20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nghĩ đến việc năm đó Trần Viễn biết chuyện này liền ôm lấy tôi mà nghẹn ngào, tôi chỉ thấy châm biếm và buồn nôn.

Tôi nhận lấy thư mời.

Mở ra xem những dòng chữ rồng bay phượng múa cùng với chiếc thẻ phòng bên trong, tôi khẽ cười khẩy.

Hoàng Thành sao ?

Cứ chờ xem.

10

Trình Khinh Khinh nhìn thấy con gián trong bếp liền hét toáng lên.

Sau một trận náo loạn, Trần Viễn bế cô ta ngồi lên chiếc giường phát ra tiếng kêu cót két.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Trình Khinh Khinh đã mất đi vẻ tinh nghịch và tinh tế ngày thường.

Gương mặt cô ta lộ rõ vài phần già nua so với tuổi thật.

"Chúng ta còn phải ở cái nơi ch.ó c.h.ế.t này bao lâu nữa?!"

"Con nhỏ Tống Quất Tình đó hoàn toàn không để anh trong lòng!"

"Nếu không cô ta cũng không bắt anh chịu nhiều uất ức, bắt anh làm nhiều việc vặt vãnh như vậy !"

"Cô ta cố tình đấy, còn bắt anh ở cái nơi rách nát này !"

Trần Viễn an ủi cô ta : "Em yên tâm đi Khinh Khinh!"

Có thể thấy rõ bằng mắt thường, Trần Viễn đã có phần mệt mỏi và thêm vài phần hốc hác.

Nói rồi trong mắt anh ta còn lộ ra vẻ hận thù: "Cái tập đoàn nát của cô ta căn bản không có nhiều tiền như vậy , chúng ta không tốn thời gian với cô ta nữa."

"Anh đã liên lạc với giám đốc Lưu rồi ! Sau khi thành công, giám đốc Lưu sẽ cho chúng ta một số tiền lớn."

"Mấy ngày nay đành chịu khổ một chút nhé Khinh Khinh của anh ."

Trong mắt Trần Viễn thoáng qua vẻ xót xa, khẽ hôn lên người phụ nữ trong lòng.

"Chúng ta ở đây có thể làm giảm bớt sự đề phòng của Tống Quất Tình."

"Đợi anh lấy được tiền, sẽ tiếp tục đưa em đi hưởng lạc!"

Trình Khinh Khinh căm hận gật đầu, nhưng trong lòng lại tính toán trăm bề.

Năm đó Trần Viễn chỉ là một gã nghèo kiết xác, còn bắt cô ta đợi anh ta tốt nghiệp.

Tốt nghiệp? Làm cảnh sát thì kiếm được bao nhiêu tiền?

Cho nên cô ta đã không ngần ngại đi theo một cậu ấm nhà giàu ra nước ngoài.

Ban đầu cuộc sống thực sự rất tốt .

Cô ta đã bị lối sống xa hoa đồi trụy làm mờ mắt.

Ai ngờ tiền chẳng đào được bao nhiêu, còn bị ném vào những bữa tiệc thác loạn tập thể.

Cô ta liều mạng tìm cơ hội trốn về nước.

Liên lạc với Trần Viễn hoàn toàn là ngoài ý muốn , cô ta vẫn coi thường anh ta .

Ai biết đi theo anh ta ba năm đã tiêu xài hết sạch, giờ còn nhắm vào số vàng của mình .

Nhưng trời không tuyệt đường sống của con người .

Trình Khinh Khinh chẳng bận tâm giữa Trần Viễn và Tống Quất Tình có chuyện gì, chỉ cần lấy được tiền là được .

Hy vọng mọi việc thuận lợi.

11

"Cô Tống tuổi còn trẻ mà đã tiền đồ vô lượng rồi !"

Giám đốc Lưu nâng ly rượu, giọng điệu đầy châm chọc và bất kính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/quat-tu-tinh-tinh/chuong-6.html.]

"Nói mới nhớ, bên cạnh cô Tống cũng có nhiều nhân tài, mắt nhìn tốt đấy!"

Ánh mắt giám đốc Lưu lướt qua Trần Viễn ở phía sau tôi , rồi dừng lại trên người tôi .

"Không biết lần này ... Cô Tống có nể mặt tôi không ?"

Nhìn thấy ánh mắt dò xét và đầy ẩn ý của ông ta đảo qua đảo lại trên người mình , trong lòng tôi vô cùng ghê tởm.

Nhưng tôi vẫn mỉm cười nâng ly rượu trước mặt lên.

Nhận ra họ đều đang nhìn mình , tôi uống cạn một hơi .

Tôi đã uống khá nhiều rượu.

Cũng cảm nhận được giám đốc Lưu chẳng có ý định bàn chuyện hợp tác gì.

"Tiểu Tôn."

Tôi xoa đầu óc choáng váng: "Chị đi về phòng nghỉ ngơi một lát, em ở lại trò chuyện với giám đốc Lưu vài câu nhé."

"Sếp Tống, để tôi dìu cô."

Trần Viễn nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy tôi .

Tôi loạng choạng được dìu vào phòng nằm xuống.

"Anh ra giúp trợ lý Tôn đi , tôi nằm một lát là được rồi ."

Tôi day day thái dương, nhỏ giọng dặn dò.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Khoảnh khắc Trần Viễn đóng cửa lại , tôi hạ tay xuống, gửi đi một tin nhắn.

Tôi hơi ghét mùi rượu, nhưng vẫn nhắm mắt an tâm ngủ.

Tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng ồn ào hỗn loạn và tiếng gõ cửa rầm rầm.

Mở cửa ra , trợ lý Tôn nhìn tôi , khẽ gật đầu một cái với biên độ rất nhỏ.

Tôi nhíu mày bước ra ngoài.

"Có chuyện gì vậy ?"

Bên ngoài là một đám phóng viên đông nghịt, thậm chí còn có bà Dương mang sắc mặt khó coi.

Nhìn thấy chỉ có một mình tôi , sắc mặt bà Dương mới dịu đi đôi chút.

Bà ấy bước lại gần, ghé tai nói nhỏ mấy câu.

Tôi gật đầu.

Bà Dương đi thẳng vào phòng đảo mắt một lượt.

Khi trở ra , sắc mặt bà ấy đã tốt hơn nhiều.

" Tôi đã nói từ sớm rồi , chủ tịch Tống của chúng tôi không khỏe, đang nghỉ ngơi!"

Trợ lý Tôn lạnh giọng khiển trách.

Đám phóng viên vây quanh đều khép nép không ai dám ho he.

"Là vấn đề của tôi , cũng do có kẻ tiểu nhân gửi tin nhắn bôi nhọ cô, thật xin lỗi vì đã làm phiền cô, chủ tịch Tống."

Bà Dương lập tức lên tiếng xin lỗi tôi .

"Không sao đâu ."

Tôi lắc đầu, nhìn quanh một lượt rồi hỏi trợ lý Tôn: "Trần Viễn đâu ?"

Trợ lý Tôn lập tức gọi quản lý đến.

Bà Dương cũng lên tiếng hỏi số phòng của giám đốc Lưu.

Quản lý lại ấp úng không nói nên lời.

Đám phóng viên vừa định giải tán lập tức lại vây kín giường.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...