Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mới phát hiện sắc mặt Cố Nhan nhợt nhạt bất thường, người cũng gầy đi không ít.
Tôi đau lòng đưa tay muốn chạm vào anh : [Có phải cậu không ăn uống t.ử tế...]
Lại bị anh một phát hất ra .
Tôi nghe thấy anh dùng một loại ánh mắt chưa từng có , lạnh lùng như đang lườm một người xa lạ.
[Liên quan gì đến cậu ?]
[Trần Thính Thính, có phải là cậu quản quá nhiều rồi không .]
Tôi bị dọa cho ngốc tại chỗ: [ Tôi ...]
[Cậu tưởng cậu là gì của tôi ?]
[Cấp ba làm phiền tôi ba năm còn chưa đủ sao ? Bây giờ còn muốn đến bám lấy tôi .]
Cái gì gọi là tôi làm phiền anh , chúng tôi không phải đã nói rõ thi cùng một trường đại học sao ?
Bầu không khí giảm đến điểm cực hạn, tôi vậy mà lại cố gắng làm dịu mối quan hệ của chúng tôi .
[ Tôi muốn đến nói với cậu , tôi đỗ Đại học Hoài rồi , chúng ta có thể cùng nhau ...]
Kết quả Cố Nhan đột nhiên ngắt lời tôi : [ Tôi không báo danh vào Đại học Hoài.]
[Từ đầu đến cuối, tôi đều không cân nhắc Đại học Hoài.]
Giọng điệu rất bình thản, giống như mưu tính từ trước , lại khiến tôi luống cuống chân tay.
[Tại sao ...]
[Còn không hiểu sao ? Bởi vì tôi muốn thoát khỏi cậu .]
Rõ ràng Cố Nhan đang đứng ngay trước mắt tôi , nhưng hai người dường như cách một con mương lớn.
Cười lạnh giễu cợt nhìn tôi , dùng khuôn mặt ấm áp đó của anh , nói ra những lời tổn thương tôi nhất.
[Cậu để ý như vậy , không phải là thích tôi đấy chứ?]
Tim tôi thắt lại , bị anh nói trúng rồi .
Nhưng giây tiếp theo, anh hướng về phía lòng tôi nổ một phát s.ú.n.g tuyệt tình.
[Trần Thính Thính, cậu không phải là tưởng tôi sẽ thích một đứa điếc chứ?]
[Trước đây tốt với cậu , chẳng qua là thấy cậu đáng thương.]
[ Tôi mới bố thí tốt với cậu .]
[Bây giờ tôi chơi chán rồi , cậu cũng có thể cút được rồi .]
Gió thổi đỏ mắt anh : [Nghe hiểu chưa ?]
[Đừng đến làm phiền tôi nữa.]
11
Vành mắt tôi dần ẩm ướt, c.ắ.n răng không để nước mắt rơi xuống.
Tưởng Cố Nhan đang đùa, cho đến khi anh giật phắt chiếc dây đeo tay màu hồng tôi tết cho anh xuống.
Không chút do dự ném xuống đất, hòa vào trong bùn đất rồi , giống như đang nhìn thứ rác rưởi ghê tởm nào đó.
Tim tôi mới c.h.ế.t lặng.
Rõ ràng là mùa hè, người tôi lại lạnh ngắt run rẩy.
Trong lúc tức giận giơ tay định cho anh một cái tát.
Nhưng anh lặng lẽ nhắm mắt đứng ở đó, cơn giận của tôi lập tức tan rã, hai tay bất lực rũ xuống.
Tôi không biết anh đã trải qua những gì, tại sao lại biến thành thế này .
Nhưng
cầu xin ông trời
có
thể trả
lại
thiếu niên của
tôi
cho
tôi
.
Qua hồi lâu, tôi lấy ra hũ ngôi sao giấy viết đầy tâm ý của mình , run rẩy nhét cho anh .
[Cậu yên tâm..]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mau-hong-trong-the-gioi-cua-anh/5.html.]
[ Tôi sẽ không bao giờ đến làm phiền cậu nữa...]
Ánh nắng rực rỡ hắt lên người tôi , lòng tôi lại đang đổ mưa.
Trước khi đi , tôi không cam tâm liên tục c.h.ử.i bới anh , Cố Nhan một câu cũng không cãi lại .
[Cậu chính là một tên khốn nạn!]
[Đồ phụ tình!]
[Cậu rõ ràng biết ...]
Biết tôi đối với cậu ...
Nước mắt làm sao cũng không ngăn lại được , nếu suôn sẻ, hôm nay...
Tôi đáng lẽ tỏ tình thành công rồi .
Tôi sẽ có một tương lai tốt đẹp với anh , vào năm mười tám tuổi.
Nhưng tôi quên mất.
Người gặp gỡ trong mùa hè rực rỡ, cũng có thể rời đi trong mùa hè rực rỡ.
Số nhà 25
12
Sau khi về, tôi c.ắ.n răng xóa sạch mọi thứ liên quan đến Cố Nhan.
Tôi nghĩ tôi vì hận anh mới phải , nhưng tôi một chút cũng không hận nổi.
Nhiều hơn là bất lực vì bản thân không thể đứng bên cạnh anh .
Có phải phải là người như Diệp Thiến, mới có tư cách xứng đôi với anh .
Tôi đã dùng một khoảng thời gian rất dài, mới thích nghi được những ngày tháng không có Cố Nhan tồn tại.
Mùa đông Bắc Hoài, lại rơi trận tuyết đầu mùa của năm mới.
Tuyết hoa bay lượn, khoảnh khắc đó tôi lại nhớ tới ngày này năm ngoái, [tuyết] mà Cố Nhan tạo ra cho tôi .
Năm nay tôi không còn khổ sở ngưỡng mộ người trong video nữa, có thâm tình chứng kiến sự lãng mạn của tuyết.
Cảnh trong mắt ngay trước mặt, nhưng bên cạnh đã sớm không có người trong mộng.
Bạn cùng phòng tò mò hỏi tôi : [Tại sao cậu lại một mình chạy đến thành phố xa xôi thế này để đi học vậy ?]
Tôi ngẩn ra một lát, chỉ mỉm cười : [Bởi vì...]
[Muốn cùng ai đó ngắm chung một trận tuyết.]
Sau khi về tôi một mình ở ký túc xá ăn sô cô la Melty Kiss tự mình mua.
Tôi chậm rãi bóc bao bì, ngậm trong miệng.
Theo quán tính hết viên này đến viên khác, cho đến khi đắng tới mức khiến tôi gục xuống bàn nước mắt đầm đìa.
Tôi lầm bầm không rõ tiếng thì thầm:
[Cố Nhan...]
[Có phải không phải cậu tặng, ăn vào mới đắng thế này không .]
Phải làm sao đây Cố Nhan.
Đã lâu như vậy rồi , tôi vẫn không có tiền đồ như thế.
Vẫn...
Không kìm được nhớ anh ...
13
Sau khi tốt nghiệp tôi bước vào công việc, không tránh khỏi việc luôn bị bố mẹ thúc giục kết hôn.
Người nhà dứt khoát tìm cho tôi rất nhiều đối tượng xem mắt, thậm chí có một người cùng làm việc tại một viện nghiên cứu tâm lý với tôi .
Điều kiện không tệ, dưới sự uy h.i.ế.p năm lần bảy lượt của bố mẹ tôi , tôi đành phải bất đắc dĩ đồng ý.
Dù sao cũng chỉ là đi qua loa cho có lệ.
Chaporia
Bình Luận (0)