Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta khẽ nói :
“Ta đã từng nói với người rồi .”
“Ừm.”
Bùi Lăng tự giễu cười một tiếng.
“Chỉ tiếc… khi ấy ta không tin.”
“Bởi vì lúc đó Lục Vân Dao đã c.h.ế.t. Không còn cách nào kiểm chứng nữa.”
“Ta không thể thử xem nàng ta có biết bơi hay không , chỉ là từ tận đáy lòng luôn nghi ngờ nàng muốn hoàn toàn thay thế vị trí của nàng ấy .”
Gió thổi khiến mặt hồ gợn sóng.
Người im lặng một lát, giọng nói khàn khàn trầm thấp:
“Chẳng lẽ… chỉ mình ta sai sao ?”
Rùa
“Nếu ta biết nàng là Điểu Điểu, bất kể thế nào ta cũng sẽ tới cầu thân với nàng.”
“Ta sẽ dốc hết mọi thứ đối xử tốt với nàng, chúng ta sẽ có một đời viên mãn.”
“ Nhưng … chính nàng cũng giúp nàng ta lừa gạt ta .”
“Sở dĩ ta tin nàng ta , là bởi nàng đã nói hết mọi chuyện cho nàng ta biết .”
“Nàng ta học nàng mặc y phục màu xanh biếc, bắt chước giọng điệu nói chuyện của nàng, ghi nhớ từng hồi ức giữa chúng ta .”
“Điểu Điểu…”
“Nàng đối với ta như vậy , quá bất công.”
Nói đến cuối cùng, giọng Bùi Lăng càng lúc càng kích động, gần như khàn cả giọng.
“Ta không có lựa chọn.”
Ta bình thản nhìn người :
“Mẫu thân ta bị bệnh, cần bạc, cần danh y.”
“Những thứ ấy , đích mẫu đều có thể sắp xếp cho ta .”
“Điều kiện duy nhất… là để trưởng tỷ thay thế ta .”
“Mọi chuyện bắt đầu từ lúc người nhận nhầm người ngay lần đầu tới cửa.”
Ta khẽ cười .
“Lúc cả kinh thành đều biết Thái t.ử cùng ân nhân cứu mạng định thân …”
“Phu quân của ta vẫn nhận ra ta .”
Bùi Lăng lặng người .
Vành mắt ngài đỏ bừng, nhưng vẫn cố chấp đến tận cùng.
“Bây giờ… ta đã nhận ra là nàng rồi .”
“Ta có thể cho nàng tất cả.”
“Kiếp trước lúc nàng gả cho ta , tông thất nói nàng chỉ là nữ nhi ngoại thất, không xứng lên mặt bàn. Ta vẫn gạt bỏ mọi lời dị nghị mà thành thân với nàng.”
“Hiện giờ dù nàng là người tái giá, cũng chẳng phải vấn đề gì.”
Ta cúi mắt nhìn những đóa sen trong hồ, chậm rãi nói từng chữ rõ ràng:
“Kiếp trước , người đối xử với ta quá tệ.”
“Đêm bị phạt quỳ ấy , mãi đến lúc sảy t.h.a.i ta mới biết … mình từng có một đứa con.”
“Nếu người vẫn còn xem ta là ân nhân cứu mạng…”
“Thì đừng dùng cách này để báo đáp ta nữa.”
Một câu ấy khiến Bùi Lăng chấn động đến mức không thể tin nổi:
“Đứa bé?”
Dường như người không còn đứng vững nổi nữa, loạng choạng một bước rồi vịn lấy cột đình, hoảng loạn đến cực điểm.
“Ta không biết …”
Người ngẩng đầu lên, nước mắt đã lăn dài trên gò má, sắc mặt trắng bệch như giấy, hối hận đến tận cùng.
Ta nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình còn chưa nhô lên rõ rệt, giọng nói dịu dàng vô cùng:
“ Nhưng kiếp này …”
“Hài t.ử
đã
chờ
được
một
người
phụ
thân
tốt
,
rồi
quay
trở
lại
.
