Bích hoa xa thẳm/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Lúc trở về phủ, trời đã nhá nhem tối.

Đích mẫu hỏi ta , buổi gặp mặt với người kia thế nào.

Ánh mắt bà dừng trên gương mặt ta , thần sắc nghiêm nghị hiếm hoi mang theo đôi phần dịu lại :

Rùa

“Con có dung mạo giống nữ nhi của ta , ta cũng không muốn nhìn con chịu khổ.”

“Chỉ là mặc cho thế nào, mối hôn sự tốt nhất vẫn phải dành cho nó.”

“Bảng nhãn xuất thân thanh lưu, gả cho hắn , hẳn con cũng nên mãn nguyện rồi chứ?”

“Nếu còn ở Giang Nam, con chưa chắc đã có được hôn sự tốt như vậy …”

Ta cúi đầu, khẽ khàng đáp lời:

“Vâng.”

“Chàng rất tốt , đa tạ mẫu thân .”

Thần sắc đích mẫu lập tức giãn ra :

“Được rồi , lui về nghỉ ngơi đi .”

Muốn trở về viện của mình phải đi qua hành lang dài, ngang qua hoa sảnh dùng để tiếp khách. Ta vừa bước được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi:

“Khoan đã .”

Đích mẫu chỉ sang một lối khác:

“Tỷ tỷ con đang gặp Thái t.ử, con đi đường vòng đi .”

Ta đành đổi sang con đường hẻo lánh hơn.

Mặt trời dần khuất núi, ánh tà dương trong hồ sen lay động hiu hắt. Ta đứng bên bờ hồ, cúi đầu nhìn gương mặt phản chiếu dưới nước bị gió thổi nhăn từng gợn.

Kỳ thực ta và trưởng tỷ cũng không phải giống nhau đến mức khó phân biệt, chỉ tương tự khoảng bảy phần.

Chẳng qua là…

Hai năm qua, ta sống trong tướng phủ, áo gấm cơm ngon, thân thể được dưỡng tốt , dung mạo cũng dần nở nang.

Còn nàng vì bệnh tật quấn thân , vẫn yếu ớt mong manh như cành liễu trước gió, càng giống ta của hai năm trước hơn.

Bây giờ…

Người không nhận ra , như vậy lại vừa hay .

Ta khẽ thở ra một hơi .

Đúng lúc ấy , từ phía sau bức tường truyền tới tiếng người trò chuyện.

Là Bùi Lăng và trưởng tỷ đang ra sân đi dạo.

Người như vô tình nhắc tới:

“Nàng chưa từng nói với ta rằng mình còn có một muội muội tuổi tác tương đương.”

Trưởng tỷ khựng lại , giọng nói thoáng mất tự nhiên:

“Tiểu nữ dưỡng bệnh ở Giang Nam đã lâu, với các tỷ muội trong phủ cũng không thân thiết, nên không có gì đáng nhắc.”

Bùi Lăng không đáp rõ, chỉ khẽ cười như trêu ghẹo:

“Hôm nay trà nàng pha ngon hơn năm ấy nhiều.”

“Vâng…”

Trưởng tỷ e lệ, giọng nói cũng nhẹ hẳn đi :

“Năm đó tiểu nữ còn nhỏ, bị người ta lừa gạt, trong tay chỉ còn ít Long Tỉnh trước tiết thanh minh thôi.”

Lời nàng nói kín kẽ không chút sơ hở.

Ta không muốn nghe thêm nữa, chỉ cúi đầu nhìn đường dưới chân, lặng lẽ rời đi .

6

Đêm xuống, trong phủ đã lên đèn.

Bùi Lăng đi từ sớm rồi .

Ta hầu hạ mẫu thân uống t.h.u.ố.c, lại đỡ bà nằm xuống nghỉ ngơi. Vì bệnh tật triền miên, đã rất lâu bà không còn để tâm chuyện bên ngoài. Nhưng chuyện Thái t.ử cầu thân với ân nhân cứu mạng lớn đến vậy , chung quy vẫn sẽ truyền tới tai bà.

Hốc mắt bà đỏ hoe:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-3.html.

]

“Điểu Điểu, có phải bệnh của mẫu thân đã liên lụy con rồi không ?”

