CHÚC NGỌC/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phù Tinh Châu muốn cưới nữ nhân ở kinh thành, rồi mới đón mẹ con ta lên đó.

Hóa ra cái gọi là “danh phận” hắn nói … chỉ là làm thiếp và thứ nữ.

“Chuyện này gấp gáp, nhất định phải kín đáo, tuyệt đối đừng để A Ngọc biết được . A Ngọc lòng dạ mềm yếu, vì Bảo Nhi mà rất dễ sinh chuyện. Sau này con sẽ đích thân nói rõ với nàng ấy , mong mẫu thân giúp con.”

Phù Tinh Châu có mẹ chồng giúp hắn .

Còn ta và Bảo Nhi… ai sẽ giúp chúng ta đây?

Nước mắt chẳng có ích gì.

Ta ghét nhất dáng vẻ bản thân cứ mãi khóc như vậy .

Nhưng đến lúc chân tướng bị xé toạc, ta thật sự không nhịn nổi nữa.

“Được rồi , được rồi , A Ngọc đừng khóc .”

“Ta giúp muội , ta sẽ giúp muội .”

Đầu ngón tay thô ráp mà dịu dàng của Phù Từ kiên nhẫn lau nước mắt cho ta .

Nhẹ đến mức như không phải đang lau nước mắt, mà là đang nâng niu trân châu.

Phù Từ đang ngồi xổm trước mặt ta .

Khoảng cách quá gần, động tác lau nước mắt ấy giống như muốn ôm trọn cả người ta vào lòng.

Người hắn nóng hổi, nhưng chính hắn lại chẳng hề nhận ra , vẫn thấp giọng dỗ dành ta — một nữ nhân bị phu quân ruồng bỏ.

“A Ngọc, chuyện này là nhà họ Phù có lỗi với muội .”

“Bất kể muội muốn làm gì, ta đều sẽ giúp muội .”

“Muội muốn đuổi tới kinh thành cũng được , muốn bỏ đi thật xa cũng được .”

“Ta đều nghe theo muội , được không ?”

Giọng nói của Phù Từ quá đỗi dịu dàng.

Nhưng tận sâu trong xương cốt hắn , lại là một người cực kỳ có trách nhiệm.

Ta c.ắ.n răng, đưa tay ra dấu với hắn .

“Ta không cần Phù Tinh Châu nữa.”

“Ta muốn tự mình nuôi lớn Bảo Nhi, đại ca giúp ta .”

Phù Từ bật cười .

Nụ cười ấy dịu dàng như mưa xuân, nhẹ đến mức như lông vũ lướt qua tim người .

Hắn nói :

“Được, ta giúp A Ngọc.”

“ Nhưng A Ngọc à , trước kia muội và Tinh Châu vốn chưa có danh phận chính thức, giờ muội lại muốn cắt đứt với hắn .”

“Vậy sau này đừng gọi ta là đại ca nữa.”

“Gọi ta là Phù Từ… hoặc A Từ.”

Phù Từ nói mẹ chồng mềm lòng, hắn sẽ giúp ta tranh thủ thêm chút bồi thường.

Nhưng ta nào biết được …

Mẹ chồng mềm lòng đến mức bồi thường cho ta hẳn một nam nhân.

Mà người đó… lại chính là Phù Từ.

Tách—

Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay ta .

Một giọt rồi lại một giọt.

Người khóc không phải ta .

Là Phù Từ.

Ta bị nước mắt của hắn làm cho đầu óc rối loạn, nào còn tâm trí nghĩ tới mẹ chồng vừa bỏ đi , chỉ cuống quýt ra dấu dỗ dành vị đại ca đang đau lòng trước mặt.

“Đại ca, ta biết huynh có ý tốt , ta không trách huynh đâu .”

“Huống hồ, huynh thật sự rất tốt .”

“Sau này nếu có cô nương nào cùng huynh lưỡng tình tương duyệt, kết tóc thành thân , đó mới thật sự là may mắn.”

Ta không phải cố ý dỗ dành hắn .

Phù Từ còn trẻ, quanh năm bôn ba khắp nơi.

Nhưng cả vùng mười dặm tám thôn đều biết , vị Phù đại phu hiếm khi ở nhà này có y thuật cực cao.

Chỉ là hắn tuy mặt mày tuấn tú như ngọc, tính tình lại lạnh nhạt khác thường, không gần nữ sắc, tâm trí chỉ đặt trên y thuật.

Đến cả mẹ chồng cũng từng nói , trưởng t.ử bà sinh ra giống hệt một vị Bồ Tát không có thất tình lục d.ụ.c chuyển thế.