”
17
Ta dùng bữa tối ngay trong quan phủ tri phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bich-hoa-xa-tham/chuong-7.html.]
Bùi Lăng cố gượng ngồi ở trên bàn ăn, môi tái nhợt không còn huyết sắc.
Người cụp mắt, lúc thất thần vô thức siết nát một chiếc chén rượu, lòng bàn tay đầy m.á.u tươi.
Tri phủ sợ đến mức hồn vía lên mây.
Trong tiệc lập tức rối loạn cả lên.
Đêm xuống, đèn đuốc được thắp sáng.
Cố Trạch Chi… người bị tìm cớ điều đi suốt cả ngày, đích thân tới đón ta .
Hắn cầm một chiếc đèn l.ồ.ng, sắc mặt không mấy dễ coi, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn nhìn Bùi Lăng lấy một lần .
Bàn tay mạnh mẽ chậm rãi đỡ lấy ta .
“Ta tới đón nàng.”
Ta lên xe ngựa, lười biếng tựa lên vai hắn .
Trong lòng hắn cũng đầy bất an, rất lâu không nói gì, chỉ lặng lẽ tháo áo choàng phủ lên người ta .
Lúc cúi đầu buộc lại dây áo cho ta , vành mắt hắn bỗng đỏ lên:
“Nàng… vẫn còn muốn ta chứ?”
“Muốn mà.”
Ta tựa hẳn vào lòng hắn , cảm thấy có chút buồn cười :
“ Điện hạ có điểm nào sánh bằng một sợi tóc của chàng đâu ?”
Cố Trạch Chi lúc này mới yên lòng “ừm” một tiếng.
“Huống hồ…”
“Hài t.ử của thiếp cũng không thể rời xa phụ thân của nó được .”
Hắn khẽ hé môi, cổ họng như nghẹn lại , nhất thời không phát ra nổi âm thanh.
Đầu ngón tay đặt lên mạch của ta , hắn mới chợt nhớ ra … bản thân đâu hiểu y thuật.
Ta nhẹ giọng nói :
“Mới hơn một tháng thôi.”
“Hôm nay say xe ngựa, thiếp mới biết .”
Ta được hắn ôm vào lòng rất khẽ.
Những nụ hôn dày đặc rơi từ trán xuống khóe môi, giọng nói không giấu nổi ý cười :
“Điểu Điểu…”
“Ta thật sự rất vui.”
18
Ta ở trong phủ, được chăm sóc vô cùng chu đáo.
Bùi Lăng lưu lại Dương Châu hơn mười ngày.
Có lúc người tới chùa thắp một ngọn trường minh đăng, có lúc ngồi cả ngày chép kinh, cũng có khi nửa đêm không ngủ, đứng dưới thềm dầm mưa suốt một đêm dài.
Chẳng bao lâu sau , người đổ bệnh.
Khiến tri phủ bị giày vò đến không còn cách nào, già đi mấy tuổi liền.
Một ngày nọ, hoàng đế ở kinh thành ban chiếu, lệnh cho Thái t.ử lập tức hồi kinh.
Đến lúc ấy ta mới biết , Cố Trạch Chi từ rất sớm đã dâng tấu lên kinh rồi .
Trước khi trở về, Bùi Lăng tới gặp ta một lần .
Người mang tới hoàng kim vạn lượng.
Cùng với vô số kỳ trân dị bảo và d.ư.ợ.c liệu quý hiếm trong tư khố mà kiếp trước ta chưa từng được thấy.
Người vẫn còn mang bệnh, gầy đi rất nhiều, trên mặt không còn chút huyết sắc.
Khóe môi gượng cong lên thành một nụ cười còn giống khóc hơn:
“Là để báo đáp ân cứu mạng của nàng.”
Trước kia ta thiếu bạc, vốn rất yêu tiền.
Số bạc này , ta nhận không thẹn với lòng, nên đều nhận hết.
Chỉ nói với ngài đôi ba câu ít ỏi.
Sau đó, Bùi Lăng rời khỏi Dương Châu.
Chẳng bao lâu sau , thánh chỉ từ kinh thành truyền tới.
Chaporia
Bình Luận (0)