CHÚC NGỌC/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong ký ức của ta , huynh đệ nhà họ Phù trước nay luôn hòa thuận.

Chuyện tranh đấu ngấm ngầm hay huynh đệ tương tàn, bọn họ chưa từng làm .

Nhưng bây giờ thì sao ?

Phù Từ mắng Phù Tinh Châu là đồ khốn.

Phù Tinh Châu cũng chẳng chịu thua, bật cười lạnh.

“Đại ca mắng ta đúng là không chừa chút đường lui nào.”

“Vậy còn huynh thì sao ?”

“Huynh dám nói trong lòng mình chưa từng có một chút suy nghĩ đen tối nào, chưa từng muốn giấu A Ngọc đi sao ?”

“Huynh dám nói bản thân hoàn toàn trong sạch, chỉ đơn thuần bất bình thay A Ngọc thôi sao ?”

Phù Tinh Châu thở dài một hơi , như vừa bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn không đứng dậy.

Ngược lại còn quỳ càng thẳng lưng hơn.

Phù Tinh Châu mặc màu xanh là đẹp nhất.

Nhưng hắn lại thích nhất màu nguyệt bạch.

Hôm nay lại cố tình mặc một bộ thanh y tới đây.

Hắn nhìn thẳng vào ta , từng bước từng bước quỳ tới trước mặt.

“A Ngọc, ta bỗng hiểu rồi .”

“Trước đây đúng là ta sai.”

“Ta đúng là một tên khốn.”

“Ta bằng lòng quỳ xuống xin lỗi nàng, cũng bằng lòng nhận sai.”

“ Nhưng đại ca ta …”

“Ta hiểu huynh ấy hơn bất kỳ ai.”

Phù Tinh Châu giơ tay chỉ về phía Phù Từ, giống như muốn trả đũa.

“Hắn nhìn thì lương thiện, nhưng tâm tư lại nhiều nhất.”

“Hắn nhất định đã giăng từng tầng từng tầng bẫy.”

“Khiến nàng mềm lòng, dụ nàng rời đi .”

“A Ngọc, nàng không tin ta cũng được …”

“ Nhưng đừng tin huynh ấy , được không ?”

Phù Tinh Châu nói Phù Từ có ý đồ với ta .

Mặt ta nóng bừng, vô thức quay sang nhìn Phù Từ.

Ta vốn tưởng hắn sẽ lập tức phủ nhận.

Hoặc né tránh ánh mắt.

Nhưng hắn không làm vậy .

Phù Từ quỳ xuống bằng một gối, ánh mắt nóng rực nhìn ta , rồi thẳng thắn gật đầu.

“ Đúng .”

“Ta cũng là đồ khốn.”

“Ta đã sớm có ý định đưa A Ngọc rời đi .”

“ Nhưng ta chưa từng nghĩ tới chuyện ép buộc nàng.”

“Nếu trong lòng A Ngọc vẫn còn người khác, vậy ta sẽ rời khỏi Vĩnh Châu, chúc nàng cả đời bình an thuận lợi.”

“Nếu A Ngọc chỉ muốn ở bên Bảo Nhi, vậy ta sẽ ở lại Vĩnh Châu chăm sóc hai mẹ con nàng ấy .”

“Tâm tư của ta quả thật không trong sạch.”

“ Nhưng những việc ta làm đều quang minh chính đại.”

“A Ngọc…”

“Nàng có bằng lòng không ?”

Phù Từ đâu giống đang nhận lỗi .

Rõ ràng là đang thổ lộ tâm ý.

Phù Tinh Châu nghiến răng nghiến lợi.

Hắn vốn muốn lật bộ mặt xấu xa của tên khốn này trước mặt ta .

Ai ngờ lại cho hắn cơ hội được nước lấn tới!

“Phù Từ!”

“Đồ nhân lúc cháy nhà mà hôi của!”

Phù Từ nhướng mày.

“Vậy thì đa tạ đệ đã cho ta cơ hội này , đệ đệ tốt .”

Ngay lập tức, Phù Tinh Châu tức đến nổi gân xanh, bật người lao về phía Phù Từ.

Nhưng Phù Từ đâu phải thư sinh yếu đuối.

Hắn bôn ba chữa bệnh khắp nơi nhiều năm, nếu không có thân thủ tốt , e rằng đã sớm mất mạng rồi .

Nhìn hai người đ.á.n.h thành một đoàn.

Ta cuống cuồng ra dấu muốn ngăn lại .

Đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đ.á.n.h nữa! Các người đừng đ.á.n.h nữa!

À…

Quên mất.

Ta là người câm.

Thôi vậy .

Ta thở dài, kéo ghế ngồi xuống chống cằm.

Đánh đi .

Đánh đủ rồi sẽ tự dừng thôi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đúng lúc ấy —

Trong sân bỗng vang lên tiếng khóc long trời lở đất.

Bảo Nhi đứng ở cửa viện, nước mắt rơi như chuỗi ngọc đứt dây.

