Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cô ta gọi tôi là “chị Lý”, giọng điệu ngây thơ chân thành.

Đồng nghiệp xung quanh lập tức phụ họa, khen cô ta trẻ tuổi tài giỏi, khiêm tốn hiểu chuyện.

Hướng Hoành Bác nhìn cô ta , trong mắt là sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy bao giờ:

“Là do em giỏi thôi.” Anh nói .

Tim tôi lạnh đi từng chút một.

“Chị Lý, sao chị không uống?”

Thang Y Vân đột nhiên nhìn sang tôi :

“Chẳng lẽ chị vẫn còn giận em à ? Xin lỗi , đều là lỗi của em, em tự phạt một ly vậy .”

Nói rồi , cô ta định uống cạn ly vang đỏ trong tay.

“Y Vân, dạ dày em không tốt , đừng uống.”

Hướng Hoành Bác lập tức ngăn lại .

Sau đó, anh nhìn về phía tôi , giọng mang theo ý ra lệnh:

“Lý Đồng, hôm nay mọi người vui vẻ, đừng làm mất hứng.”

Tôi nhìn anh , bỗng thấy thật nực cười .

Tôi cầm ly rượu trước mặt lên rồi đứng dậy:

“Thang tổng nói quá rồi . Phải là tôi kính cô mới đúng. Chúc cô tiền đồ rộng mở.”

Nói xong, tôi uống cạn ly rượu vang trong tay.

Thứ chất lỏng cay nồng trượt xuống cổ họng, bỏng rát đến mức dạ dày tôi quặn lên dữ dội.

“Thế mới đúng chứ.”

Hướng Hoành Bác hài lòng gật đầu.

Thang Y Vân cũng cười .

Cô ta cầm ly rượu của mình , nhẹ nhàng lắc lắc rồi đi đến bên cạnh tôi .

“Chị Lý t.ửu lượng tốt thật đấy.”

Cô ta dừng bên cạnh tôi , hơi nghiêng người tới gần, dùng giọng chỉ đủ hai chúng tôi nghe thấy mà nói :

“Cô nghĩ mình là thứ gì chứ? Chẳng qua chỉ là rác rưởi.”

Vừa dứt lời, cổ tay cô ta “vô tình” nghiêng đi .

Một ly rượu vang đỏ sẫm từ trên xuống dưới hắt thẳng lên chiếc váy trắng tôi cố ý mặc hôm nay.

“Á…”

Cô ta hét lên đầy khoa trương:

“Xin lỗi ! Xin lỗi ! Chị Lý, em không cố ý đâu .”

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này .

Tôi đứng ở đó, trước n.g.ự.c là một mảng rượu loang lổ hỗn độn, lạnh buốt và dính nhớp như một vết sẹo khổng lồ xấu xí.

Thang Y Vân bày ra vẻ hoảng loạn, vành mắt lập tức đỏ hoe.

Hướng Hoành Bác nhanh ch.óng rút khăn giấy ra , nhưng không phải đưa cho tôi , mà là dịu dàng lau đi vài giọt rượu b.ắ.n lên tay Thang Y Vân.

Điều Hướng Hoành Bác nói với tôi là:

“Đồng Đồng, chỉ là một cái váy thôi mà, đừng nhỏ nhen thế. Y Vân không cố ý đâu , em đừng trách cô ấy .”

Chỉ bằng vài câu nhẹ bẫng, anh đã định nghĩa toàn bộ chuyện này .

Tôi là kẻ nhỏ nhen, còn cô ta chỉ là vô ý.

Sự nhục nhã, sự khó xử của tôi , trong mắt anh chẳng đáng giá bằng một giọt nước mắt giả tạo của cô ta .

“Xin lỗi Hoành Bác, đều tại em cả.”

Thang Y Vân vẫn tiếp tục diễn:

“Chị Lý, chiếc váy này chắc đắt lắm nhỉ? Em đền cho chị.”

Vừa nói , cô ta vừa định mở túi xách.

“Không cần.”

