Bích hoa xa thẳm/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

3

Đích mẫu đưa cho ta vài bức họa chân dung của những nam t.ử trẻ tuổi.

Đều là người tài mạo song toàn , lại có công danh trong người , chỉ tiếc hoặc không phải người kinh thành, hoặc sắp rời kinh nhậm chức nơi khác.

Bà ta quả thực muốn tìm cho ta một mối lương duyên.

Không chỉ vì ta biết điều.

Mà còn vì lúc này trưởng tỷ vẫn có chỗ cần đến ta .

“Năm ấy muội và điện hạ đã làm những gì?”

Sắc mặt nàng tái nhợt, trên người thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c, nhưng hễ nhắc tới Bùi Lăng, đáy mắt vẫn sáng lên.

Ta cố gắng nhớ lại :

“Khi ấy mẫu thân muội bệnh nặng, trong nhà thiếu bạc.”

“Muội chỉ biết nấu cho người chút cháo trắng. Người cười bảo quá nhạt nhẽo, lúc đó muội còn trẻ, hư vinh nổi lên, đỏ mặt nói rằng người đang mang bệnh thì nên ăn thanh đạm.”

“Trà cũng chẳng phải thứ ngon lành gì, chỉ là ít Long Tỉnh trước tiết thanh minh còn để lại từ lâu. Người uống không quen, muội còn trách người quá mức quý giá.”

Nàng từng chút một ghi nhớ.

“À…”

“Vậy tỷ sẽ nói rằng năm ấy ma ma thấy tỷ không hiểu chuyện nên tham ô bạc t.h.u.ố.c, ngấm ngầm bạc đãi tỷ, vì vậy tỷ mới sống khổ sở như thế.”

Nàng bịa đặt đến kín kẽ từng chi tiết.

Mỗi một chuyện đều có lý do thích hợp.

Nhưng giả dối rốt cuộc vẫn là giả dối, nối lại với nhau liền lộ ra vô số sơ hở.

Ta cũng lười nghĩ nhiều.

Kiếp trước , nàng chính là dùng những lời ấy để thật sự lừa được Bùi Lăng.

Nghe xong, trưởng tỷ lại đòi xem mấy bức họa hôn phu tương lai của ta .

Nàng lật qua vài bức, chẳng mấy hứng thú.

“Đám người này cộng lại cũng chẳng bằng điện hạ nửa phần.”

Nàng ngẩng đầu nhìn ta , trong mắt mang theo vài phần dò xét:

“Muội muội , muội cam lòng sao ?”

Trong lòng ta không gợn nổi chút sóng nào:

“Muội cam lòng.”

“Điện hạ là thiên hoàng quý trụ, vốn chẳng phải người mà muội có thể vọng tưởng.”

Trưởng tỷ khẽ cười , tiện tay rút ra một bức họa nhét vào tay ta :

“Vậy ngày mai, muội đi gặp người này .”

“Nếu vừa ý, trước khi tỷ xuất giá, vẫn còn kịp tiễn muội lên kiệu.”

4

Người mà trưởng tỷ tiện tay chọn cho ta là tân khoa Bảng nhãn năm nay, xuất thân thanh lưu, tên gọi Cố Trạch Chi.

Chỉ là không rõ có ẩn tình gì, hắn lại không ở lại kinh thành làm quan.

Vừa không làm mất mặt mũi phủ họ Lục, lại có thể bảo đảm trong ba năm ta không thể quay về kinh.

Rùa

Ta nghĩ ngợi một hồi, rồi đáp ứng.

Đích mẫu đưa thiếp mời, để ta lén gặp vị Bảng nhãn ấy một lần .

Trên gác son, liễu rủ nghìn tơ, bóng nước ánh lên sắc biếc.

Đợi hắn ngồi xuống, ta tháo màn che mặt ra mới nhìn rõ dung mạo người đối diện.

