Bích hoa xa thẳm/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta biết .

Khi trưởng tỷ làm vị hôn thê của người , khắp kinh thành ai ai cũng biết người yêu chiều nàng đến mức nào.

Thế nhưng những năm ta làm Thái t.ử phi, lại chẳng có gì cả.

Người đời lạnh lùng chế giễu, nói ta giẫm lên cái c.h.ế.t của trưởng tỷ để leo lên vị trí ấy .

Nhưng lúc đó, rõ ràng ta đã buông bỏ rồi .

Ta vốn đã nghĩ kỹ, từ nay về sau sẽ cùng người không còn liên quan gì nữa.

Là người nhất quyết muốn ta gả cho người , lại chẳng chịu tin người năm ấy cứu người chính là ta .

“Ta không cần những thứ đó.”

Ta lắc đầu, giọng điệu vẫn bình thản như cũ:

“Ta không có tình ý với điện hạ.”

“Những chuyện liên quan tới điện hạ, ta đều không muốn dính dáng.”

Người vẫn không hiểu mình đã đắc tội ta ở đâu , khiến ta có thể nói ra những lời tuyệt tình đến vậy .

Ánh mắt dần tối xuống.

Một giọt lệ rơi khỏi khóe mắt, giọng nói khàn đặc, muốn nói rồi lại thôi:

“Ta…”

Lời còn chưa dứt đã bị ta cắt ngang:

“Điện hạ.”

“Hiện giờ ta đã là phụ nhân đã thành gia.”

“Không tiện ở lại lâu.”

Ta không muốn nói thêm với người nữa, xoay người rời đi .

14

Đêm ấy ta ngủ chẳng yên giấc.

Lúc thì mơ thấy Bùi Lăng của kiếp trước lạnh nhạt với ta , lúc lại nhìn thấy chính mình cô độc nằm trên giường bệnh.

Nửa đêm giật mình tỉnh dậy.

Cố Trạch Chi nhẹ nhàng vuốt lại tóc mai đã bị mồ hôi làm ướt của ta , kéo ta vào lòng, trầm mặc một lát rồi khẽ hỏi:

“Hôm nay nàng đã gặp ai?”

“Trong mộng… lại sợ hãi đến thế.”

Ta khẽ tựa lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn , không biết nên mở lời thế nào:

“Thiếp…”

Lời còn chưa nói hết, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập của tiểu tư:

“Đại nhân… Xảy ra chuyện rồi . Là chuyện liên quan đến mạng người …”

Cố Trạch Chi lập tức khoác áo đứng dậy, nhẹ nhàng siết tay ta như an ủi, giọng nói ôn hòa.

“Ta đi một lát sẽ về.”

“Để nha hoàn hồi môn tới ở cạnh nàng trước .”

Dù sao ta cũng không ngủ được nữa, liền dứt khoát thắp đèn, tựa đầu giường đọc sách.

Chờ suốt cả đêm, mãi đến ban ngày mới nghe được tin tức.

Thái t.ử vi phục tới Dương Châu, chẳng biết vì chuyện gì mà tâm trạng vô cùng suy sụp.

Người uống rượu cả đêm trên du thuyền.

Lúc đứng nơi mũi thuyền hóng gió, vì say quá nên ngã xuống sông.

Có người nhảy xuống cứu người .

Người đi đường thấy y phục của người không tầm thường, đoán là nhân vật hiển quý, liền báo cho quan binh tuần thành.

Kinh động cả tri phủ.

Vị tri phủ ấy vốn là kinh quan được điều ra ngoài nhậm chức, từng gặp qua Thái t.ử, vừa nhìn thấy đã sợ đến hồn phi phách tán.

Ông ta lập tức cho gọi đại phu, lại truyền lệnh cho tất cả mọi người chuẩn bị nghênh giá.

Thái t.ử hôn mê suốt hai canh giờ.

Sau khi tỉnh lại , người đích danh muốn gặp Cố đại nhân.

Đợi đến lúc mở miệng, thần sắc âm trầm đến cực điểm, chỉ nói đúng một câu:

“Trả nàng ấy lại cho ta .

