20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi nghẹn nửa câu, cái người gì? Nói sao giờ?

Cô gái [băng vệ sinh] vu oan cho anh à ?

Tôi xấu hổ đứng ngốc tại chỗ, đúng lúc chuông reo vang lên.

Cố Nhan trực tiếp lướt qua tôi đi vào lớp, để lại trên đỉnh đầu tôi một câu nhàn nhạt.

[ Lần này tôi không cần lót chân, cảm ơn. ]

[ ??? ]

Tôi ngơ ngác nhìn anh , không phải chứ anh em.

Cậu không phải nghĩ tôi tới quảng cáo b.ăn.g v.ệ si.nh đó chứ?

04

Tôi ngồi đờ đẫn tại chỗ, nhìn Cố Nhan tìm vị trí.

Tôi lẩm bẩm trong lòng: [ Giá mà cậu ấy ngồi cạnh mình thì tốt biết mấy. ]

Kết quả giây tiếp theo, chắc chắn là thần may mắn giáng lâm.

Cố Nhan thật sự ngồi ở vị trí chéo trên bên phải tôi .

Dù không phải vị trí bên cạnh hoàn mỹ nhất, nhưng được ngắm góc nghiêng mỹ nam thôi tôi đã mãn nguyện rồi .

Suốt cả buổi thi, tâm trí tôi hoàn toàn không đặt trên bài thi.

Cứ nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Nhan mà ngẩn người cười ngốc.

Có thể động tĩnh của tôi quá lớn, hoặc đối phương cảm thấy lưng mình sắp bị tôi nhìn thủng lỗ.

Thỉnh thoảng Cố Nhan quay đầu liếc tôi đầy nghi hoặc.

Tôi biết mà, người ta chắc chắn nhớ tôi , vừa rồi chỉ là ngại thừa nhận thôi.

Nhưng một lúc sau , khi tôi đang làm bài, đột nhiên có một mẩu giấy rơi xuống bàn.

Mà đúng lúc giáo viên còn đang đi kiểm tra gần đó.

Tôi tức giận đặt b.út xuống, ai vậy , muốn vu oan tôi gian lận à !

Kết quả mở mẩu giấy ra xem nội dung, tôi đờ người mất mấy giây.

[ Cậu nhìn tôi cũng vô ích thôi. ]

[ Tôi sẽ không truyền đáp án cho cậu đâu . ]

Dùng chân nghĩ cũng biết là ai ném qua.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, dù bị phát hiện lén nhìn nhưng tôi vẫn không chịu thua mà [hồi âm] cho anh .

[ Không thèm, tôi là người đứng nhất lớp đấy. ]

05

Số nhà 25

Kết quả là đứng bét lớp, đội sổ cả khối.

Tôi chạy tới xem bảng tổng điểm của Cố Nhan, tên này lại là hạng nhất toàn khối.

Vậy lời hào hùng hôm đó của tôi chẳng phải như hề diễn trò sao .

Hóa ra khoảng cách giữa tôi và anh lớn đến vậy .

Nhưng tôi vốn không phải người cam chịu số phận, từ đó bắt đầu liều mạng học hành, để năm sau được học cùng lớp với anh .

Mỗi ngày thức đến ba giờ sáng, cuối cùng năm lớp 11, tôi nhìn thấy tên mình và anh trên danh sách phân lớp.

Tôi lén đi tìm giáo viên chủ nhiệm, cầu xin được làm bạn cùng bàn với Cố Nhan.

Để thực hiện nguyện vọng này , tôi và giáo viên giao hẹn, chỉ cần thành tích tụt dốc sẽ lập tức đổi chỗ.

Đây là cơ hội khó khăn lắm tôi mới giành được , hơn nữa mỹ nam bên cạnh, tôi nhất định sẽ càng chăm học hơn!

Nhưng tôi không hỏi bài Cố Nhan, vì chuyện tôi làm cùng bàn với anh , hôm đó anh bày cái mặt khó chịu với tôi suốt cả ngày.

