Bích hoa xa thẳm/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có khi là y thư, có khi là mấy chậu hoa non.

Sở thích của ta , hắn đều nhớ rõ từng thứ một.

Những cuốn y thư kia đều là bản hiếm, muốn tìm được hẳn phải tốn không ít công sức.

Ta có hỏi hắn .

Nhưng hắn không nói nhiều.

“Nàng và ta là phu thê.”

“Những thứ này nếu có thể khiến nàng vui vẻ, vậy ta bỏ chút tâm tư ra cũng đáng.”

Ngay cả trưởng tỷ cũng có phần ngưỡng mộ.

Nàng nhìn ta tưới nước cho hoa non, tay ôm lò sưởi, giọng điệu cô quạnh đến lạ:

“Những tâm tư như thế… điện hạ chưa từng dành cho tỷ.”

Chưa từng sao ?

Đời này , Bùi Lăng nhớ rõ sở thích của nàng.

Kiếp trước , sau khi nàng qua đời, người suy sụp suốt một thời gian dài, mặc bạch y mấy tháng liền, còn phá lệ để nàng được an táng theo nghi thức công chúa.

Dù thế nào, cũng xứng với hai chữ thiên vị.

“Tỷ vốn không thích đồ ngọt, vậy mà điện hạ ngày nào cũng đưa điểm tâm ngọt tới. Tỷ không thích màu xanh biếc, nhưng đồ ban thưởng trong cung, điện hạ chỉ chọn đúng màu ấy cho tỷ. Khó lắm mới có dịp cùng người xuống phố chọn trang sức, người lại chỉ biết chọn trâm vàng…”

Nàng nói mãi, cảm xúc khó giấu nổi kích động, dần dần vành mắt đỏ lên, cúi đầu ho khan một trận.

Những lời sau đó đứt quãng không thành câu.

“Muội nói xem…”

“Muội chỉ ở cạnh điện hạ có ba ngày.”

“Ba ngày ngắn ngủi ấy … thật sự khó quên đến vậy sao ?”

Những lúc thế này , càng nói nhiều càng dễ lộ sơ hở.

Ta im lặng một lát, rồi chỉ khẽ đáp:

“Tỷ ái mộ Thái t.ử, bất luận thế nào cũng đã được như nguyện rồi .”

“Phải.”

Nàng khẽ cong môi, giữa hàng mày ánh mắt lại chất đầy u uất, chẳng giống vui vẻ chút nào.

“Cho dù phải diễn cả đời… tỷ cũng sẽ trở thành Thái t.ử phi.”

9

Ba ngày trước ngày thành hôn, có người đưa thiếp mời tới, muốn cùng ta tụ họp lần cuối.

Ta tới kinh thành đã hai năm, cũng có vài người bằng hữu thân thiết. Nghĩ đến chuyện sau này phải xa nhau nhiều năm, trong lòng khó tránh khỏi lưu luyến.

Vì thế ta nhận lời.

Chúng ta chèo thuyền giữa hồ uống trà , chuyện trò đủ điều.

Đến lúc thuyền sắp cập bờ, một người bằng hữu bỗng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía xa.

Ta lúc này mới để ý, trên gác họa lâu ven bờ có người đang đứng nhìn xuống.

Vị thiếu niên bên cạnh huých nhẹ Cố Trạch Chi một cái:

“Trạch Chi, kia chẳng phải vị hôn thê của huynh sao ?”

Giọng Bùi Lăng nghe lười nhác mệt mỏi:

“Cố gia và phủ họ Lục giấu người thật kín.”

“Các ngươi làm sao vừa nhìn đã nhận ra được ?”

Cố Trạch Chi khẽ cười , đưa tay định đóng cửa sổ.

“Là nàng ấy .”

“Đừng quấy rầy nàng.”

Có người tiếp lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-4.html.]

“Phủ họ Lục nào có giấu giếm.