Lời nói mơ hồ ấy khiến những người xung quanh chẳng ai hiểu nổi.

Chỉ thấy Cố đại nhân thần sắc lạnh nhạt, đáp lại mà chẳng hề có ý cung kính:

“Nàng ấy không phải đồ vật, mà là con người .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-6.html.]

“Phải trả thế nào?”

“Lại có ai đủ tư cách để trả?”

15

Rùa

Mãi đến lúc chiều tà như vàng nóng chảy phủ khắp chân trời, Cố Trạch Chi mới trở về.

Hắn gần như thức trắng cả đêm, mệt mỏi đến cực điểm. Sau khi đóng kỹ cửa nẻo, hắn gối đầu lên đầu gối ta , nhắm mắt lại .

Trong lòng ta rối như tơ vò, khẽ hỏi:

“Thái t.ử… có làm khó chàng không ?”

“Không có .”

Hắn rất khẽ cọ mặt vào lòng bàn tay đang đặt bên má mình của ta , giọng nói lẫn chút âm mũi mơ hồ.

“Điện hạ say đến hồ đồ rồi , phát điên một trận, nói vài lời mê sảng thôi.”

Ta khẽ đáp:

“Ừm, thiếp cũng có nghe qua.”

“Không phải câu đó.”

Cố Trạch Chi mở mắt, nắm lấy tay ta , hơi dùng sức đan c.h.ặ.t mười ngón.

“Chuyện ấy chưa truyền ra ngoài.”

Trong giọng nói hắn nghe không ra cảm xúc gì:

“Điện hạ nói … nàng từng là Thái t.ử phi của người .”

Thì ra sau khi rơi xuống nước, người cũng nhớ lại ký ức của kiếp trước rồi .

Hô hấp ta hơi nghẹn lại , trong l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên cảm giác nặng nề.

“Vậy thì quả thực điện hạ điên rồi .”

Cố Trạch Chi khẽ cười hai tiếng thấp thấp.

Hắn thật sự quá mệt, nằm xuống giường ngủ một lúc. Đến tối mới tỉnh dậy, vào thư phòng xử lý công vụ.

Ta không muốn quấy rầy hắn , một mình dùng bữa tối.

Hôm sau , phu nhân tri phủ mời ta vào phủ ngắm hoa.

Ai cũng biết hiện giờ Thái t.ử đang ở lại quan phủ tri phủ.

Ta từ chối hết lần này tới lần khác.

Nhưng nha hoàn tới mời dường như đã cuống lên, nước mắt không ngừng rơi xuống:

“Nếu phu nhân không đi …”

“Chỉ e cả phủ trên dưới đều không có ngày lành.”

Bùi Lăng từ trước tới nay vốn không phải người dễ nói chuyện.

Càng không phải kiểu người chịu dễ dàng bỏ qua.

Dù sao cũng nên nói cho rõ ràng, để người hoàn toàn hết hy vọng.

Ta nhắm mắt lại :

“Được, ta đi .”

“Bảo điện hạ đừng làm khó người khác.”

16

Bên hồ sen, bóng người đã tan hết.

Yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió lay động bóng cây.

Ta ngồi trong đình, nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân rất khẽ.

“Điểu Điểu.”

Bàn tay muốn chạm tới ta vừa đưa ra lại chậm rãi thu về.

Chàng thiếu niên đứng một mình dưới ánh trời, bóng dáng cô tịch đến lạ.

“Ta sống hai kiếp.”

“Cả hai kiếp… người ta yêu chỉ có một mình nàng.”

“Chỉ là kiếp trước bị người khác lừa gạt.”

“Ta không biết nàng mới là người ta tìm kiếm khổ sở bao năm.”

“Ta chỉ nghĩ… Điểu Điểu đã c.h.ế.t rồi , sao ta còn có thể yêu người khác, sao còn có thể đối xử tốt với người khác…”

“Ta không thể tốt với nàng, vì ta sợ phụ lòng Điểu Điểu.”

“ Nhưng lúc ấy ta đâu biết … người ta không dám yêu, và người ta yêu sâu đậm nhất đời này , vốn dĩ là cùng một người .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...