Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta ngồi xuống ghế.
Phù Từ mới một tay đỡ lưng ta , một tay áp lên cổ ta chậm rãi vuốt ve.
“A Ngọc, há miệng.”
Ta ngoan ngoãn nghe theo.
Mấy ngón tay thon dài kia giữ lấy cằm ta , kéo ta tới gần hắn hơn.
Gần đến mức ta có thể nhìn rõ hàng mi đen rũ xuống trên mặt hắn .
Rất dài.
Rất dày.
Đẹp vô cùng.
“A Ngọc, thử nói một câu xem.”
Ta hoàn hồn, vội vàng dời mắt đi , nhất thời lại chẳng biết nên nói gì.
Giọng Phù Từ vang lên ngay bên tai.
Hơi thở nóng ấm phả lên vành tai ta .
Hắn nói :
“A Ngọc, gọi tên ta .”
Phù Từ.
A Từ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta âm thầm gọi mấy lần trong lòng, rồi mới hé miệng.
Nhưng vẫn không phát ra tiếng.
“A Ngọc, sư huynh ta đang ở Miêu Cương.”
“Cách chữa này có thể hơi đáng sợ, nhưng đúng là đáng để thử.”
“Muội đừng sợ.”
Ta chỉ thấy Phù Từ xoay người cầm thứ gì đó lên.
Thoáng qua trong chớp mắt.
Hình như còn đang động đậy.
Ngay sau đó, bàn tay hắn đã che lên mắt ta .
Trước mắt lập tức tối đen.
Ta theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn .
“A Ngọc đừng sợ.”
“Ta ở đây.”
“Ta ở đây mà.”
…
Phù Từ nhìn Chúc Ngọc đang bị mình bao phủ trong lòng, yết hầu khẽ chuyển động.
Nàng nhỏ nhắn như vậy .
Lúc này lại hoàn toàn dựa dẫm vào hắn .
Mùi hương nhàn nhạt trên người nàng vì khoảng cách quá gần mà dần quẩn quanh nơi ch.óp mũi.
Trước khi tới gặp Chúc Ngọc, Phù Từ đã cẩn thận quan sát con cổ trùng mà sư huynh nhờ người mang về.
Trong mắt người hành y, chỉ có bệnh nhân và chứng bệnh, không phân nam nữ già trẻ.
Dược liệu dùng để chữa trị, chỉ cần đúng bệnh là được , chẳng phân đẹp xấu .
Nhưng trong lòng Phù Từ lại nghĩ…
Con cổ trùng này thật sự quá xấu .
Chúc Ngọc nhất định sẽ sợ.
Dù sao …
Chúc Ngọc cũng là một nữ nhân nhỏ bé rất cần được người khác bảo vệ.
Phù Từ vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp nàng.
Yếu ớt mềm mại, chẳng có chút sắc bén nào.
Là do đệ đệ đích thân cầu xin hắn , hắn mới biết người đệ muội này bị câm.
Chúc Ngọc thật sự ngoan đến mức khiến người ta chẳng biết làm sao .
Bảo nàng làm gì, nàng liền làm đó.
Thuốc có đắng hơn nữa, kim châm có dài hơn nữa, nàng cũng chỉ lặng lẽ căng cứng người , ngoan ngoãn ngồi yên.
Đây chính là kiểu bệnh nhân mà Phù Từ thích nhất.
Mãi tới khi Chúc Ngọc sinh Bảo Nhi, Phù Từ mới biết …
Phù Tinh Châu cưới nàng nhưng chưa từng cho nàng danh phận.
Không hôn thư.
Không hôn lễ.
Cũng chưa từng ghi tên vào gia phả.
Đến chính Phù Từ cũng không hiểu vì sao mình lại tức giận như vậy .
Hắn chỉ nghĩ…
Vì sao Chúc Ngọc lại ngoan đến thế?
Ngoan đến mức không biết phản bác, không biết tự tranh lấy quyền lợi cho bản thân ?
Nhưng sau khi bình tĩnh lại , Phù Từ bỗng hiểu ra .
Chúc Ngọc là cô nhi.
Không quyền không thế, chẳng ai chống lưng.
Đáng thương hơn nữa là nàng còn
không
thể tự mở miệng biện giải cho
mình
đôi câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-5.html.]
Chỉ cần người khác không muốn để ý nàng…
Nhắm mắt làm ngơ là đủ rồi .
Chúc Ngọc thật đáng thương.
Phù Từ nghĩ.
Người hành y thường luôn mềm lòng hơn với kẻ yếu.
Thế nên từ đó về sau , Phù Từ không còn cách nào giận Chúc Ngọc được nữa.
