Bích hoa xa thẳm/Chương 1C. 1
20px

1

Đích mẫu thoáng sững sờ:

“Sao đột nhiên con lại nhắc tới chuyện này ?”

Rùa

Dù sao …

Mấy ngày trước , ta vẫn còn cứng cổ không chịu cúi đầu. Mãi đến khi bà ta đem tính mạng của mẫu thân ra uy h.i.ế.p, ta mới buộc lòng nói ra mọi chuyện năm ấy cứu Thái t.ử.

Giang Nam, thuyền hoa.

Thái t.ử bí mật truy bắt phản quân, nhất thời sơ suất, thuyền bị lửa thiêu chìm, người cũng rơi xuống sông, trôi dạt về phía nam.

Là ta đã vớt người lên, tận tình chăm sóc suốt mấy ngày.

Trước lúc chia tay, giọng nói của chàng thiếu niên khàn đặc:

“Chuyến đi này của ta cần giữ kín, không tiện để lộ thân phận.”

“Nàng nói cho ta biết , nàng tên gì? Sau này ta có thể tìm nàng ở đâu ?”

Ta nói , ta tên là Điểu Điểu, ít ngày nữa sẽ tới phủ họ Lục ở kinh thành.

Khi ấy mẫu thân bệnh nặng, ta sắp phải đi tìm vị phụ thân quyền cao chức trọng kia .

Người đã ghi nhớ điều đó.

Hai bên bờ đào hoa soi bóng nước. Chàng thiếu niên đứng nơi đầu thuyền, nhìn ta thật lâu.

“Ta sẽ nhớ nàng.”

Chỉ là…

Dung mạo như vậy , vị trưởng tỷ kim chi ngọc diệp của ta cũng có .

Mãi đến khi người đích thân tới cửa cầu thân , ta mới biết , người năm ấy được ta cứu chính là Thái t.ử Bùi Lăng.

Sau một phen ứng đối vội vàng, trưởng tỷ hai gò má ửng hồng, khẽ ho mấy tiếng:

“Tiểu nữ cũng có lòng với điện hạ.”

“Chỉ là tiểu nữ không biết người đang nói chuyện gì?”

“Điểu Điểu là ai?”

Ánh mắt đích mẫu lập tức hướng về phía ta . Bà ta biết , Điểu Điểu là nhũ danh của ta . Sau khi nhận tổ quy tông, ta liền thuận theo thứ bậc trong gia tộc mà đổi tên.

“Là con.” 

Bà ta vuốt ve mái tóc dài buông xuống của trưởng tỷ:

 “Từ nay về sau , nhũ danh của con sẽ là Điểu Điểu.”

Ta bị ép phải kể hết mọi chi tiết cho bà ta .

Trùng hợp thay , trưởng tỷ thân thể yếu ớt, cũng từng ra ngoài dưỡng bệnh suốt hai năm.

Bùi Lăng nghe lời nàng ấy , liền tin là thật, vào điện xin thánh thượng ban hôn.

Mọi chuyện đều vừa khéo.

Chỉ dư ra một mình ta .

Từ đầu đến cuối, ta vẫn là một mối họa ngầm.

“Con rất biết điều.”

 Đích mẫu lúc này mới hoàn hồn, dịu giọng cười :

 “Ta sẽ chọn cho con một nhà gia cảnh tốt , thêm cho con một phần của hồi môn. Sau khi thành thân , con hãy đưa mẫu thân trở về Giang Nam đi thôi.”

Ta khẽ thở phào, nhẹ giọng đáp một tiếng:

“Vâng.”

2

Hôn sự của ta phải nhanh ch.óng định xuống.

Một là vì ta còn ở kinh thành, đích mẫu không thể yên lòng.

Hai là…

Chỉ còn mấy tháng nữa, trưởng tỷ sẽ bệnh mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-1.html.]

Từ nhỏ thân thể nàng đã không tốt , lại đa sầu đa cảm. Sau này đem một tấm chân tình gửi gắm nơi Bùi Lăng. Bùi Lăng đối xử với nàng càng tốt , nàng lại càng đau khổ, càng sợ lộ ra sơ hở.

Ngày ngày sống trong thấp thỏm bất an.

