CHÚC NGỌC/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tai Phù Từ cũng đỏ lên, lại không tiện giải thích, chỉ đành vội vàng móc tiền trả.

Đúng lúc ấy , Bảo Nhi còn không chịu yên.

Bây giờ con bé đã biết nói rất nhiều chữ rồi .

Chỉ là vẫn quen từng chữ từng chữ bật ra ngoài.

“Phụ.. thân ! Mua!”

“Nương! Mua!”

Ánh mắt ta và Phù Từ hoảng loạn va vào nhau .

Chỉ cảm thấy n.g.ự.c nóng bừng, tay chân cũng không còn nghe lời nữa.

Phù Từ lập tức ôm bổng Bảo Nhi lên.

Ta thì nhanh tay nhận lấy tiền đồng.

Hai người cùng lúc quay đầu chạy về phía xe ngựa.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Bảo Nhi một tay cầm xe chim cưu, một tay cầm đồng tiền bình an, cười khanh khách không ngừng.

“Phụ thân ! Mau! Mau! Mau!”

Chạy được vài bước, cả người đều nóng lên.

Ta đưa tay quạt quạt, rồi quay đầu nhìn thủ phạm đang cười vô cùng vui vẻ kia .

Bảo Nhi, hắn không phải phụ thân con đâu , không được gọi như vậy .

Bảo Nhi nghi hoặc nhìn Phù Từ, rồi lại cố chấp giơ tay chỉ hắn .

“Phụ thân !”

Lại chỉ sang ta .

“Nương!”

Ta cũng cố chấp.

Cứ muốn sửa lại cách nghĩ của con bé, nhưng không thể mở miệng được .

Bỗng nhiên, Phù Từ đưa tay bế Bảo Nhi lên.

Cái miệng nhỏ của con bé lập tức méo xuống, vùi vào lòng hắn nức nở đầy tủi thân .

Phù Từ nhẹ giọng dỗ dành con bé, đồng thời dùng tay ra dấu với ta .

“Lúc đề nghị tới Từ Châu, ta cũng đã nghĩ tới chuyện này .”

“Những đứa trẻ khác đều có cha có mẹ , Bảo Nhi chắc chắn cũng sẽ muốn như vậy .”

“ Nhưng con bé còn quá nhỏ, vẫn chưa hiểu được mọi chuyện.”

Phù Từ mím môi, giống như đã hạ quyết tâm.

“Ta không có danh phận.”

“Cũng không thể giải thích với người ngoài quan hệ giữa hai chúng ta .”

“Lại càng không thể nói rõ chân tướng cho Bảo Nhi biết .”

“Dù sao … dù sao lúc trước mẫu thân từng nói sẽ bồi thường cho muội một nam nhân, ta …”

Ta theo bản năng né tránh ánh mắt hắn .

Nhớ tới lời hắn từng nói .

Người mẹ chồng bồi thường cho ta … chính là hắn .

Ban đầu ta còn cảm thấy chiếc xe ngựa này không hề nhỏ.

Nhưng giờ chẳng hiểu sao …

Lại thấy nơi này chật chội đến lạ.

Chỉ cần xe hơi lắc lư một chút, vạt áo hai người đã quấn lấy nhau .

Nói thêm vài câu thôi, nhiệt độ trong xe dường như cũng nóng lên.

Phù Từ nắm lấy cổ tay ta , nghiêm túc nói :

“Cứ để Bảo Nhi gọi đi .”

“Ở Từ Châu sẽ không có ai biết chuyện.”

“Vốn dĩ… ta cũng cam tâm tình nguyện.”

Hắn khựng lại một chút, rồi thấp giọng sửa lời.

“Không.”

“Vốn dĩ là nhà họ Phù nợ muội .”

Từ Châu quả nhiên giống như lời Phù Từ từng nói , dân phong chất phác, nhiệt tình hiếu khách.

Quan trọng hơn là trước đây Phù Từ từng sống ở đây, còn mua cả nhà cửa.

Hàng xóm láng giềng ai cũng quen biết hắn , gặp mặt đều gọi một tiếng “Phù đại phu”.

Ta và Bảo Nhi vừa xuống xe, mọi người đã lập tức vây quanh.

“Phù đại phu! Ta bảo sao lâu vậy không thấy ngài tới nữa, hóa ra đã có thê t.

ử và con gái rồi !”

“Ôi chao, Phù đại phu y thuật cao minh, lại có lòng nhân từ, bảo sao phúc khí tốt như vậy . Không được không được , lát nữa ta phải mang rượu nhà ta tới cho Phù đại phu mới được !”