Hắn chỉ có thể rời khỏi nhà.
Trước đây hắn vốn đã không thường ở nhà, thích đi khắp nơi du ngoạn, chữa trị những căn bệnh khó chữa, sưu tầm đủ loại bí phương.
Y thuật cao, không thiếu tiền bạc.
Nếu gặp nơi ở thoải mái, còn sẽ ở lại rất lâu.
Sau khi vô tình biết được mẫu thân Chúc Ngọc là người Từ Châu, Phù Từ đã tới Từ Châu một chuyến và ở đó thật lâu.
Khoảng thời gian sống ở Từ Châu, hắn không muốn trở về.
Bởi vì một khi trở về…
Chúc Ngọc sẽ lại là đệ muội của hắn .
Còn nếu ở lại Từ Châu, hắn lại cảm thấy bản thân là sợi dây liên kết hiếm hoi giữa Chúc Ngọc và quê hương của nàng.
Đợi tới lúc Chúc Ngọc biết chuyện, hắn đã mua nhà ở Từ Châu từ lâu rồi .
Phù Từ lúc đó chỉ lặng im.
Không bán đi .
Cũng không ở lại .
Mà dứt khoát rời khỏi nơi ấy .
Từ sau khi Chúc Ngọc bước chân vào nhà họ Phù, mỗi lần rời nhà, Phù Từ đều chuyên tâm tìm kiếm đại phu và phương pháp chữa bệnh câm cho nàng.
Bẩm sinh cũng được .
Hay bệnh do sau này mới mắc phải cũng được .
Hắn nghiên cứu qua hết tất cả.
Mỗi lần xác nhận phương t.h.u.ố.c có hiệu quả, Phù Từ mới trở về nhà chữa bệnh cho nàng.
Chúc Ngọc giống như một cây ngọc lan mọc rễ trong nhà họ Phù, vĩnh viễn không chuyển đi nơi khác.
Chỉ cần hắn trở về…
Nàng nhất định vẫn ở đó.
Đôi mắt nàng giống như những vì sao , sáng lấp lánh.
Cho nên lúc nhận được thư của Phù Tinh Châu…
Phản ứng đầu tiên của Phù Từ là tức giận.
Là phẫn nộ.
Sau đó…
Lại là vui mừng khó nói thành lời.
Cây ngọc lan ấy …
Hắn ích kỷ muốn mang nàng đi .
…
Tiểu đệ , mẫu thân , cả Chúc Ngọc nữa, ai cũng tin hắn .
Chỉ cần hắn muốn , hắn hoàn toàn có thể làm được .
Chúc Ngọc không có ai chống lưng.
Chỉ cần hắn âm thầm làm chút gì đó, ngay cả việc sống yên ổn cùng Bảo Nhi nàng cũng không thể làm được .
Phù Từ nghĩ…
Có hắn ở đây, sau khi đau lòng một thời gian, Chúc Ngọc rồi sẽ có những ngày tháng tốt đẹp .
Nhưng chỉ cần đổi góc độ suy nghĩ một chút—Hắn lại cảm thấy Chúc Ngọc quá đáng thương.
Tiểu đệ nhìn như rất yêu nàng.
Nhưng hắn thật sự từng tôn trọng suy nghĩ của Chúc Ngọc sao ?
Từng thật lòng suy nghĩ cho nàng, sắp xếp mọi thứ chu toàn cho nàng sao ?
Từng giống như chuyện chữa bệnh câm cho nàng mà kiên trì bỏ thêm tâm sức sao ?
Không có .
Mẫu thân thì càng không cần nhắc tới.
Bà đương nhiên sẽ đứng về phía nhi t.ử mình .
Phù Từ không muốn chính mình cũng trở thành người khiến Chúc Ngọc càng thêm đáng thương.
Cho nên…
Hắn mới dẫn nàng tới đó, để nàng tận mắt nhìn rõ chân tướng.
Cho nên…
Hắn mới nói dối, giúp nàng đòi thêm tiền bạc.
Dù cuối cùng Chúc Ngọc không chọn hắn , nàng và Bảo Nhi cũng vẫn có thể sống thật tốt .
Cho nên…
Hắn mới đuổi Đại Phúc — người mà mẹ chồng để lại bảo vệ Chúc Ngọc đi khỏi đó.
Rồi tự mình dẫn hai mẹ con tới Từ Châu.
Bây giờ…
Chỉ còn lại việc chữa khỏi bệnh câm cho Chúc Ngọc nữa thôi.
Phù Từ dùng kẹp gỗ gắp con cổ trùng, chậm rãi áp sát vùng da hắn vừa vuốt ve ban nãy.
Chaporia
Bình Luận (0)