“Hu hu hu hu! Người xấu !”

“Ngươi đ.á.n.h phụ thân ta !”

“Không được đ.á.n.h phụ thân ta !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-7.html.]

“Hu hu hu hu! Ta ghét ngươi! Ta ghét ngươi!”

Người dừng tay trước là Phù Từ.

Hắn còn bị Phù Tinh Châu đ.ấ.m thêm một quyền vào mặt.

Nhưng hắn không đ.á.n.h trả.

Chỉ vội vàng đi tới lau nước mắt cho Bảo Nhi.

“Bảo Nhi ngoan, không khóc nữa.”

“Phụ thân không bị đ.á.n.h đâu .”

“Bọn ta chỉ luận võ thôi, giống đại hiệp trong thoại bản ấy .”

“Bảo Nhi không thấy phụ thân rất lợi hại sao ?”

Bảo Nhi nức nở, nhưng vừa nhìn thấy vết đỏ trên mặt hắn thì càng khóc dữ hơn.

Con bé nhào vào lòng Phù Từ, chỉ thẳng vào Phù Tinh Châu.

“Phụ thân ta không đ.á.n.h nữa!”

“Trong lòng Bảo Nhi, phụ thân luôn là người lợi hại nhất!”

“Ta ghét ngươi!”

“Ngươi đi đi !”

“Không được tới nhà ta nữa!”

“Đi đi !”

Phù Tinh Châu đầu tóc hỗn loạn, sắc mặt trắng bệch như giấy.

“Bảo Nhi, ta … ta mới là phụ thân con…”

Ta lập tức bước lên, ra dấu ngăn hắn lại .

“Nếu ngươi còn chút lương tâm…”

“Thì đừng nói nữa.”

“Là Phù Từ dạy Bảo Nhi nói chuyện.”

“Là Phù Từ luôn ở bên con bé.”

“Người mà Bảo Nhi gọi là phụ thân là Phù Từ, không phải ngươi.”

Trong mắt Phù Tinh Châu tràn đầy chua xót.

Mỗi lần muốn nhận lỗi với ta , hắn đều bày ra dáng vẻ đáng thương như vậy , khiến ta từng lần từng lần mềm lòng.

Nhưng lần này , ta tránh ánh mắt hắn đi , tiếp tục ra dấu.

“Ngươi muốn giải thích thế nào về sự vắng mặt của mình ?”

“Nói rằng sau khi thi đỗ, ngươi phải cưới người khác.”

“Rồi để mẹ con ta ở lại Vĩnh Châu chờ ngươi đón đi , sống dưới mái hiên người khác mà nhẫn nhục chịu đựng?”

“Phù Từ đúng là không danh không phận.”

“ Nhưng ngươi cũng vậy .”

“Chúng ta chưa từng thành thân .”

“Ngươi không phải phụ thân con bé.”

“ Nhưng con bé sẽ mãi mãi gọi ta là A nương.”

Phù Tinh Châu c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới , run rẩy dùng thủ ngữ đáp lại ta .

“A Ngọc…”

“Ta sai rồi .”

“Ta thật sự biết sai rồi .”

“Ta đã thi đỗ rồi , ta có thể cho nàng và Bảo Nhi cuộc sống tốt đẹp .”

“Ta không cần gì nữa.”

“Ta tự xin quay về Vĩnh Châu.”

“Không!”

“Ta tới Từ Châu!”

“Xin nàng…”

“Xin hai người đừng bỏ ta lại , được không ?”

“Ta cầu xin nàng…”

“Đừng bỏ rơi ta …”

Từ Châu từng là nơi khiến ta ngày nhớ đêm mong.

Nhưng bây giờ ta đã tới đây an cư rồi .

Ta vốn chẳng cần tiếp tục chờ Phù Tinh Châu nữa.

Sắc mặt Phù Tinh Châu trắng bệch, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Hắn quay đầu nhìn Bảo Nhi đang nhào trong lòng Phù Từ, rồi lại nhìn sang ta .

“A Ngọc, ta hiểu rồi .”

“Là ta có lỗi với nàng.”

“Ta… lần sau sẽ lại tới…”

Phù Từ ôm Bảo Nhi đi tới, đặt con bé xuống, rồi không nói không rằng kéo Phù Tinh Châu rời đi .

“A Ngọc, muội đưa Bảo Nhi về trước đi .”

“Ta đi tiễn hắn .”

Ta không biết Phù Từ đã nói gì với Phù Tinh Châu.

Nhưng từ đó về sau …

Hắn không tới nữa.

Ngược lại là mẹ chồng.

Bà bỗng cho tiêu sư chở từ kinh thành tới hẳn một xe đồ.

Vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc, đủ loại đồ mới lạ, thứ gì cũng có .

Nói là cho Bảo Nhi.

Ta không từ chối.

Tất cả đều nhận hết.

Đây vốn là thứ Bảo Nhi nên có .

Chỉ là từ hôm đó, Phù Từ bỗng không còn thẳng thắn như trước nữa.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...