CHÚC NGỌC/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cơm nước ba bữa vẫn chuẩn bị đầy đủ.

Thuốc của ta vẫn được sắc xong đặt sẵn.

Mọi thứ đều được thu xếp ổn thỏa.

Chỉ là…

Không thấy người đâu nữa.

Bảo Nhi hỏi hắn , hắn chỉ nói y quán bận rộn, qua thời gian này sẽ ổn thôi.

Nhưng ta biết .

Hắn đang tránh mặt ta .

“A nương, có phải phụ thân chọc người giận rồi không ?”

Bảo Nhi kéo tay ta lắc qua lắc lại .

Đôi mắt con bé xoay chuyển, thân thể mềm mại nhỏ xíu lập tức chui vào lòng ta , hạ giọng thần thần bí bí:

“A nương à , người giận phụ thân thì được , nhưng không được giận Bảo Nhi đâu nhé.”

“Trong lòng Bảo Nhi, A nương mãi mãi là quan trọng nhất!”

“Bảo Nhi thích A nương nhất!”

Ta cọ cọ lên má con bé.

Con bé thật sự rất hiểu chuyện.

Bảo Nhi…

Cần một người cha thật sự.

Ban đêm, Phù Từ trở về.

Vừa nhìn thấy ta , hắn đã theo bản năng muốn tránh đi .

Hắn vừa xoay người —

Ta mở miệng.

Giọng nói khàn khàn, âm điệu kỳ quái như đang hát.

“A Từ.”

Phù Từ lập tức đứng khựng lại .

Đến cả chạy trốn cũng quên mất.

“A Ngọc…”

“Bệnh câm của muội khỏi rồi ?”

“Muội gọi ta thêm lần nữa được không ?”

“Gọi lại lần nữa đi !”

Ta mím môi, khẽ mở miệng.

“A Từ.”

Khóe môi Phù Từ lập tức cong lên.

Hắn kéo ta ngồi xuống.

“Há miệng ra , để ta xem kỹ lại .”

“Cổ họng có đau không ?”

“Có chỗ nào khó chịu không ?”

“Mau để ta xem nào.”

Ta ngoan ngoãn há miệng cho hắn kiểm tra.

Sau khi xác nhận ta thật sự không có vấn đề gì, Phù Từ mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đứng quá gần ta .

Mà không hề biết …

Lần này , hắn mới là con mồi.

Ta nắm lấy cổ áo hắn , vòng tay ôm lấy cổ hắn , kéo hắn cúi xuống gần mình .

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hai cánh môi khẽ chạm vào nhau .

Ta thấp giọng gọi tên hắn .

“A Từ…”

“Đừng đi .”

“Chính miệng chàng từng nói rồi .”

“Chàng là nam nhân mà nhà họ Phù bồi thường cho ta .”

“Không được nuốt lời.”

Cả người Phù Từ cứng đờ.

Mặt đỏ tới tận mang tai, ngơ ngác đáp lại nụ hôn của ta .

Ánh nến lay động.

Rồi bị người nhẹ nhàng thổi tắt.

Thành Từ Châu gần đây có một chuyện lớn.

Phù đại phu sắp thành thân với nương t.ử của mình rồi .

“Thật không nhìn ra nha, người như Phù đại phu mà cũng có ngày chọc nương t.ử tức tới mức hòa ly với mình . Ha ha ha, theo đuổi lâu như vậy người ta mới chịu cho danh phận đấy.”

“Đừng cười nữa, thấy hết cả răng rồi kìa. Lỡ để Phù đại phu nghe được , t.h.u.ố.c của ngươi sau này chắc đắng thêm mấy phần.”

“Chỉ là… ngày thành thân này có hơi gấp quá không ?”

Có người bật cười thành tiếng, vẻ mặt đầy ý vị.

“Làm gì có ai gấp bằng Phù đại phu đâu .”

Ai bảo Phù Từ là người cổ hủ chứ.

Nhất quyết phải có danh phận rồi mới chịu làm .

Hết.

Hết phần truyện chính do tác viết rùi ạ, hết ngang như vậy chắc nhiều bác tiếc nuối lúm, Gia xin phép múa rìu qua mắt thợ, viết thêm vài dòng tiếp nối truyện cho viên mãn hơn tí nha, có gì sai sót mong các bác giơ cao đ.á.n.h khẽ bỏ qua cho Gia🥰

Sau khi thành thân , Phù Từ vẫn giống hệt trước kia .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuc-ngoc/chuong-8.html.]

Chỉ là từ một người âm thầm chăm sóc ta , biến thành quang minh chính đại thiên vị ta .

Mỗi ngày hắn đều dậy rất sớm.

Sắc t.h.u.ố.c cho ta , chuẩn bị điểm tâm cho Bảo Nhi, rồi mới tới y quán khám bệnh.

Người trong thành Từ Châu đều biết , Phù đại phu bình thường lạnh nhạt ít nói , nhưng lại cực kỳ nghe lời nương t.ử mình .

Có lần ta chỉ thuận miệng nói thích hoa ngọc lan.

Hôm sau , Phù Từ đã mang về cả một cây ngọc lan nhỏ trồng ngay trong sân.

Bảo Nhi càng lớn càng hoạt bát.

