Mẹ chồng ta trước nay luôn công bằng.
Nghe tin phu quân thi đỗ cao, lại được ban hôn, bà chẳng những thưởng cho ta trăm lượng vàng, còn muốn đưa cho ta một nam nhân.
“A Ngọc à , con không nói chuyện được , lại chỉ sinh được con gái, thật sự không xứng với Tinh Châu nữa. Nể tình con đã ở bên nó nhiều năm, ta cũng sẽ không bạc đãi con.”
“ Nhưng ta có hai điều kiện. Thứ nhất, không được tự ý lên kinh thành quấy rầy Tinh Châu. Thứ hai, không được mang cháu gái của ta đi tái giá, đời này nó nhất định phải mang họ Phù!”
Ta cõng con sau lưng, nước mắt lưng tròng, vội dùng thủ ngữ hỏi xem đây có phải ý của phu quân hay không .
Nhưng mẹ chồng vốn không thích ta , chưa từng học thủ ngữ, không hiểu ta đang ra dấu gì, chỉ đành quay sang hỏi đại ca Phù Từ.
Phù Từ quay đầu nói với bà:
“A Ngọc nói , chỗ này còn ít quá, phải gấp đôi.”
Ta kinh hãi mở to mắt, cuống quýt giải thích, hai tay múa loạn cả lên.
Phù Từ lại nghiêm túc nói :
“A Ngọc còn bảo, căn nhà này cũng phải để lại cho nàng ấy . Nếu không nàng sẽ lên kinh cáo quan.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“ Đúng là ta đã coi thường ngươi! Không ngờ lòng tham lại lớn như vậy !”
Mẹ chồng nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý rồi xoay người bỏ đi .
Thấy bà đi rồi , lòng ta rối bời, định quay sang chất vấn đại ca, ai ngờ vừa ngoảnh đầu đã chạm phải đôi mắt đỏ hoe của hắn .
“A Ngọc, nam nhân mẫu thân muốn đưa cho muội … là ta .”
“Ta biết mình chẳng bằng hắn , dung mạo cũng kém hơn hắn . Ta biết bản thân không xứng với muội , nên mới nói dối để giúp muội đòi thêm chút vàng bạc làm chỗ dựa.”
“A Ngọc, muội có trách ta không ?”
1
Ta lắc đầu.
Trong cái nhà này , trách ai cũng được , chỉ riêng không nên trách Phù Từ.
Nếu không có hắn , đến giờ ta vẫn còn bị che giấu trong màn sương mù.
Ta bị câm, mẹ chồng không thích ta .
Vì vậy , trước khi ta gả vào phủ, bà từng ép phu quân Phù Tinh Châu chọn một trong hai.
Hoặc là cho ta danh phận, nhưng từ đó về sau bà sẽ coi ta như không tồn tại.
Hoặc là không cho ta danh phận, đổi lại bà sẽ lo liệu chuyện ăn mặc, sinh hoạt và địa vị của mẹ con ta . Chỉ c.ầ.n s.au này Phù Tinh Châu thi đỗ, sẽ lập tức đến quan phủ đăng ký hôn thư cho ta .
Phù Tinh Châu chọn vế thứ hai.
Ta nhớ đêm trước khi hắn lên kinh, hai người quấn quýt trên giường hồi lâu.
Đầu ngón tay hắn chậm rãi vuốt từ chân mày ta xuống tận cằm, khiến cả người tê dại.
Sau đó hắn cúi đầu hôn ta hết lần này đến lần khác.
Phù Tinh Châu nói , hắn thích nhất dáng vẻ ta không thể nói chuyện, chỉ có thể ôm cổ hắn cầu xin.
Trời vừa sáng, hắn thu dọn hành lý, lại cúi xuống hôn lên trán ta .
“A Ngọc, đợi ta .”
“Mẫu
thân
đã
đồng ý
rồi
. Chỉ cần
ta
thi đỗ,
ta
sẽ cho nàng và Bảo Nhi một danh phận.
”
“Đến lúc đó ta sẽ đón hai mẹ con nàng lên kinh thành. Trên đó có danh y, nhất định sẽ chữa khỏi bệnh câm cho nàng.”
