20px

Người bạn trai ở bên tôi sáu năm đã mất tích sau khi thực hiện một nhiệm vụ, mọi người đều nói anh đã c.h.ế.t.

Tôi không tin, ba năm qua ngày ngày tìm kiếm.

Cuối cùng tôi đã tìm thấy tung tích của anh .

Thế nhưng khi tôi vội vã gượng dậy chạy đến nơi, lại nhìn thấy anh đang cẩn thận dìu một cô gái có vài phần giống tôi , gương mặt tràn ngập vẻ dịu dàng.

Anh giới thiệu, cũng là đang khoe khoang với chúng tôi :

"Đây là vợ tôi , cô ấy m.a.n.g t.h.a.i ba tháng rồi ."

Tôi như một kẻ thứ ba không chốn dung thân , trơ mắt nhìn họ yêu nhau .

Cuối cùng tôi cũng thuyết phục được bản thân từ bỏ, nhưng khi quay lưng bước đi lại nghe thấy giọng nói phiền muộn của anh :

"Sao cô ta lại tìm được đến đây rồi ? Chúng ta mới tiêu d.a.o được bao lâu đâu ?"

?

Coi tôi là kẻ ngốc, chơi trò lật mặt với tôi đấy à ?

1

"Anh thật sự chắc chắn là anh ấy sao đội trưởng Trương?"

Bôn ba hơn hai mươi tiếng đồng hồ, mắt thấy sắp đến nơi rồi , tôi chỉnh sửa lại trang phục của mình .

"Chắc chắn là thằng nhóc đó!"

Trong mắt đội trưởng Trương lóe lên vẻ giận dữ và ánh lệ, anh ấy nhìn tôi cảm thán:

"Mấy năm nay em một mình chống chọi dốc sức làm việc, còn không từ bỏ mà tìm kiếm Trần Viễn."

"Thằng nhóc này , phúc khí thật không nhỏ đâu !"

"Đừng sửa soạn nữa, đi thẳng đến đó gặp cậu ta , hỏi xem tại sao cậu ta không trở về thôi nào!"

Tôi đóng nắp son môi lại , xuống xe đi đến cửa.

Là một tiệm hoa.

Ngăn cách qua biển hoa xa xăm, tôi nhìn thấy bóng người sống động trong ký ức cuối cùng rơi vào hiện thực.

Anh khom lưng, tỉ mỉ bày biện từng bông hoa trước mắt.

Chỉ một cái nhìn , tôi đã chắc chắn đó là anh .

Trong khoảnh khắc, một bụng lửa giận trong tôi bỗng tắt ngấm.

Anh không quá giống người trong ký ức của tôi .

Cũng có lẽ là lại trưởng thành hơn một chút, gương mặt nhiều thêm chút lạnh lùng, đường nét sườn mặt góc cạnh rõ ràng.

Tôi cứng đờ tại chỗ, toàn thân tê dại.

Tôi cố gắng hé miệng, nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Người trước mắt đứng thẳng người lên.

Tôi vô thức nhấc chân tiến đến một bước.

[Chào mừng quý khách đến với Tiệm hoa Buổi Sớm.]

Lời chào mừng đột ngột vang lên.

Nghe thấy tên của tiệm hoa, hốc mắt tôi bỗng dưng cay xè.

[A Viễn, hôn lễ sẽ gọi là Hôn lễ Buổi Sớm nhé?]

[Hôn lễ của Tống Quất Tình và Trần Viễn.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/quat-tu-tinh-tinh/chuong-1.html.]

Nếu anh vẫn còn nhớ, tại sao không trở về tìm tôi ?!

"Xin chào cô, thưa cô?"

Khi đã hoàn hồn, tôi lại thấy vẻ mặt khách sáo của Trần Viễn.

Đầu óc tôi trống rỗng, lời chất vấn đến bên môi bỗng hóa thành khói bay.

"Anh... gọi em là gì, Trần Viễn?"

Anh bước đến trước mặt tôi , nghe vậy trong ánh mắt toát lên vẻ đề phòng và xa lạ.

"Cô là ai? Sao lại biết tên tôi ?"

"Ngại quá, cậu trông rất giống một người bạn của chúng tôi ."

Đội trưởng Trương kịp thời kéo tôi lại , chắn trước người tôi : "Chúng tôi đến bên này du lịch, xin hỏi bên cậu có đề xuất nhà dân nào không ?"

Vẻ mặt Trần Viễn dịu đi đôi chút, anh ngước mắt nhìn chúng tôi một cái.

"Nhà tôi có đó, đi từ phía sau ."

Anh xoay người dẫn đường cho chúng tôi , không nhìn tôi thêm cái nào.

Tôi như một con rối bị giật dây, đi theo phía sau họ.

Lồng n.g.ự.c như rách ra một lỗ lớn, đau đến mức tôi muốn rơi lệ.

Nghe tin anh mất tích, tôi không đau lòng.

Ba năm qua, trải qua vô số đêm khó khăn tôi cũng không đau lòng, chỉ nghĩ kiên trì một chút là sẽ qua.

Biết được anh còn sống mà chưa từng trở về, tôi cũng không đau lòng, chỉ muốn được gặp anh , đưa anh về nhà.

Thế nhưng, đối mặt với thái độ lạnh lùng của anh .

Tôi lại thế mà không kiểm soát được cảm xúc muốn rơi lệ.

2

"Trông cậu ta thế này là mất trí nhớ rồi , em không thể kích thích cậu ta đâu !"

Trong phòng, đội trưởng Trương thề thốt an ủi tôi : "Nhỡ đâu gấp quá, cậu ta coi em là người xấu thì biết làm sao ?"

Một người vốn lý trí như tôi giờ đây đầu óc đầy hỗn loạn.

Tất cả lời chất vấn và lời nói tàn nhẫn bá đạo đã nghĩ kỹ trên đường đến, hiện giờ chẳng còn lại gì nữa.

Tôi vô thức gật đầu, cất giọng khàn đặc: "Em biết , em biết ."

Đội trưởng Trương bước ra ngoài.

Tôi ngồi một mình trong phòng rất lâu mới bình tĩnh lại được .

Anh mất trí nhớ rồi , nên mới không về nhà.

Tôi đưa anh về là được .

Đợi anh khôi phục ký ức rồi lại tìm anh tính sổ sau !

Khi tâm trạng miễn cưỡng bình ổn lại , tôi mới đẩy cửa bước ra ngoài.

Tôi quan sát môi trường xung quanh.

Bấy giờ mới nhìn thấy, bên cạnh con đường nhỏ lát đá cuối đi từ tiệm hoa sang có trồng đầy hoa bách hợp.

Có một khoảnh khắc tôi đã nghĩ đến thiếu niên năm đó ôm một bó hoa bách hợp trắng muốt, đỏ mặt, lắp bắp tỏ tình: "Tình Tình, em có bằng lòng cùng anh đi hết quãng đời còn lại không ?"

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Sau này tôi vẫn hay trêu chọc rằng lời tỏ tình của anh quá vượt mức quy định, cứ như đang cầu hôn vậy .

Tôi đỏ hốc mắt, không nói không rằng đi về phía trước , tham quan cuộc sống của anh trong những năm qua.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...