1
Năm lớp 10 quân sự, nhờ cái mặt dày hơn cả tường của mình .
Tôi thành công đắc tội nam thần trường học của chúng tôi .
Chỉ vì trong thời gian quân sự, không được mang điện thoại vào ký túc xá, nên với trí thông minh cơ trí của mình .
Tôi giấu điện thoại trong băng vệ sinh.
Hehe, cách giấu này đúng là hoàn hảo, tôi cũng thành công thoát khỏi vòng kiểm tra ký túc xá đầu tiên.
Nhưng không ngờ trời ghen ghét người tài, cả ký túc chỉ có mình tôi có điện thoại, khiến mấy bạn cùng phòng ghen tị đỏ mắt.
Đến vòng kiểm tra thứ hai, đúng lúc tôi vừa ăn cơm xong quay về, kết quả lại bị chủ nhiệm khối gọi lên văn phòng.
Nguyên nhân là vì cái [băng vệ sinh nhãn điện thoại] của tôi bị tịch thu rồi , giữa một đống đồ cấm, nó nằm đó vô cùng nổi bật.
Bảo sao lúc quay về tôi thấy đám bạn cùng phòng cười trên nỗi đau của người khác với tôi .
Hóa ra là vì chuyện này .
Nhưng kẻ xui xẻo không chỉ có mình tôi , nhìn quanh còn có mấy nam sinh khác cũng bị gọi lên hỏi tội.
Đúng lúc này , chủ nhiệm khối cầm gói b.ăn.g v.ệ si.nh phồng lên của tôi , nghiêm túc nhìn quanh một vòng.
[ Của ai, tự đứng ra nhận. ]
Băng vệ sinh đó nha, ai bình thường lại giấu điện thoại trong đó chứ.
Hơn nữa nhìn là biết đồ con gái dùng, nên ngay khi ông ấy vừa nói xong, mọi người không hẹn mà cùng đồng loạt nhìn về phía tôi .
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, có gan làm chuyện thất đức nhưng lại không có gan thừa nhận.
Đành cứng đầu mạnh miệng nói .
[ Không phải em. ]
[ Không phải em thì là của ai, ở đây chỉ có mình em là con gái. ]
[ Là... ]
Tôi không nói nổi, thấy bên cạnh có người , liền liều mạng chỉ vào anh .
[ Là của cậu ấy ! ]
Mọi người lại chuyển ánh mắt qua, kết quả không khí im lặng mất một giây.
Tôi nghi hoặc lại tò mò người bên cạnh rốt cuộc là ai.
Kết quả quay đầu nhìn một cái, xong đời rồi .
Là hotboy mặt băng sơn nổi tiếng cả khối chúng tôi .
Cố Nhan, giới tính nam, hoàn toàn không liên quan gì tới băng vệ sinh.
Bị tôi nói vậy , anh đột nhiên cúi đầu, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà cạn lời nhìn tôi .
Tôi còn nghe thấy tiếng cười lạnh thấp thấp của anh , khiến trái tim thủy tinh mong manh của tôi vỡ tan làm đôi.
[ Của cậu ta ? ]
Chủ nhiệm khối đen mặt hỏi lại tôi , người bình thường chẳng ai tin nổi.
Nhưng
đáng tiếc,
tôi
vốn
không
phải
kiểu
người
bình thường
đi
theo kịch bản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mau-hong-trong-the-gioi-cua-anh/1.html.]
[ Đ... đúng, là của cậu ấy . ]
Tôi nhanh trí bịa cho anh một cái cớ.
[ Cậu ấy lấy để lót chân. ]
Tôi có thể cảm nhận được áp suất quanh vị mỹ nam băng sơn bên cạnh lại hạ thấp thêm vài phần.
Đầu tôi cúi sắp chạm đất, cầu xin mau có ai tới cứu tôi đi .
02
Nghe là biết tôi đang nói dối, xung quanh có nam sinh đang lén cười , chủ nhiệm mặt xanh trắng đan xen chuẩn bị dạy dỗ tôi .
Giây tiếp theo, tôi nghe thấy Cố Nhan đột nhiên lên tiếng.
[ Ừm, là của em. ]
Tôi lập tức hồi sinh từ tro tàn, không thể tin nổi nhìn anh .
Anh đỏ mặt, có chút lắp bắp giải thích: [ Em mượn của cô ấy để... lót chân. ]
Nói đến cuối cùng, anh có cảm giác như đã từ bỏ giãy giụa, bình thản chờ c.h.ế.t.
Tôi mắt lấp lánh cảm kích nhìn anh , anh em tốt , tổ chức tuyệt đối sẽ không quên sự hy sinh của anh đâu .
Chủ nhiệm dùng ánh mắt kỳ quái nhìn anh , bảo Cố Nhan nhớ đi khám bác sĩ tâm lý rồi rời đi .
Tôi thành công thoát nạn, đang nghĩ xem nên cảm ơn vị [ân nhân cứu mạng] này thế nào.
Cố Nhan vẻ mặt lạnh nhạt lại đột nhiên tò mò hỏi tôi .
[ Thứ này thật sự có thể dùng để lót chân sao ? ]
Mặt già của tôi đỏ lên, nội tâm gào thét: không phải chứ anh em... cậu thật sự cần à ?
03
Sau chuyện đó, trong đầu tôi thường xuyên nhớ lại việc này .
Bởi vì gương mặt đẹp kinh thiên động địa của anh !
Khụ, không đúng không đúng.
Là dáng vẻ anh dũng đứng ra bảo vệ điện thoại cho tôi khiến tôi rung động mới đúng.
Dù chúng tôi khác lớp, nhưng tôi vẫn luôn âm thầm chú ý tới anh .
Hễ có thời gian là chạy lên tầng lớp họ lấy nước, thậm chí còn tìm cớ lượn qua lượn lại trước mặt anh .
Số nhà 25
Có lần thi tháng, tôi đang tìm phòng thi của mình , hôm đó chắc chắn là ông trời chiếu cố.
Để tôi được cùng phòng thi với anh .
Quá kích động, tôi hăng hái chạy tới bắt chuyện thân quen.
[ Trùng hợp thật nha bạn học, cậu cũng thi ở đây à ? ]
Kết quả một câu đụng phải tảng băng lớn, chỉ thấy Cố Nhan cúi đầu liếc tôi một cái, không nói lời nào.
Ồ, lạ người nha, tôi hiểu mà.
Tôi tiếp tục nhiệt tình làm quen: [ Cậu không nhận ra tôi à ? ]
[ Tôi là cái người lần trước ... ]
Chaporia
Bình Luận (0)