CHÚC NGỌC/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta luôn cảm thấy… là do ta .

Những đứa trẻ khác khi còn ở trong bụng mẹ đã được nghe mẫu thân mình nói chuyện, hát đồng d.a.o, kể chuyện cho chúng nghe .

Nhưng Bảo Nhi chưa từng có những điều đó.

Từ lúc còn trong bụng ta cho đến khi sinh ra , con bé chưa từng được nghe giọng nói của mẫu thân mình .

Khoảng thời gian ấy , ta ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.

Phù Tinh Châu liền viết thư, nhờ Phù Từ trở về xem giúp Bảo Nhi.

Phù Từ vội vã quay về.

Hắn kiểm tra cho Bảo Nhi rất kỹ, rồi nói :

“Bảo Nhi không sao .”

“Người ta vẫn nói quý nhân thường biết nói muộn, mọi người không cần lo lắng.”

Lần trở về ấy của Phù Từ…

Chỉ là để khiến ta an lòng.

Biểu cảm của Phù Tinh Châu và mẹ chồng khi đó, ta đều nhìn thấy rất rõ.

Bọn họ không đặt kỳ vọng vào Bảo Nhi.

Với ta cũng vậy .

Vì chữa bệnh câm cho ta , Phù Từ từng đ.â.m đầu vào không biết bao nhiêu ngõ cụt.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hắn viết rất nhiều thư gửi đi khắp nơi, tìm kiếm các đồng môn tứ phương.

Bao nhiêu kỳ d.ư.ợ.c.

Bao nhiêu phương pháp chữa trị.

Ta và hắn đều đã thử qua hết.

Nhưng chẳng có chút tác dụng nào.

Người từ bỏ trước … lại là ta .

“Đại ca, bệnh của ta đã nhiều năm rồi , không sao đâu .”

“Quan trọng là Bảo Nhi.”

“Đại ca, huynh giúp con bé đi .”

Lần nào ta cũng ra dấu như vậy .

Lần nào Phù Từ cũng giả vờ như không nhìn thấy.

Hắn vẫn tiếp tục viết thư, sắc t.h.u.ố.c rồi mang tới cho ta .

“Ta sẽ không từ bỏ bất kỳ bệnh nhân nào.”

“Càng sẽ không từ bỏ…”

Hắn khẽ động môi, rồi quay mặt đi .

“… người nhà.”

Ai ngờ một lời thành thật.

Bây giờ…

Người nhà không bỏ rơi ta , chỉ còn lại Bảo Nhi và Phù Từ.

Phù Từ ôm Bảo Nhi quay về phía ta .

Ánh mắt hắn dịu dàng đến mức như muốn tan ra , từng chữ từng chữ đều nói rất chậm, rất rõ ràng.

“A nương.”

“Bảo Nhi, đọc theo ta .”

“Đây là A nương.”

Ta không thể nói chuyện, mẹ chồng lại dồn hết tâm trí vào chuyện khoa cử của Phù Tinh Châu.

Còn Phù Tinh Châu cũng chỉ thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi mới ôm Bảo Nhi lên dỗ dành, dạy con bé gọi phụ thân .

Bây giờ Phù Từ dạy Bảo Nhi gọi “a nương”.

Con bé há miệng rất lâu, cố gắng mấy lần , cuối cùng chỉ phát ra được vài âm mơ hồ không rõ.

Ta bước tới hôn lên má Bảo Nhi, rồi ra dấu để Phù Từ nói lại cho con bé nghe .

Mặt trời dần lặn xuống phía tây.

Trong phủ họ Phù rộng lớn, chỉ còn lại ba cái bóng, hai lớn một nhỏ.

Mẹ chồng rời đi rất sớm, từ lâu đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Đến cả hạ nhân trong phủ cũng đều bị giải tán sạch sẽ.

Cũng không phải toàn bộ.

Vẫn còn một người !

Ta vui vẻ kéo kéo tay áo Phù Từ, chỉ về phía Đại Phúc đang vội vã đi tới từ cổng phủ.

Thân thể Phù Từ cứng đờ.

Hắn nhét Bảo Nhi vào lòng ta rồi bước nhanh qua đó.

Bảo Nhi tựa đầu vào hõm cổ ta , trong miệng ê a không ngừng.

Ta không nghe được Phù Từ và Đại Phúc nói gì, chỉ nhìn thấy Đại Phúc khó xử liếc về phía ta , rồi lại mừng rỡ nhận lấy thứ gì đó, sau đó xoay người rời đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-3.html.]

Khi Phù Từ quay lại , hắn lại vô cùng tự nhiên ôm lấy Bảo Nhi.

