Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
11
Sau khi hoàn thành chính lễ, ta liền theo Cố Trạch Chi rời khỏi kinh thành.
Ngồi thuyền xuôi nam, tới Dương Châu nhậm chức.
Thời gian đầu mới nhậm chức, hắn bận đến chân không chạm đất, có không ít lần ngủ lại nha môn.
Đêm động phòng hoa chúc, mãi gần hai tháng sau ngày thành thân mới thực sự bù lại .
Khi ấy , ta và hắn đã xem như vô cùng thân thuộc.
Chúng ta cùng ăn cùng ở, ban đêm mặc nguyên y phục nằm cạnh nhau , ngày nghỉ lại cùng ra ngoài du ngoạn.
Đôi khi lúc đưa đồ, vô tình chạm phải tay hắn , ta cũng sẽ bất giác đỏ mặt.
Cố Trạch Chi cẩn thận dùng hỷ cân nâng khăn voan đỏ của ta lên, gương mặt dưới ánh long phượng chúc ánh lên chút đỏ nhàn nhạt.
“Phu nhân.”
Giọng nói hắn trong trẻo ôn nhu, còn mang theo ý cười .
“Sau này , lúc riêng tư… ta nên gọi nàng thế nào?”
Ta thoáng ngẩn người .
Tên chính thức của ta là Lục Vân Bội, dùng đã hai năm, nhưng ta chưa từng thích nó.
Mẫu thân từng đặt cho ta một cái tên rất đẹp .
Điểu Điểu.
Bích Hoa Điểu Điểu.
Điểu Điểu Khiên Ngưu Tinh.
Đó là cái tên đi cùng sao trời cùng trăng sáng.
Đáng tiếc…
Ở kinh thành, đã không thể dùng nữa rồi .
Giọng ta có chút khàn khàn:
“Vậy thì gọi…”
“Gọi là Điểu Điểu, được không ?”
Hắn nhẹ nhàng đặt hỷ cân xuống, tiếp lời ta .
Ta có chút ngỡ ngàng, theo bản năng khẽ đáp một tiếng:
“Được.”
Đêm ấy thật dài.
Hắn vụng về mà dịu dàng, ôm lấy thân thể đẫm mồ hôi của ta vào lòng, khe khẽ nói rất nhiều chuyện.
Đến lúc ấy ta mới biết …
Thì ra chúng ta vốn đã từng gặp nhau .
Lần đầu, đệ đệ nhỏ của hắn nghịch ngợm làm mất di vật của mẫu thân quá cố, đúng lúc được ta tìm thấy.
Lần thứ hai, lúc Bùi Lăng gặp chuyện, hắn theo phụ thân tới tiếp ứng, lần đầu tiên bước vào tiểu viện của ta .
Chỉ là mỗi lần như vậy , ta đều chưa từng để ý đến hắn .
Mãi đến khi ta vội vàng nghị thân .
Duyên phận mới vừa khéo để ta gặp lại hắn thêm lần nữa.
12
Ta sống ở Dương Châu rất tốt .
Nơi này vốn là quê hương ta đã quen thuộc từ thuở nhỏ.
Có bạc, có danh y, lại thấy ta ngày nào cũng vui vẻ, tâm trạng mẫu thân dần tốt lên, bệnh tình cũng từ từ thuyên giảm.
Biến cố lại xảy ra vào lúc này .
Ta nhận được thư từ kinh thành gửi tới, là thư do đích mẫu viết .
Bùi Lăng cuối cùng vẫn sinh nghi.
Người mời trưởng tỷ vào cung ngắm sen.
Bên bờ Thái Dịch Trì, Bùi Lăng đột nhiên bị Hoàng hậu gọi đi , chỉ còn lại trưởng tỷ và Thất hoàng t.ử nhất quyết bám theo hai người .
Thất hoàng t.ử là đệ đệ ruột cùng mẫu thân của Bùi Lăng, tuổi nhỏ hiếu động. Trong lúc đuổi theo chuồn chuồn, đứa nhỏ ngã xuống hồ, vừa vùng vẫy vừa kêu cứu.
Trưởng tỷ hoàn toàn luống cuống.
Mồ hôi lạnh túa đầy người , nàng đứng c.h.ế.t lặng thật lâu rồi mới xách váy chạy đi gọi người .
