Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[ Trần Thính Thính, mau cho mọi người xem đi , tai cậu có phải khác mọi người không . ]
Tôi tức giận quay người bỏ chạy trong chật vật, một mình trốn ở cầu thang lén khóc nức nở.
Đây là bí mật nhạy cảm yếu đuối của tôi , lại trở thành trò cười mua vui cho mọi người .
Tôi chỉ nói chuyện này với giáo viên và...
Cố Nhan.
Lúc đó đầu óc tôi có lẽ thật sự có vấn đề, đến mức khi Cố Nhan đi tìm tôi .
Cơn giận bốc lên, tôi túm lấy cổ áo anh , mắt đỏ hoe gào hỏi.
[ Có phải cậu không ! ]
[ Có phải cậu tiết lộ bí mật của tôi không ! ]
Số nhà 25
[ Đồ l.ừ.a đ.ả.o! ]
06
Người như Cố Nhan cảm xúc luôn rất nhạt nhòa, có lúc tôi còn tưởng anh là động vật m.á.u lạnh.
Cho dù bị tôi gào lên như vậy , anh cũng chỉ lặng lẽ đứng yên để tôi túm cổ áo.
Nhưng cuối cùng trong mắt anh cũng xuất hiện chút nhiệt độ, không thể tin nổi nhìn tôi .
[ Cậu nghi ngờ là tôi tiết lộ sao ? ]
Không thì còn ai nữa..
Nhưng nhìn ánh mắt ngày càng lạnh của Cố Nhan, tôi lại nhất thời không nói nổi.
Anh bình thản hỏi tiếp: [ Trần Thính Thính, trong mắt cậu tôi là loại người đó sao ? ]
Tôi cứng họng, thậm chí từ câu nói ấy , tôi còn ngửi thấy một tia cảm xúc vừa buồn cười vừa bi thương.
Anh muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài, đưa cho tôi một túi đồ rồi quay người bỏ đi .
Để lại một câu: [ Đừng khóc nữa, cậu khóc xấu c.h.ế.t đi được . ]
Lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt độc miệng như cũ.
Tôi ngơ ngác nhận lấy, mở ra thì bên trong là một gói khăn giấy nhỏ cùng vài món ăn uống.
Đều là đồ ăn vặt tôi thường thích.
Tôi sững người một lúc, anh chú ý tới những thứ này từ khi nào?
Anh chẳng phải rất ghét tôi tới gần anh sao ? Vì sao ...
Lại giống như đang lặng lẽ quan tâm tôi vậy .
Nhưng bất kể thế nào, sau khi anh đi .
Trong bầu không khí yên tĩnh xung quanh.
Chỉ còn tiếng tôi lén rơi nước mắt.
Đó là lời sám hối của tôi dành cho anh .
07
Từ sau đó, tôi và Cố Nhan rơi vào một cuộc chiến tranh lạnh thế kỷ.
Tôi không còn mặt mũi nào để làm phiền anh như ngày thường.
Anh vẫn bày ra một khuôn mặt thối tuyệt thế.
Sau đó thời tiết dần lạnh hơn, khi đó các nữ sinh trong lớp rộ lên một trào lưu tết dây đeo tay.
Tôi cũng theo phong trào học được cách tết rất nhiều loại dây đeo tay tinh xảo khác nhau .
Có một số bạn nữ sẽ bảo tôi dạy họ, nói là học xong tết cho bạn trai một cái.
Thế là tết dây đeo tay dường như lại có thêm một tầng ý nghĩa mập mờ khác.
Một ngày nọ sau giờ học tôi đang hào hứng chăm chú tết, trên đỉnh đầu có một giọng nói vang lên.
[Cũng tết cho tôi một cái đi .]
Tôi
không
thèm nghĩ ngợi liền
nói
được
, nhưng
hoàn
hồn
lại
, nhận
ra
là giọng của nam sinh.