Mà giờ phút này —

Vị Bồ Tát chuyển thế ấy đang cúi mắt rơi lệ trước mặt ta , tự mình bước xuống hồng trần.

“A Ngọc.

“Muội đến tên ta cũng không muốn gọi, chỉ chịu gọi ta là đại ca.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-2.html.]

“Ta biết là nhà họ Phù có lỗi với muội .”

“Muội không trách ta cũng là chuyện nên làm .”

“Muội không cần dỗ dành ta đâu .”

Thật ra Phù Từ ở trong nhà luôn là người chu đáo nhất.

Hắn bắt mạch, làm d.ư.ợ.c thiện cho mẹ chồng.

Chuẩn bị canh t.h.u.ố.c tỉnh thần cho Phù Tinh Châu đọc sách.

Ngay cả ta và Bảo Nhi, hắn cũng chăm sóc mọi chuyện chu toàn .

Phù Từ…

Chỉ là chưa gặp được người thích hợp mà thôi.

“Thật sao ?”

Khóe mắt đuôi mày hắn đều mang ý cười , khóe môi cong lên, vành mắt vẫn còn đỏ hoe, giống như nhành hồng mai nở giữa nền tuyết trắng.

“Vậy A Ngọc có bằng lòng tạm thời giữ lại một người cũng bị bỏ rơi như ta không ?”

Phù Từ từng bước từng bước tiến về phía ta .

Khí chất thanh lãnh lạnh lẽo trên người hắn , theo khoảng cách dần thu hẹp, cũng từng chút từng chút trở nên dịu dàng quấn quýt.

Ngay trước khi ta lùi lại , hắn vừa khéo dừng bước.

“A Ngọc, một mình muội mang theo Bảo Nhi sẽ rất vất vả.”

“Xin muội cho ta một cơ hội được chăm sóc mẹ con muội , được không ?”

Đúng lúc ấy , Bảo Nhi trên lưng chợt tỉnh giấc, oe oe khóc lên.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Con bé còn quá nhỏ.

Nó đâu biết rằng mình đã bị phụ thân bỏ lại , bên cạnh chỉ còn một người mẫu thân không nói chuyện được .

Ta nghĩ tới đó, sắc mặt dần tái nhợt, vội muốn đưa tay ra sau dỗ dành con bé.

Bỗng nhiên sau lưng nhẹ hẫng.

Không biết từ lúc nào, Phù Từ đã đứng phía sau ta .

Hắn nhẹ nhàng tháo dây địu, ôm Bảo Nhi vào lòng.

“Bảo Nhi ngoan.”

“Không khóc nữa, không khóc nữa.”

“Ta ở đây mà.”

Hắn thấp giọng dỗ dành con bé.

Giống hệt hôm đó ngồi xổm trước mặt ta , dịu dàng dỗ dành ta vậy .

Rồi bất chợt—

Bảo Nhi lần đầu tiên mở miệng gọi người .

Con bé nhìn Phù Từ.

“Phụ.. thân !”

Cái đồ nhóc con này !

Lần đầu mở miệng gọi người đã gọi sai rồi !

Mặt ta đỏ bừng, vội bước tới muốn ôm Bảo Nhi về.

Phù Từ lại cười né tránh.

“A Ngọc, Bảo Nhi lần đầu biết nói , bất kể con bé nói gì cũng đừng ngắt lời.”

“Sau này con bé sẽ học nói nhanh hơn.”

Nói rồi , hắn lại nhẹ nhàng bế xốc Bảo Nhi lên, hết lời khen ngợi.

“Bảo Nhi giỏi quá.”

“Nói rõ như vậy luôn.”

“Bảo Nhi gọi thêm lần nữa được không ?”

Bảo Nhi gật đầu, cười khanh khách.

Một tiếng “phụ thân ”, rồi lại một tiếng “phụ thân ”, gọi vô cùng vui vẻ.

Thấy vậy , hốc mắt ta chợt nóng lên.

Ta lặng lẽ thu tay về, đứng bên cạnh nhìn hai người họ.

Năm m.a.n.g t.h.a.i Bảo Nhi, ta đã hoàn toàn mất tiếng.

Mỗi lần cảm nhận sinh mạng nhỏ bé cuộn mình trong bụng, ta đều không nhịn được đưa tay áp lên đó.

Dù biết bệnh câm của mình có lẽ sẽ không ảnh hưởng tới con, ta vẫn cứ suy nghĩ lung tung.

Sau khi Bảo Nhi ra đời, con bé lại ngoan đến lạ.

Lúc nào cũng chỉ im lặng nhìn người khác cười , không khóc không quấy.

Đến tuổi biết nói , con bé vẫn chưa từng mở miệng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...