Cố Trạch Chi sinh ra vô cùng tuấn mỹ, chỉ là khí chất quá mức đoan chính nghiêm cẩn, lạnh nhạt thanh cao đến mức khiến người khác không dám khinh nhờn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-2.html.]

Một bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng đẩy chén trà đến trước mặt ta :

“Cố gia có tổ huấn, nam t.ử không được nạp thiếp . Sau khi thành thân , điền sản cùng cửa hàng dưới danh nghĩa ta đều sẽ giao cho nàng quản lý. Nếu nàng muốn phụng dưỡng sinh mẫu, cũng có thể đón người tới ở cùng.”

Thì ra tình cảnh của ta , hắn sớm đã biết rõ.

“Chỉ là chẳng bao lâu nữa ta phải rời kinh nhậm chức, hôn sự lại gấp gáp, e sẽ có phần thất lễ.”

Hắn là người tốt .

Nghĩ đi nghĩ lại , cũng chẳng có gì không vừa lòng.

Mà hôn sự gấp gáp, đối với ta lại càng đúng ý.

Ta uống trà hắn rót, từng câu từng chữ đáp lời, cũng nói vài chuyện mà đích mẫu chưa từng kể cho hắn nghe .

Ví như ta biết đôi chút y lý, thích chăm sóc hoa cỏ cây cành, còn nữ công thêu thùa thì lại chẳng thông thạo…

Hắn nhìn ta , khẽ cười một tiếng.

Chúng ta trò chuyện rất hợp ý. Trước lúc chia tay, hắn nói trong vòng ba ngày sẽ để bà mối tới cửa, chuẩn bị đầy đủ tam thư lục lễ.

Lúc rời đi , dưới lầu đang vô cùng náo nhiệt.

Ta lại chạm mặt Bùi Lăng đang mặc thường phục.

Có vẻ như người không muốn để lộ thân phận, vì vậy Cố Trạch Chi khựng lại giây lát, chỉ gọi người là “công t.ử”, thuận miệng hàn huyên vài câu.

Bùi Lăng xách theo hộp điểm tâm, dựa người bên lan can, khẽ cười một tiếng:

“Vị hôn thê của ta thích điểm tâm ở đây, ta đích thân tới mua. Một lát nữa lại có cớ đi gặp nàng ấy .”

“Còn huynh ?” Giọng nói ấy lười nhác, mang theo ý trêu chọc:

“Có ngày lại được thấy huynh hẹn riêng cô nương, xem ra chuyện tốt sắp thành rồi ?”

“Phải.”

Cố Trạch Chi thản nhiên thừa nhận:

“Chỉ là đại khái phải trở về Dương Châu thành thân , không thể mời huynh tới uống rượu mừng.”

“Dương Châu…”

Bùi Lăng chậm rãi lặp lại hai chữ ấy .

“Là một nơi rất tốt .”

Đó là nơi ta và người lần đầu gặp gỡ.

Bên bờ sông ấy , ta từng cứu lên một người .

Rồi hối hận suốt nửa đời còn lại .

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, may mà mình đã đội kỹ màn che mặt.

Ánh mắt kia xuyên qua đám đông, rơi trên người ta một thoáng, rồi lại nhàn nhạt dời đi .

“Huynh định thân với cô nương nhà nào?”

“Trông có chút quen mắt, nghĩ kỹ thì hẳn ta cũng quen biết , chỉ là nhất thời không nhớ ra .”

Nếu nữ nhi phủ Thừa tướng họ Lục xuất giá, chẳng mấy chốc cả kinh thành đều sẽ biết .

Thân phận của ta , hiển nhiên không cần giấu giếm.

Cố Trạch Chi thuận miệng đáp:

“Phủ họ Lục ở kinh thành.”

Lời vừa dứt, xung quanh dường như cũng lặng đi .

Bùi Lăng khựng lại , thần sắc thoáng thất thần trong chớp mắt.

Năm ấy ở Dương Châu, người từng hỏi ta là cô nương nhà nào.

Ta cũng đã trả lời như thế.

“Phủ họ Lục ở kinh thành.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...