Mới khiến tôi giật mình ngẩng đầu, phát hiện Cố Nhan cứ thế đứng sờ sờ bên cạnh lặng lẽ nhìn tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mau-hong-trong-the-gioi-cua-anh/3.html.]
Thấy mặt tôi đầy vẻ kinh ngạc, anh chỉ bình thản hỏi: [Không muốn à ?]
Tưởng anh sắp bỏ cuộc, anh đột nhiên thốt ra lời kinh người ngang ngược lên.
[Cậu không muốn cũng vô ích.]
[ Tôi cứ muốn cái cậu tặng đấy.]
Là lời mà cái tính khí thối này của anh sẽ nói ra .
Tôi tranh không lại anh , đành phải đồng ý: [Được được được , cậu muốn màu gì?]
Tôi lấy rất nhiều mẫu màu cho anh chọn, nào là màu đen, màu xanh, màu phối...
Rất nhiều màu sắc phù hợp với nam sinh.
Nhưng anh thốt ra : [Màu hồng.]
Tôi tưởng mình nghe nhầm: [Cái gì cơ?]
[ Tôi muốn màu hồng.]
Anh lại nói lại lần nữa.
Tôi mới phát hiện trên bàn anh dạo này xuất hiện rất nhiều món đồ màu hồng.
Lúc đó tôi không biết tại sao anh thích màu hồng, chỉ quản trêu chọc anh .
[Cố Nhan, Cố Nhan, nghe thế nào cũng giống tên con gái.]
[Cho nên cậu mới thích màu hồng đúng không ?]
Nhưng tôi không ngờ, anh vốn luôn có khuôn mặt bài poker đột nhiên nhàn nhạt cười một tiếng.
Như nước xuân làm tan chảy tảng băng, ấm áp quyến luyến.
[Ừm.]
[Thích.]
Ánh mắt rực rỡ đó, tôi từng có lúc nghi ngờ anh bị đoạt xá vậy .
Lúc đó tôi không hiểu, chỉ nghĩ rằng, đây là cuộc giao lưu phá băng từ sau khi chúng tôi chiến tranh lạnh đến nay.
Tôi nhất định phải tết cho anh thật nhiều dây đeo tay màu hồng.
Hơn nữa, người m.á.u lạnh tự cao tự đại như anh .
Chắc chắn không biết hàm ý đặc biệt của việc tặng dây đeo tay cho nam sinh.
08
Mối quan hệ của tôi và Cố Nhan từ sau đó đã tốt lên một chút.
Dường như thói quen và sở thích là có thể lây lan, tôi phát hiện những thứ anh thích vậy mà khá giống tôi .
Cùng thích màu hồng, cùng không thích náo nhiệt, cùng thích ăn sô cô la...
Khi đầu đông đến.
Nghe nói một thành phố rất xa xôi cách chúng tôi tên là Bắc Hoài đã rơi một trận tuyết đầu mùa lãng mạn.
Tôi chưa từng thấy tuyết, cho nên đã xem video cư dân mạng chụp cái đó rất lâu rất lâu.
Cố Nhan ngồi một bên chú ý tới điều này , đột nhiên hỏi tôi .
[Thích?]
Lúc này anh bắt chuyện với tôi , tôi càng thêm hứng thú.
[ Đúng vậy đúng vậy , trên mạng nói những người cùng nhau ngắm tuyết đầu mùa sẽ mãi bên nhau !]
Tôi mắt lấp lánh nhìn Cố Nhan, cố gắng để anh hiểu ý của tôi .
Kết quả anh lạnh lùng ném ra một câu: [Ấu trĩ.]
[Loại lời này chuyên môn để lừa những người ngốc như các cậu đấy.]
Mặt tôi lập tức xị xuống, tùy tay lấy một cuốn sách đập anh .
Chỉ có cậu thanh cao được chưa .
Nhưng sau đó có một ngày sau giờ tự học buổi tối, anh đột nhiên nhắn tin hẹn tôi , địa điểm là một phòng học cũ.
Chaporia
Bình Luận (0)