Nhưng
khi cung nhân
biết
bơi tới nơi, Thất hoàng t.
ử
lại
không
còn giãy giụa nữa, thản nhiên từ
dưới
nước bò lên bờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-5.html.]
Nàng lập tức hiểu ra .
Bùi Lăng đang thử nàng.
Nàng chỉ có thể nói :
“Không phải tiểu nữ không muốn cứu.”
“Chỉ là hai năm nay thân thể càng lúc càng yếu, thái y từng dặn, thân thể của tiểu nữ không chịu nổi dù chỉ một chút hàn khí.”
Bùi Lăng cười lạnh, hoàn toàn không tin:
“Lần đầu ta gặp người ấy , tuyết Giang Nam vừa tan, nước sông chảy xiết.”
“Đâu chỉ là chịu chút lạnh.”
“Người ấy nghĩ cũng không nghĩ đã trực tiếp nhảy xuống cứu người .”
Người nói những lời ấy lạnh lùng quyết tuyệt đến vậy .
Trưởng tỷ biết rõ đã không còn đường xoay chuyển, bờ vai run rẩy, nước mắt đầy mặt:
“Rõ ràng đã kín kẽ không sơ hở rồi …”
“Vì sao điện hạ vẫn quyết định thử tiểu nữ?”
Bùi Lăng nhắm mắt lại , thần sắc u ám, dường như còn mang theo vài phần phiền loạn.
“Bởi vì ở cạnh người ấy , ta chỉ mong người tới cứu giá chậm thêm một chút.”
“Còn ở cạnh nàng…”
“Ta chưa từng cảm thấy vui vẻ.”
Trưởng tỷ bị từ hôn, mặt mũi mất sạch.
Sau khi trở về, nàng bệnh nặng một trận, rồi cũng quyết định rời kinh dưỡng bệnh.
Tâm trạng đích mẫu vô cùng phức tạp. Bà muốn trách ta , nhưng ta quả thực đã dốc hết sức giúp nàng ấy . Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có thể oán trách Bùi Lăng, lời nói cũng mất cả chừng mực.
“Cho dù không thành thân với nữ nhi của ta , lẽ nào hắn có thể được như nguyện sao ?”
“Việc đúng đắn nhất ta từng làm … chính là kịp thời gả ngươi đi .”
Ta gấp lá thư lại , lòng rối như tơ vò.
Ngày hôm sau , lúc tự mình tới cửa hàng xem sổ sách, chưởng quỹ bỗng lên tiếng:
“Phu nhân.”
“Từ kinh thành có một vị khách quý tới đây, đặt một số lượng hàng rất lớn, còn nói muốn gặp người .”
13
Thái t.ử nam tuần tới Dương Châu, theo lẽ thường trong kinh phải sớm ban thánh chỉ, truyền cho quan lại chuẩn bị nghi trượng nghênh giá.
Rùa
Nhưng lần này lại không có .
Bùi Lăng một thân một mình , lặng lẽ mà tới.
Trên lầu rèm sa buông thấp, ngăn đi ánh nắng gay gắt ngoài kia .
Người đi đường dài mà đến, sắc mặt tái nhợt, giữa hàng mày chất đầy u uất.
Giống như muốn ép hỏi ta điều gì đó.
Nhưng khi mở miệng, giọng nói lại khàn khàn khô khốc:
“Điểu Điểu.”
Người nhìn vào mắt ta , tựa như đã cách một đời người , rồi lại khẽ gọi thêm lần nữa.
“Điểu Điểu.”
“Nàng biết rõ ta có tình ý với nàng, muốn thành thân với nàng.”
“Vì sao lại tránh né ta , còn đem những chuyện năm ấy kể cho Lục Vân Dao, giúp nàng ta lừa gạt ta ?”
Ta đáp:
“Bởi vì ta không muốn gả cho điện hạ.”
Thần sắc người cứng đờ trong thoáng chốc, dường như không thể tin nổi, vành mắt dần đỏ lên.
“Năm ấy ở nơi này , chúng ta chuyện trò vô cùng hợp ý.”
“Rõ ràng nàng cũng có tình với ta .”
“Ta là trữ quân một nước.”
“Vinh hoa, quyền thế, thiên vị… ta đều có thể cho nàng.”
“Rốt cuộc là chỗ nào… khiến nàng không vừa lòng?”
Chaporia
Bình Luận (0)