Chỉ một trận phong hàn, đã khiến nàng nằm liệt giường không dậy nổi.

Sau khi trưởng tỷ qua đời, Bùi Lăng suy sụp suốt mấy tháng liền.

Phụ thân không nỡ bỏ lỡ vị hiền tế là Thái t.ử này , thấy ta và nàng dung mạo tương tự, liền đem ta đẩy ra ngoài.

“Điện hạ đau lòng vì cái c.h.ế.t của tỷ tỷ con đến vậy , con tới bầu bạn, an ủi điện hạ đôi chút cũng tốt .”

Nhưng ông đã tính sai rồi .

Bùi Lăng cho rằng ta cố ý bắt chước trưởng tỷ, tâm cơ sâu nặng.

Cho rằng ta có ý tiếp cận ngài, muốn trèo cao bám víu.

Lâu dần, người chán ghét ta tới cực điểm.

Cho dù vì gương mặt này mà miễn cưỡng gật đầu mà thành thân với ta , cũng chẳng có nửa phần tình ý.

Đêm đại hôn, cây hỷ cân nâng khăn voan đỏ của ta lên.

Người nhìn ta hồi lâu, rồi bật cười chế giễu:

“Người ta muốn cưới đã c.h.ế.t rồi , còn ngươi vẫn sống.”

“Đã là gương mặt giống nhau , vì sao kẻ c.h.ế.t lại là nàng ấy , mà không phải ngươi?”

Người tùy tiện ném khăn voan xuống, lại quăng luôn cây hỷ cân sang một bên.

Đêm ấy …

Người che mắt ta lại , không cho ta ngẩng đầu nhìn mình , cũng không cho ta lên tiếng.

Ta chịu đựng mấy tháng trời lạnh nhạt hắt hủi.

Cuối cùng lấy hết can đảm hỏi người :

“Nếu thiếp nói , người năm đó cứu điện hạ là thiếp , Điểu Điểu cũng là tên của thiếp …”

Nhưng …

Người sống còn có thể đối chất.

Kẻ đã c.h.ế.t, trong lòng người , sớm đã hoàn mỹ không tì vết.

Huống hồ chuyện ấy đã qua ba năm, ký ức cũng đã mơ hồ đi phần nào. Những điều ta nói ra , cũng chẳng rõ ràng hơn lời trưởng tỷ là bao.

Bùi Lăng nghe xong, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t, phất tay hất rơi toàn bộ quyển trục trên án. Đồ vật rơi đầy đất, như có một trận cuồng phong bão tố vừa nổi lên.

Giọng người lạnh lẽo đến thấu xương.

“Ngươi dựa vào việc giống nàng vài phần mà có được vinh hoa quyền thế, như vậy cũng thôi đi .”

“Giờ đến cả chuyện nàng từng làm , ngươi cũng muốn cướp lấy.”

“Không khỏi quá mức hèn hạ.”

Hôm đó, ta bị phạt quỳ dưới bậc thềm.

Mưa phùn bay nghiêng trên mái ngói, bóng người qua lại không ngớt, nhưng chẳng ai dám ngẩng đầu nhìn vị Thái t.ử phi chật vật ấy , càng chẳng ai dám bước tới che cho ta một cây ô.

Ta bị mưa dội ướt sũng.

Mệt mỏi ngã gục trước thềm đá, từ thân thể lạnh buốt đến tận đáy lòng.

Đứa bé của ta … cũng mất vào lúc ấy .

Lúc tỉnh lại , bên giường bệnh chỉ có một tỳ nữ hầu hạ.

Nàng thần sắc khó xử, uyển chuyển nói với ta .

Ngày giỗ của bạch nguyệt quang sắp đến, Đông cung trên dưới không ai dám chọc giận Thái t.ử. Ngay cả nội thị đi bẩm báo chuyện ta sảy t.h.a.i cũng bị đuổi trở về, điện hạ đến giờ vẫn chưa hay biết .

Ta quay lưng về phía cửa sổ, nước mắt lặng lẽ chảy từ gò má xuống cổ áo.

Trong lòng cũng hối hận vô cùng.

Nếu có thể quay ngược thời gian vài năm trước , ta nhất định sẽ không cứu người .

Nếu như mấy tháng trước …

Ta chưa từng gả cho người …

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...