Cảm thấy động cơ của tôi không đơn thuần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/mau-hong-trong-the-gioi-cua-anh/2.html.]

Gì chứ, nhất định phải nói trắng lòng tôi ra vậy sao .

Cho đến một lần tôi đột nhiên đi hỏi bài bạn phía sau , anh khác thường kéo mạnh tôi lại .

[ Trần Thính Thính, cậu có thể đừng lúc nào cũng nói chuyện với người khác được không ! ]

[ Ồn tới tôi rồi . ]

Tôi ngạc nhiên với hành động của anh , người này không chỉ mặt lạnh mà tính khí cũng lớn.

[ Nhưng tôi có bài không biết làm mà. ]

[ Tôi là vật trang trí à ? ]

[ Hỏi tôi ! ]

Trong lòng tôi vui thầm, quả nhiên trai đẹp đều thích kiểu lạt mềm buộc c.h.ặ.t này .

Nhưng tiếp theo, lúc anh giảng bài cho tôi , giọng nói quen thuộc bên tai đột nhiên ngừng lại .

Thế giới của tôi ngoại trừ gương mặt đẹp trai phóng đại ở khoảng cách gần của anh , không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra anh đang nói bên tai trái của tôi .

Nhưng tôi chỉ nghe được bằng tai phải .

Thấy tôi nghe đi nghe lại rất nhiều lần mà vẫn chưa viết bài, sự bất thường này nhanh ch.óng bị anh phát hiện.

Tôi nhìn Cố Nhan nghi hoặc lại cẩn thận viết viết sửa sửa trên giấy.

Tưởng anh muốn nói gì quan trọng, kết quả giây tiếp theo anh lặng lẽ đưa tờ giấy cho tôi .

Trên đó viết .

[ Trần Thính Thính, em có phải là... ]

[ Có vấn đề về não không ? ]

05

Trần Thính Thính, Trần là Trần trong Đông Nhĩ Trần, Thính là “ nghe không được ” trong từ lắng nghe .

Đó là cách tôi giới thiệu tên mình với người khác.

Đúng như tên gọi, tai trái của tôi bị điếc vì bệnh từ nhỏ.

Đó là khuyết điểm của tôi , cũng là bí mật nhạy cảm sợ bị người khác nhìn thấu.

Nhưng tôi chia sẻ với Cố Nhan, vì anh là người tôi tin tưởng.

[ Suỵt, đây là bí mật của tôi . ]

[ Bây giờ cũng là bí mật của cậu rồi đó. ]

Cố Nhan ngẩn người một giây: [ Được. ]

Nhưng tôi không ngờ, không bao lâu sau , chuyện này lại bị công khai trước bàn dân thiên hạ.

Hôm đó lớp tổ chức thi nghe nói , đến lượt tôi thử tai nghe thì phát hiện tai nghe của mình mãi không có tiếng.

Tưởng tai nghe bị hỏng, gọi giáo viên tới chỉnh mới phát hiện tai phải không có âm thanh.

Đúng lúc không còn máy dư, để không lộ chuyện tai trái bị điếc, tôi c.ắ.n răng nghe hết bài thi trong vô vọng.

Kết quả bị giáo viên gọi đi phê bình vì điểm chỉ có một chữ số .

Tôi mới nói với giáo viên chuyện tai mình có khiếm khuyết.

Vốn tưởng chuyện này sẽ được giải quyết, nhưng không ngờ khi tôi quay lại lớp, chuyện tôi là đứa điếc đã truyền khắp lớp.

[ Hóa ra cô ta không nghe được à ? ]

[ Bảo sao , tôi đã nói sao cô ta ngốc thế, hóa ra không bình thường. ]

[ Suỵt, đừng để cô ta nghe thấy. ]

[ Sợ gì, cô ta là đồ điếc mà. ]

Bên tai vang lên đủ loại âm thanh ong ong, thậm chí lúc tôi đứng đờ người , còn có người cười nhạo kéo tai tôi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...