“Chờ ta với! Đào nhà ta vừa chín ngon lắm, để ta mang cho nương t.ử và tiểu nha đầu ăn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-4.html.]

“Phù đại phu không được từ chối đâu nhé! Đây đều là tấm lòng của chúng ta !”

Phù Từ chắn phía trước ta và Bảo Nhi.

Ở Vĩnh Châu, mỗi lần hắn tới y quán đều có tiểu đồng và d.ư.ợ.c đồng đi theo, nào từng bị người ta vây kín thế này .

Cũng tại người Từ Châu quá mức nhiệt tình.

Đến cả Phù Từ cũng có phần chống đỡ không nổi, chỉ đành liên tục chắp tay cầu xin tha.

“Đa tạ mọi người nhiệt tình.”

“Chỉ là thê t.ử và nữ nhi của ta đi đường mệt mỏi, xin chư vị để ta đưa họ vào phủ nghỉ ngơi trước đã .”

Lúc nói tới “thê t.ử và nữ nhi”, Phù Từ còn khựng lại một chút, lời nói cũng lắp bắp hơn hẳn.

Bảo Nhi kéo kéo tay áo ta .

Ta cúi người xuống, con bé ghé sát tai ta cười khúc khích.

“Đỏ! Rất đỏ!”

Ừm.

Tai Phù Từ đỏ bừng cả rồi .

Phù Từ lâu ngày chưa trở về, vậy mà căn nhà này vẫn được quét dọn sạch sẽ không một hạt bụi, chỉ cần sửa soạn sơ qua là có thể ở ngay.

Mà cũng đúng như lời hắn nói .

Trẻ con nơi này rất nhiều, tính tình lại bạo dạn.

Đứa nào cũng thò đầu ngoài cửa nhìn vào .

Bảo Nhi núp sau lưng ta ló đầu ra nhìn , rồi đầy mong chờ quay sang nhìn ta .

Ta xoa đầu con bé, gật đầu đồng ý:

“Đi đi , Bảo Nhi.”

“Ra ngoài chơi đi .”

Bảo Nhi lập tức vui vẻ chạy ra ngoài, giống hệt một chú chim nhỏ tung tăng.

Ta lặng lẽ bật cười .

Tới Từ Châu, quả nhiên là quyết định đúng đắn.

Từ Châu thật sự rất dưỡng người .

Ở đây vài tháng, ta thích nơi này , Bảo Nhi cũng thích nơi này .

Con bé nói chuyện ngày càng nhiều, phát âm cũng ngày càng rõ ràng hơn.

Mỗi lần chơi xong chạy về, đều sẽ quấn lấy bên cạnh ta , hết tiếng này đến tiếng khác gọi “nương”.

Ta chẳng thấy phiền chút nào.

Chỉ cảm thấy lòng mình ngọt ngào vô cùng.

Biết nói chuyện thật tốt .

Có thể nói chuyện thật tốt .

Bảo Nhi của ta … chỗ nào cũng tốt .

“Phụ thân ! Sao phụ thân về rồi ?”

Ở Từ Châu, ai ai cũng biết Phù Từ là phụ thân con bé, còn ta là A nương con bé.

Nghe mãi thành quen.

Bảo Nhi vừa gọi “phụ thân ”, ta đã biết là Phù Từ trở về.

“A Ngọc!”

Trong tay Phù Từ cầm một phong thư, đôi mắt sáng bừng.

“Là thư của sư huynh ta gửi tới!”

“Lại có thêm một cách chữa trị nữa!”

Phù Từ dỗ Bảo Nhi ra ngoài chơi, rồi mới cẩn thận hỏi ta :

“A Ngọc, muội muốn thử không ?”

Tim ta đập thình thịch.

Giống hệt lần đầu tiên hắn khám bệnh cho ta vậy .

Trước đây ta vốn chẳng còn hy vọng gì với bệnh câm của mình nữa.

Nhưng nhìn Bảo Nhi ngày càng vui vẻ, ngọt ngào gọi ta từng tiếng “A nương”…

Ta cũng bắt đầu sinh ra nhiều mong muốn hơn.

Ta muốn đáp lại con bé.

Cũng muốn … gọi hắn một tiếng.

Ta gật đầu, rồi lại ra dấu lần nữa.

“A Từ, ta muốn thử.”

Khóe mắt đuôi mày của Phù Từ đều tràn đầy ý cười , nhìn còn kích động hơn cả ta .

Hắn bày hết mọi thứ ra ngay ngắn, rồi nghiêm túc rửa sạch hai tay.

Tay Phù Từ rất đẹp .

Khớp xương rõ ràng, làn da trắng, mang theo nhiệt độ hơi lành lạnh.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...