Đây là nhị tiểu thư, từ nhỏ được nuôi ở Giang Nam, hai năm trước mới tới kinh thành. Trước đây điện hạ bận rộn chính sự nên không biết thôi, chứ chúng thần đều từng gặp rồi . Nói ra thì, nàng và trưởng tỷ cũng có vài phần giống nhau .”

“Hồi ấy ai cũng tưởng họ là tỷ muội ruột cùng mẫu thân sinh ra …”

Rùa

Bùi Lăng khẽ khựng lại :

“Giống đến mức nào?”

“Bảy tám phần đi . Hai người lại đều không thích lộ diện, ban đầu có mấy kẻ vụng về còn chẳng phân biệt nổi, chỉ có thể dựa vào y phục để nhận. Nhớ là đại tiểu thư thích màu nguyệt bạch, còn nhị tiểu thư thường mặc màu xanh biếc.”

“….”

Một bàn tay vươn ra , khép lại khung cửa gỗ chạm hoa, ngăn cách mọi động tĩnh mơ hồ bên trong.

Ta vịn chắc màn che mặt, bước lên xe ngựa, lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

10

Sau hôm từ biệt bằng hữu ấy , thiếp mời gửi tới phủ họ Lục bỗng nhiều hẳn lên.

Tất cả đều mời ta .

Có người chỉ từng quen biết sơ giao, cũng có mệnh phụ quyền quý danh giá.

Thậm chí còn có cả vị quận chúa tông thất năm xưa từng nhiều lời chê bai thân phận nữ nhi ngoại thất của ta .

Đích mẫu chỉ có thể gượng cười , thay ta từ chối từng người một:

“Không phải chúng ta không hiểu lễ nghĩa, chỉ là nhị tiểu thư sắp thành hôn, thật sự không thể phân thân .”

May mà thời gian quá gấp.

Ngày đại hôn, Cố Trạch Chi mặc hỉ phục tới đón tân nương.

Người đứng xem kín cả hai bên đường, chẳng ai ngờ Bùi Lăng cũng có mặt trong đó.

Hàng mày ánh mắt người hơi trầm xuống.

“Ngươi và ta , hai năm trước đã quen biết ở Dương Châu.”

“Khi ấy ta từng nói với ngươi, ta có một người trong lòng. Sau này sẽ cầu thân với nàng ấy , sẽ mời ngươi tới uống rượu mừng. Ngươi cũng từng hứa, đến ngày thành thân sẽ mời ta .”

“Giờ ngươi sắp rời kinh nhậm chức, e rằng ta không uống được chén rượu ấy nữa.”

“Cho ta nhìn mặt tân nương một lần , hẳn không quá đáng chứ?”

Người ngoài chỉ cho rằng Thái t.ử đang thuận miệng trêu đùa.

Đám trẻ con ven đường liền hùa theo reo lên:

“Xem tân nương…Xem tân nương…”

Trước lúc lên kiệu hoa, để người ngoài cách màn voan nhìn thoáng qua một chút cũng không tính là thất lễ.

Nhưng Bùi Lăng lại nói :

“Vạch khăn voan xuống.”

Thanh âm ấy bị tiếng nhạc hỉ che lấp phần nào, nhưng người đứng gần vẫn nghe rõ mồn một. Không ai ngờ thái t.ử lại cố chấp đến vậy , thậm chí còn có phần mất chừng mực.

Giọng Cố Trạch Chi lập tức lạnh đi :

“Điện hạ.”

“Đây là thê t.ử của thần, không thể chịu nổi sự sỉ nhục như vậy .”

Ta khẽ mím môi.

Trong tầm mắt lướt qua, ta nhìn thấy vạt váy xanh biếc của trưởng tỷ.

“Điện hạ.”

Nàng có chút giận dỗi, lúc lên tiếng cũng không còn dịu dàng nhỏ nhẹ như thường ngày:

“Ngày vui như thế này , đừng khiến muội muội   của tiểu nữ khó xử nữa.”

Ngay cả nàng cũng đã mở lời.

Bùi Lăng trầm mặc rất lâu, cuối cùng vẫn cúi đầu:

“… Là ta thất lễ rồi .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...