Tôi lên tiếng, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/bay-nam-chan-tinh-cho-cho-an/chuong-3.html.]

Tôi cầm chai vang đỏ chưa mở trên bàn lên, đi tới trước mặt cô ta :

“Thang tổng, không cần đền đâu .”

Tôi mỉm cười , nhìn vẻ hoảng hốt trong mắt cô ta rồi vặn nắp chai ra .

“Cô không cố ý, tôi cũng không cố ý.”

Cổ tay tôi nghiêng xuống.

Dòng rượu đỏ sẫm ào ào đổ từ mái tóc được chăm chút kỹ càng của cô ta xuống dưới .

Cả khán phòng c.h.ế.t lặng.

Thang Y Vân hét thất thanh như con mèo bị giẫm phải đuôi.

Hướng Hoành Bác bật dậy, lao tới đẩy mạnh tôi ra .

“Lý Đồng. Em điên rồi à ?”

Tôi lảo đảo lùi về sau mấy bước, lưng va mạnh vào bức tường lạnh ngắt.

Anh cởi áo vest của mình khoác lên người Thang Y Vân đang ướt sũng run rẩy, ôm c.h.ặ.t cô ta vào lòng bảo vệ.

Mà chiếc áo ấy lại chính là món quà sinh nhật tháng trước tôi tặng anh .

Anh nhìn tôi , trong mắt là cơn giận ngập trời cùng sự thất vọng triệt để:

“ Đúng là tôi nhìn lầm em rồi .”

Đêm đó, tôi không về nhà.

4

Tôi thức trắng cả đêm.

Ngày hôm sau quay lại công ty, tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường.

Chuyện tôi hắt cả chai vang đỏ lên người vị phó tổng giám đốc mới nhậm chức chắc hẳn đã lan khắp công ty rồi .

Trên bàn làm việc có đặt một tờ thông báo điều chuyển nhân sự.

Tôi bị chuyển khỏi tổ dự án trọng điểm sang bộ phận quản lý hồ sơ bên rìa công ty.

Không giải thích, không trao đổi, chỉ có một tờ giấy lạnh lẽo.

Tôi cầm thông báo đi tới văn phòng Hướng Hoành Bác.

Anh không có ở đó.

Thư ký nói với tôi :

“Hướng tổng đưa Thang tổng tới bệnh viện rồi . Tối qua Thang tổng bị nhiễm lạnh, giờ sốt cao.”

Tim tôi chìm hẳn xuống đáy vực.

Thì ra trong mắt anh , tôi thậm chí còn không xứng có được một lời giải thích.

Buổi chiều, cuối cùng Hướng Hoành Bác cũng trở về.

Tôi chặn anh lại .

“Tại sao phải điều em đi ?”

“Lý Đồng, em cảm thấy trạng thái hiện tại của mình còn thích hợp ở lại tổ dự án sao ?”

Anh hỏi ngược lại , giọng đầy mệt mỏi.

Rùa

“Trạng thái gì?”

“Cố chấp, dễ nổi nóng, đầy tính công kích.”

Anh nhìn tôi , từng chữ từng chữ nói ra :

“Hành động hôm qua của em đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới bầu không khí của cả đội. Để em tới phòng hồ sơ bình tĩnh lại một thời gian là vì muốn tốt cho em.”

“Muốn tốt cho em?”

Tôi bật cười vì tức giận.

“Đem tâm huyết hai năm của em dâng cho người khác là muốn tốt cho em? Điều em đi trông kho hồ sơ cũng là muốn tốt cho em? Hướng Hoành Bác, anh còn muốn thiên vị cô ta đến bao giờ nữa?”

“Anh không thiên vị.”

Anh cao giọng:

“Anh chỉ đang giải quyết mọi việc công bằng thôi. Cho dù Y Vân có sai thì em cũng không thể dùng cách đó để làm nhục cô ấy . Một cô gái như cô ấy , trước mặt bao nhiêu người như vậy , em bảo sau này cô ấy làm sao đứng vững trong công ty?”

“Vậy còn em thì sao ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...