài thứ bề ngoài nhìn càng hào nhoáng, bên trong có khi đã mục nát từ lâu.”
Sắc mặt cô ta khẽ thay đổi.
“Cô có ý gì?”
“Không có ý gì cả.”
Tôi mỉm cười rồi xoay người rời đi .
Hướng Hoành Bác bước tới, vòng tay ôm eo Thang Y Vân.
“Đừng để ý cô ấy , chúng ta đi chào chủ tịch Trần trước đi .”
Anh đi lướt qua tôi mà không hề nhìn lấy một cái, như thể chúng tôi chỉ là người xa lạ.
Đại hội diễn ra được một nửa thì tới lượt Thang Y Vân lên sân khấu phát biểu.
Cô ta tự tin bước lên bục, nhận micro rồi mở đầu bằng chất giọng Anh chuẩn London lưu loát:
“Good evening, ladies and gentlemen…”
Chủ đề bài diễn thuyết của cô ta là “Cải cách doanh nghiệp dưới góc nhìn toàn cầu hóa”.
PPT được làm vô cùng tinh mỹ, số liệu đầy đủ, trích dẫn phong phú, khiến cả khán phòng liên tục vang lên tiếng vỗ tay.
Hướng Hoành Bác ngồi hàng đầu nhìn cô ta trên sân khấu, trong mắt tràn đầy tự hào và ngưỡng mộ.
Đến cuối bài diễn thuyết, Thang Y Vân đột nhiên đổi giọng.
“Of course, embracing globalization also means we must eliminate outdated, localized mindsets.”
Vừa nói , cô ta vừa nhấn nút chuyển trang.
Trên màn hình chiếu khổng lồ xuất hiện ảnh nhân viên của tôi .
Chaporia
Bình Luận (0)