“Mẫu thân biết , người năm ấy cứu điện hạ là con. Khi ấy nước sông chảy xiết như vậy , chỉ có con dám nhảy xuống cứu người , làm mẫu thân sợ hãi suốt mấy ngày…”

Ta nhẹ giọng trấn an bà:

“Không phải liên lụy đâu .”

Kiếp trước , ta tự biết thân phận mình không đủ, lại có quá nhiều cản trở, nên đã sớm dập tắt ý định nhận lại nhau với người .

Người ta cứu đâu chỉ có một mình người , ta cũng chưa từng nghĩ sẽ dựa vào ân cứu mạng mà trèo cao.

Sau này tuy biết người yêu sâu đậm thế nào, nhưng cũng hiểu rõ…

Người sẽ tìm thế thân , sẽ đem lời cay nghiệt trút lên người vô tội.

Vốn dĩ chẳng phải lương duyên tốt đẹp gì.

Cho nên, cũng chẳng có gì đáng tiếc nuối.

“Con cũng sắp định thân rồi . Con đã tìm hiểu qua, gia phong nhà chàng ấy rất ngay thẳng. Chàng vì dân thỉnh nguyện nên mới không làm quan ở kinh thành. Chàng là người rất tốt . Dù có tình cảm hay không , cũng sẽ không bạc đãi con.”

Ta cất chén t.h.u.ố.c đi , ngẩng đầu mỉm cười với bà:

“Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành thôi.”

7

Hôm sau , Cố gia đúng hẹn tới cửa cầu thân .

Người làm mai phía bên đó là một vị Thái phó đức cao vọng trọng, cũng không rõ Cố Trạch Chi đã mời được ông bằng cách nào.

Hắn vô cùng coi trọng hôn sự này , khiến đích mẫu và phụ thân đều rất hài lòng.

Hôn kỳ của ta được định vào ngày lành gần nhất.

Hôn sự tuy gấp gáp, nhưng tam thư lục lễ vẫn đầy đủ đúng phép tắc.

Mười ngày sau , ta sẽ khoác lên người bộ giá y đỏ thắm, theo hắn rời khỏi kinh thành.

Giá y trong phủ đã có tú nương gấp rút may từ sớm, còn ta chỉ cần tự tay thêu khăn voan đỏ, từng mũi từng chỉ chậm rãi hoàn thành.

Tâm cảnh lúc này đã hoàn toàn khác với kiếp trước .

Khi ấy trong lòng ta chỉ có bất an.

Bởi trước ngày thành hôn, mỗi lần Bùi Lăng gặp ta , sắc mặt đều rất khó coi.

Hôm Hoa Triều tiết mưa lớn, người bỏ mặc ta giữa đường.

Điểm tâm ta làm , người cũng xem như rác rưởi mà vứt đi .

Phụ thân nhìn sắc mặt đoán lòng người , liền bảo ta không cần tiếp tục tới gặp người nữa.

“Thôi vậy . Ban đầu còn muốn lấy lòng điện hạ, giờ lại khiến điện hạ chán ghét, chẳng phải phản tác dụng rồi sao ?”

Ông để đích mẫu tiếp tục tìm mối hôn sự khác cho ta .

“Đằng nào cũng đã nhận thành đích nữ rồi , không gả cho Thái t.ử thì cũng phải gả vào cao môn.”

Thế là ta tham dự không ít yến tiệc, gặp mặt vài vị công t.ử thế gia.

Nào ngờ giữa chốn đông người , vị Thái t.ử vốn cao quý lạnh nhạt kia bỗng nhiên sa sầm mặt mày.

Người siết lấy cổ tay ta , kéo mạnh ta ra sau hòn giả sơn.

“Ngươi đã đồng ý gả cho ta .”

Người nhìn chằm chằm vào ta , giọng điệu lạnh cứng:

“Ta không cho phép ngươi mang gương mặt này gả cho kẻ khác.”

Ta trở thành thế thân của chính mình .

Khó xử, cô độc.

May mà…

Những ngày như thế, sẽ không bao giờ lặp lại nữa.

8

Trước ngày xuất giá, Cố Trạch Chi cũng tặng ta rất nhiều thứ.

Đều là những món đồ nhỏ không tính vào sính lễ.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...