Con bé rất thích quấn lấy Phù Từ, ngày nào cũng gọi phụ thân không ngừng.

Mỗi buổi chiều, ta thường hay dắt tay Bảo Nhi đến y quán đón Phù Từ, ba người cùng đi dưới ánh hoàng hôn, mỉm cười trò chuyện, sóng bước về nhà.

….

Sau này , ta lại sinh thêm một nữ nhi.

Đứa nhỏ giống Phù Từ vô cùng, vừa trắng vừa đẹp , chỉ là tính tình lại giống ta hồi nhỏ, thích yên tĩnh, rất ngoan.

Bảo Nhi đứng bên cạnh nhìn tiểu muội muội mãi không chớp mắt, còn nhỏ giọng nói :

“Tiểu muội thật xinh xắn, sau này tỷ tỷ sẽ dắt muội muội đi câu cá, xem hí kịch, mau lớn để chơi cùng tỷ tỷ nhé!”

Phù Từ thì vui đến mức cả đêm không ngủ.

Ôm đứa nhỏ đi qua đi lại trong phòng mãi.

Ta cười hỏi hắn :

“Chỉ là thêm một đứa nhỏ thôi, chàng vui đến vậy sao ?”

Phù Từ cúi đầu hôn lên trán ta , giọng rất khẽ.

“A Ngọc.”

“Ta từng nghĩ… cả đời này ta chỉ có thể đứng từ xa nhìn nàng.”

“Bây giờ như vậy , ta đã thấy như nằm mơ rồi .”

Ta ôm lấy hắn , trong lòng mềm nhũn.

Những ngày tháng về sau , bình yên đến mức khiến người ta chẳng còn nhớ nổi những đau khổ năm xưa.

Cả nhà bốn người lúc nào cũng quây quần bên nhau , khói lửa nhân gian mỗi buổi chiều làm lòng người càng thêm ấm áp.

Chỉ là thỉnh thoảng, vẫn sẽ nghe được chút tin tức từ kinh thành.

Nghe nói sau khi thành thân , Phù Tinh Châu sống cũng không tốt .

Vị thiên kim tiểu thư kia vốn là thiên chi kiêu nữ, rất khó chiều, nàng cũng chẳng mấy xem trọng xuất thân của hắn , hai người ngoài mặt hòa thuận, bên trong lại lạnh nhạt xa cách.

Sau này Phù Tinh Châu còn cố ý đưa mẹ chồng tới kinh thành phụng dưỡng.

Nhưng mẹ chồng sống không quen, ngày ngày lại bảo nhớ Bảo Nhi, thường xuyên ôm đồ của con bé mà khóc , chẳng biết bà ấy có thật lòng nhớ con bé hay không , hay chỉ vì tuổi già cô quạnh rồi chạnh lòng sinh ra thương nhớ, vì trước đây bà ấy cũng chẳng mấy khi cho con bé sắc mặt tốt .

Mà Phù Tinh Châu…

Lại càng ngày càng trầm mặc.

Nghe nói có lần hắn uống say, đứng giữa đêm tuyết gọi tên ta rất lâu.

Còn nói :

“Nếu năm đó ta không buông tay…”

“Có phải tất cả sẽ khác rồi không ?”

Đáng tiếc.

Trên đời này không có nếu như.

Về sau nữa, hôn sự giữa hắn và vị thiên kim kia cũng tan vỡ.

Cuối cùng hòa ly trong cảnh chẳng mấy vẻ vang.

Có người nói , nhiều năm như vậy , Phù Tinh Châu vẫn chưa tái giá.

Nhưng những chuyện ấy …

Đều không còn liên quan tới ta nữa.

Có một năm mùa đông, Từ Châu đổ trận tuyết lớn.

Bảo Nhi đã cao đến ngang hông ta , đang dẫn theo muội muội chạy khắp sân đắp người tuyết.

Tiểu nha đầu vừa chạy vừa gọi:

“Phụ thân ! Mau tới giúp con!”

Phù Từ đang sắc t.h.u.ố.c ngoài hành lang, nghe vậy liền đặt quạt xuống đi qua.

Nhiều năm như vậy , hắn vẫn giống hệt ngày trước .

Lúc nhìn ta , ánh mắt luôn rất dịu dàng.

Ta khoác áo đứng dưới mái hiên nhìn ba người bọn họ.

Bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện cũ.

Nhớ năm ấy ở Vĩnh Châu, ta không nói được , không có danh phận, cũng không ai chống lưng.

Khi ấy ta từng nghĩ, đời này của mình chắc chỉ có thể nhẫn nhịn mà sống.

Không ngờ cuối cùng…

Lại có người thật lòng thương ta .

Người ấy sẽ vì ta mà nổi giận.

Vì ta mà tính toán đường lui.

Sẽ cúi người lau nước mắt cho ta .

Cũng sẽ ôm nữ nhi của ta vào lòng, dỗ dành từng chút một.

Phù Từ như cảm nhận được ánh mắt của ta , hắn quay đầu nhìn sang.

Tuyết rơi đầy sân.

Hắn đứng dưới ánh đèn vàng ấm áp, nhẹ giọng gọi ta :

“A Ngọc.”

Ta mỉm cười bước về phía hắn .

Lần này .

Không còn ai bỏ rơi ta lại nữa rồi .

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...