Mấy tháng Phù Tinh Châu rời nhà, mẹ chồng ở nhà cũng chẳng lúc nào nhàn rỗi, ngày nào cũng thay phiên đi bái Phật, cầu đạo.
Một là cầu hắn dọc đường bình an, thuận lợi tới kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-1.html.]
Hai là cầu hắn đề tên bảng vàng, công thành danh toại.
Ta ôm Bảo Nhi, học theo dáng vẻ của bà, hết quỳ lại lạy, hết cầu lại xin.
Nhưng sau khi khoa cử kết thúc, Phù Tinh Châu vẫn không trở về, chỉ gửi về một phong thư.
Lần này nói bằng hữu nhiệt tình giữ lại , khó lòng từ chối, nên phải ở kinh thành thêm vài ngày.
Lần sau lại nói ân sư dặn hắn đi bái phỏng cố nhân để mở đường cho tương lai.
Chuyện hồi hương cứ kéo dài hết lần này đến lần khác, đến nay đã hai tháng.
Ta vẫn luôn lo hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn .
Cho đến hôm qua, đại ca Phù Từ nói có chuyện quan trọng muốn tìm ta , sai hạ nhân dẫn ta đứng ngoài cửa sổ nghe hắn và mẹ chồng nói chuyện.
Lúc đó ta mới biết .
Thì ra có quý nhân trong kinh nhìn trúng Phù Tinh Châu. Sau khi tra qua giấy tờ quan phủ, biết hắn chưa từng đăng ký hôn thư, chứng tỏ chưa có thê thất, nên mới cầu xin bệ hạ ban hôn.
Phù Tinh Châu sợ ta nghĩ quẩn rồi gây chuyện, nên muốn mẹ chồng dỗ dành ta ở lại Vĩnh Châu trước , sau này sẽ nghĩ cách đón về.
Ta đứng ngoài cửa, cả người cứng đờ, lạnh từ đầu tới chân.
Rõ ràng ta đã ở bên hắn nhiều năm như vậy , hiếu thuận với mẹ chồng, còn sinh cho hắn Bảo Nhi.
Thế mà trong lòng bọn họ, ta vẫn chỉ là người ngoài.
“Thế còn A Ngọc thì sao ?”
Giọng Phù Từ rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại vượt qua vai mẹ chồng, xuyên qua khung cửa, nhìn thẳng về phía ta .
“Mẫu thân và nhị đệ thật sự không định nói rõ với A Ngọc, hỏi thử xem nàng ấy nghĩ thế nào sao ?”
Mẹ chồng quay lưng về phía ta , không nhìn rõ biểu cảm.
“Nhị đệ con khổ cực đèn sách bao năm mới có được ngày hôm nay. Bên phía A Ngọc… chỉ là nhà họ Phù chúng ta tạm thời có lỗi với nó thôi. Sau này tự khắc sẽ bù đắp.”
Ta đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ như bị sét đ.á.n.h.
Ta vốn không nói được .
Giờ phút này , mọi đau đớn trong lòng cũng chỉ có thể hóa thành nước mắt tuôn ra .
Không biết mẹ chồng rời đi từ lúc nào.
Ta được Phù Từ đưa vào phòng, ngồi xuống đúng chỗ ban nãy mẹ chồng từng ngồi .
Phong thư cuối cùng Phù Tinh Châu gửi về — phong thư mà hắn nhất quyết không cho ta xem — lúc này đang nằm trong tay Phù Từ.
“A Ngọc, muội thật sự muốn xem sao ?”
Xem.
Sao lại không xem?
Ta ngẩng đầu nhìn hắn , nước mắt làm mờ cả tầm mắt, chẳng thấy rõ vẻ mặt Phù Từ, chỉ cúi đầu nhìn lá thư kia .
Ta muốn xem.
Ta cố chấp ra dấu.
Phù Từ đưa thư tới trước mặt ta , nhưng nước mắt của hắn lại rơi xuống trước .
Sau khi luống cuống lau sạch nước mắt, ta mới nhận lấy thư đọc tiếp.
Là nét chữ của phu quân.
Những lời mẹ chồng vừa nói … đều là thật.
Chaporia
Bình Luận (0)