“A Ngọc, chúng ta chuyển đi thôi.”

Trong phủ này có quá nhiều hồi ức giữa ta và Phù Tinh Châu.

Ta cũng không muốn ở lại nữa.

Nhưng …

Chuyển đi đâu đây?

“Chúng ta tới Từ Châu.”

“Phong tục ở Từ Châu chất phác, dân chúng cũng nhiệt tình hiếu khách.”

“Trẻ con ở đó rất nhiều, Bảo Nhi sẽ có bạn chơi cùng, có người nói chuyện cùng con bé.”

“Trước khi chữa khỏi cho muội , ta sẽ làm miệng lưỡi thay muội , thay muội nói chuyện.”

“A Ngọc, chúng ta tới Từ Châu, được không ?”

Từ Châu…

Lòng ta khẽ động.

Trước đây lúc còn ở thôn quê, từng nghe trưởng thôn nói mẫu thân ta hình như là người Từ Châu.

Ta chưa từng gặp bà.

Nhưng luôn muốn đến nơi bà từng lớn lên để nhìn thử một lần .

Khi trước Phù Tinh Châu còn theo đuổi ta , hắn từng vỗ n.g.ự.c nói :

“A Ngọc, nàng yên tâm, sau này ta nhất định sẽ đưa nàng tới Từ Châu xem thử!”

“Nếu nàng thích, chúng ta sống luôn ở đó cũng được !”

Sau này ta vào phủ, hắn lại nói :

“A Ngọc, huynh trưởng lâu ngày không ở nhà, bên cạnh mẫu thân chỉ còn chúng ta .”

“Nếu chúng ta cũng đi , mẫu thân biết làm sao ?”

“A Ngọc ngoan, chờ thêm chút nữa. Chờ huynh trưởng trở về, ta nhất định đưa nàng tới Từ Châu.”

Đợi mãi.

Đợi mãi.

Đợi đến khi ta sinh ra Bảo Nhi.

Giờ lại đợi tới lúc Phù Tinh Châu muốn cưới nữ nhân khác.

Ta không có tiền bạc, lại chẳng thể nói chuyện.

Trước đây ta từng nghĩ, có lẽ cả đời này đều phải đợi Phù Tinh Châu rảnh rỗi rồi mới có cơ hội tới Từ Châu.

Không ngờ bây giờ…

Ta lại có thể không còn vướng bận gì, lập tức lên đường.

Mang theo nữ nhi của mình cùng tới nơi mẫu thân từng lớn lên.

Phù Từ làm việc vô cùng chu toàn .

Bán nhà, thuê thuyền, chuẩn bị hành lý và giấy tờ, mọi thứ đều sắp xếp ổn thỏa.

Nghĩ tới Bảo Nhi còn nhỏ, hắn còn cố ý giảm chậm hành trình.

Mỗi lần đi qua nơi nào cũng không quên mua đồ ăn và đồ chơi nhỏ cho con bé.

“Lang quân và nương t.ử thật có mắt nhìn !”

“Chiếc xe chim cưu này là xe hộ thân đó, tượng trưng cho bình an lâu dài!”

“Đứa nhỏ nhà hai người đáng yêu thế này , nhìn là biết sau này nhất định sẽ sống hòa thuận, thuận buồm xuôi gió!”

Đại thẩm bán hàng rất khéo miệng.

Chỉ vài câu đã khiến ta động lòng.

Với bản thân mình , ta không mong cầu gì nhiều.

Nhưng vì Bảo Nhi…

Ta chỉ mong con bé bình an thuận lợi, phú quý vinh hoa, sống lâu trăm tuổi.

Cầu bao nhiêu cũng không thấy quá đáng.

Thấy Bảo Nhi thích món đồ kia , cầm trong tay chơi vui vẻ như vậy , ta lập tức muốn mua cho con bé.

Ta quay sang nhìn Phù Từ, ra dấu:

“Đại ca, huynh hỏi thử xem bao nhiêu tiền, ta mua cho Bảo Nhi.”

Phù Từ mỉm cười , lại tiện tay chọn thêm ba đồng tiền bình an trên sạp.

Đại thẩm bán hàng cười đến híp cả mắt, miệng càng nói càng vui vẻ:

“Lang quân đúng là tinh tế!”

“Ta cũng thấy đồng tiền bình an đâu chỉ có trẻ con mới được đeo, người lớn đeo cũng tốt !”

“Nương t.ử thật có phúc, được phu quân yêu thương như vậy !”

Mặt ta lập tức đỏ bừng, vội vàng xua tay.

“Ta và Phù Từ không phải phu thê đâu !”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...