20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vào năm Trần Viễn học năm hai đại học, Trình Khinh Khinh và một cậu ấm nhà giàu ra nước ngoài.

Khi gặp được tôi , họ mới vừa chia tay không lâu.

Mãi đến ba năm trước , Trình Khinh Khinh về nước rồi lại liên lạc với Trần Viễn.

Coi tôi là kẻ thế thân mà đùa bỡn sao ?

Sáu năm.

Tất cả tình cảm đổ dồn lên người tôi , đều là xuyên qua tôi mà tìm kiếm dáng hình của một người khác.

Đến cuối cùng.

Anh vì dẫn theo người trong lòng mà cao bay xa chạy.

Một người một đời có thể có mấy cái chín năm?

Một người yêu lâu như vậy , hóa ra ngay từ đầu đã thối nát rồi !

Coi tôi như kẻ ngốc mà đùa bỡn ư?

Dựa vào đâu chứ?

Lửa giận cuồn cuộn trong n.g.ự.c, các loại cảm xúc đan xen.

Có một khoảnh khắc tôi thậm chí còn không thở nổi.

Trần Viễn.

Tôi sẽ không , cứ như vậy buông tha anh đâu .

Tôi hít thật sâu rất lâu mới khiến bản thân bình tĩnh trở lại .

Lấy ra một tấm danh thiếp của mình , gõ vang phòng của đội trưởng Trương.

Sau khi giao phó xong xuôi, tôi không đợi thêm nhiều.

Rời khỏi cái xó xỉnh này , trở về tập đoàn.

Tôi ở sân nhà của tôi .

Đợi các người .

8

Tôi nhờ đội trưởng Trương để lại một tấm danh thiếp của mình cho Trần Viễn và Trình Khinh Khinh

Không phải họ muốn tìm cơ hội để lừa tôi sao ?

Tôi cho họ cơ hội này .

Chỉ là tôi không ngờ mới đó thôi mà đã chờ đợi được .

" Tôi không có mong cầu gì khác, chỉ cần có thể kiếm tiền sống qua ngày là đủ rồi ."

Trần Viễn phía đối diện bưng cà phê khẩn thiết nhìn tôi .

Tôi do dự: "Chỉ là gần đây vị trí khá đầy, chỉ còn trợ lý công việc của tôi là còn trống thôi."

" Nhưng tôi cảm thấy đưa công việc đó cho anh thật sự là g.i.ế.c gà dùng d.a.o mổ trâu rồi ."

Tôi thấy rõ ràng trong mắt Trần Viễn lóe lên sự toan tính, sau đó là mừng vui: "Có thể thưa sếp Tống!"

Tôi gật đầu, hẹn anh ta ngày mai đến làm việc.

"Gần đây tập đoàn có chí hướng hợp tác với tập đoàn Ngải Tụng, vốn liếng có chút căng thẳng."

Tôi áy náy nhìn Trần Viễn.

"Vậy nên đãi ngộ hơi ít một chút, cũng mong anh kiên trì một thời gian."

Trần Viễn gật đầu liên tục, sau đó ánh mắt thâm thúy nhìn tôi .

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Anh ta thấp thỏm do dự, sắc mặt phức tạp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/quat-tu-tinh-tinh/chuong-5.html.]

"Sếp Tống..."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta .

"Mỗi lần nhìn thấy cô, tôi luôn có một loại... cảm giác rất quen thuộc."

Trong giọng nói của anh ta đầy sự lạc lõng, như một đứa trẻ bất lực.

Lòng tôi khẽ chững lại , đến rồi .

"Có phải trước đây tôi từng gặp cô rồi không ?"

Nghe vậy , tôi nhìn sâu vào gương mặt anh ta , trong mắt lóe lên sự quyến luyến và đau khổ vừa vặn.

Sau đó tôi chật vật dời tầm mắt: "Có thể lắm."

Anh ta im lặng rất lâu, đứng dậy chào tạm biệt tôi rồi đi mất.

Trợ lý Tôn bước vào .

Tôi mang vẻ xa xăm nhìn theo bóng lưng rời đi của Trần Viễn, ánh mắt là một mảnh lạnh lùng.

"Sếp Tống, chị có gì khác cần phân phó không , không có thì em tự sắp xếp nhé?"

Trợ lý Tôn thấp giọng hỏi.

"Gần đây tập đoàn khá khó khăn."

Tôi thu lại tầm mắt, quay người vùi đầu vào công việc.

"Đã hiểu!"

9

Sinh viên mới tốt nghiệp nào đi làm mà không bắt đầu từ việc bưng trà rót nước, in ấn tài liệu, chuyển giao hợp đồng?

Trợ lý Tôn hầu như ngày nào cũng báo cáo với tôi , nói rằng Trần Viễn lại phải gánh tội thay cho người khác rồi bị mắng.

Cả hai chúng tôi đều bị sự khờ khạo của anh ta chọc cười .

Bên ngoài lại truyền đến tiếng xin lỗi lí nhí của Trần Viễn.

Tôi thực sự không ngờ anh ta có thể kiên trì lâu như vậy .

Lâu như vậy mà chưa có động tĩnh gì, chắc cũng sắp đến lúc rồi .

Tôi vừa nghĩ thế thì trợ lý Tôn đã cầm một phong thư mời, sắc mặt nghiêm túc bước vào .

"Giám đốc Lưu của công ty Phi Dương hẹn chị tối nay đến câu lạc bộ Hoàng Thành."

Tôi nhướng mày: "Giám đốc Lưu?"

Người đàn ông dầu mỡ nhân phẩm không ra gì, lại có chút chỗ dựa chống lưng đó sao ?

Ngày trước khi sự nghiệp chưa khởi sắc, kiểu người làm tôi ghê tởm và đau đầu nhất chính là loại như ông ta .

Vì vậy bây giờ đã có năng lực tự lựa chọn, tôi chưa từng hợp tác với ông ta bao giờ.

Trợ lý Tôn khó xử gật đầu:

"Ông ta nói hôm qua vợ mình về nhà kể lại rằng chị có ý định cùng ông ta giành dự án hợp tác mới của nhà họ Ngải."

Trợ lý Tôn càng nói sắc mặt càng khó coi: "Là Trần Viễn, hôm qua anh ta đã đi mua sắm với bà Dương!"

Trợ lý Tôn là người đi cùng tôi từ những ngày đầu lập nghiệp.

Giám đốc Lưu kia là người ở rể, vừa háo sắc lại vừa sợ vợ.

Tôi đại khái đã hiểu Trần Viễn đang tính toán điều gì.

Lần đầu tiên biết giám đốc Lưu, tôi đứng còn chưa vững.

Ông ta bày tiệc gài bẫy, tôi cũng nhận ra nên không uống một giọt rượu nào.

Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn suýt chút nữa bị ông ta lôi vào phòng.

Nếu không nhờ trợ lý Tôn nghĩ cách thông báo cho bà Dương, tôi chắc chắn không thể thoát khỏi một cơn ác mộng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...