Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Đến lúc đó em đội mũ phượng khăn voan, chắc chắn sẽ siêu cấp xinh đẹp !]
[Trên Hôn lễ Buổi Sớm, áo cưới của em sẽ là ánh triều dương rực rỡ nhất!]
Trần Viễn của tôi thiếu niên hăng hái, trên gương mặt chứa đầy vẻ mong đợi và vui mừng.
Điểm cẩn thận duy nhất vẫn là thấp thỏm nhìn tôi mà nói :
[Hiện giờ anh không có nhiều tiền đến mức mua được mũ phượng chỉ thuộc về em, nhưng em tin anh có được không ?]
[Sau này anh nhất định, nhất định sẽ mua cho em!]
"Mấy cái vòng tay này đều không phải loại em thích!"
Tôi chậm chạp nhìn sang chiếc vòng vàng được đặt trong ngăn kéo.
"Chúng thô tục quá!"
Tranh T.ử bĩu môi: " Nhưng A Viễn lại nói vàng..."
"Vàng lấp lánh."
Tôi khẽ cất tiếng.
[Vàng lấp lánh, cùng một màu sắc với Tống Quất Tình nhà anh !]
"Chị Tình, sao chị biết ?!"
Tranh T.ử dường như còn đang ríu rít chia sẻ điều gì đó.
Trong ánh mắt và lời nói của cô ấy đầy rẫy sự vui mừng và hạnh phúc.
Nhưng tôi lại chẳng nghe được gì.
Tôi ngơ ngác nhìn vẻ đẹp mà phải nói rằng bất kỳ cô gái nào cũng sẽ vì nó mà ngả nghiêng trước mắt.
Cả người lạnh buốt, như thể chân tay không còn nghe theo sai khiến.
Người yêu của tôi , ở nơi không có ký ức.
Thực hiện tất cả lời hứa với tôi .
Chỉ là.
Không có tôi .
4
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Tôi luôn ngồi trong phòng cho đến tối.
Mấy năm qua tôi lăn lộn trên chiến trường thương nghiệp, từ lâu đã có thói quen tiến hành quy hoạch những mô phỏng khác cho lựa chọn của mình .
Nhưng bây giờ làm sao cũng không biết nên đưa ra lựa chọn thế nào.
Tôi và Trần Viễn quen nhau trong một trận thi đấu bóng rổ liên trường năm thứ ba đại học.
Anh là đại diện của trường cảnh sát, đặc biệt tỏa sáng.
Tôi chỉ là một thành viên trong đội cổ vũ, cũng không nghĩ tới anh sẽ chú ý đến tôi .
Nhưng cố tình lại là kịch bản cũ rích như thế.
Sau khi trận thi đấu kết thúc, anh bước đến xin phương thức liên lạc của tôi .
Rồi chúng tôi theo lẽ đương nhiên mà trở nên thân thiết.
Hai tháng sau chúng tôi yêu nhau .
Sáu năm.
Tôi lại cố chấp tìm anh ba năm.
Bây giờ bảo tôi làm sao có thể nhường người mình yêu chín năm cho kẻ khác?
Nhưng anh kết hôn rồi .
Rất hạnh phúc.
Tôi có chút đau khổ nhớ lại sự chung đụng của Trần Viễn và Tranh T.ử ban ngày.
Vậy tôi sẽ cố gắng thêm một lần nữa.
Nói mọi chuyện rõ ràng.
Nếu anh lựa chọn cuộc sống hiện tại, tôi có thể biến mất.
Nhưng nếu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/quat-tu-tinh-tinh/chuong-3.html.]
Tôi đứng dậy, kiên định đi xuống lầu.
"Chị Tình đến nướng thịt nè!"
Vừa mới đến sân, Tranh T.ử đã nhìn thấy tôi .
Tôi đi qua đó, ngồi xuống bên cạnh đội trưởng Trương.
Đối diện với ánh mắt lo lắng của đội trưởng Trương, tôi khẽ gật đầu ra hiệu cho anh ấy yên tâm.
Tôi hít sâu một hơi , lấy một chai bia bên cạnh bàn rót cho mình một ly.
Một ngụm nốc cạn, đè xuống nhịp tim không ngừng gia tốc vì căng thẳng.
"Chị Tình lợi hại quá."
Tranh T.ử chớp chớp đôi mắt ngưỡng mộ nhìn tôi .
"Em muốn uống không ?"
Tôi khẽ cười chuẩn bị rót cho cô ấy .
Uống rượu lấy thêm can đảm, chuẩn bị cho trò hề sau đó vậy .
Trái tim căng thẳng như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Đến tôi cũng hơi muốn bật cười .
Tuổi tác lớn như vậy rồi , vậy mà trước khi tỏ tình vẫn căng thẳng y như lớp trẻ.
"Cô ấy không thể uống."
Giọng nói trầm thấp của Trần Viễn vang lên, cắt ngang suy nghĩ của tôi .
"Hửm?"
Tôi không phản ứng kịp, vô thức đáp lại một tiếng.
Tôi chỉ cảm nhận được nhiệt độ l.ồ.ng n.g.ự.c vì cồn mà dâng cao.
Trái tim đập lên thình thịch.
Đại não hoàn toàn phản ứng không kịp.
Trước mắt là sắc mặt thẹn thùng của Tranh Tử.
Trần Viễn ôm người mình yêu, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng và tự hào: "Cô ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi , không thể uống rượu!"
"Là người sắp làm bố, tôi phải trông chừng cô ấy !"
Tôi nghe thấy có âm thanh gì đó ầm ầm sụp đổ.
Một cơn gió lạnh đột ngột rít gào thổi qua tim tôi .
Lạnh lùng và tuyệt tình dập tắt tất cả sự kích động và căng thẳng của tôi .
Nhịp tim như thể lỡ một nhịp.
Tôi như rơi vào hầm băng, không còn cảm nhận được một chút nhiệt độ nào do cồn mang lại nữa.
5
Tôi đã quên bản thân là làm sao mà im lặng trong tiếng cười vui của Trần Viễn và Tranh Tử.
Như một kẻ thứ ba chật vật, khó coi rời khỏi sân.
Tôi mở vali hành lý của mình ra , điên cuồng lục tìm.
Từng món đồ có liên quan đến Trần Viễn bị ném đầy phòng.
Cuối cùng, tôi bóp một xấp [Phiếu vạn năng Tống Quất Tình] rồi chuẩn bị lao ra ngoài.
Nhưng vừa mới đi ra được vài bước, tôi đã khựng lại bước chân.
Thứ lóe lên trong đầu là vẻ mặt vừa vui mừng vừa dịu dàng của Trần Viễn.
Cúi đầu nhìn món đồ trong tay, đống đồ bị ném khắp nơi trên đất.
Chậm chạp xổm xuống, ngồi trên mặt đất.
Vào lúc yêu nhau bốn năm, tôi và Trần Viễn từng có một đứa con.
Chỉ là vì một lần ngoài ý muốn trong công việc của anh , tôi bị bắt cóc.
Tôi đã không nhớ rõ quá trình nguy hiểm thế nào rồi .
Tôi chỉ nhớ khi tỉnh lại trên chiếc giường ở bệnh viện.
Trần Viễn hai mắt đỏ ngầu.
Chaporia
Bình Luận (0)