Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Địa điểm ở một nhà hàng gần chỗ tôi làm việc, tên còn khá đặc biệt.
Gọi là Tả Nhĩ, người không biết còn tưởng là quán cà phê nào đó.
Cả quá trình xem mắt vô vị đến cực điểm, đều là nghe gã đó bốc phét như vậy .
[ Tôi muốn cô kết hôn ở nhà gấp rút giúp chồng dạy con.]
[Không được cãi lời tôi , tốt nhất nhanh ch.óng sinh cho tôi ba đứa con.]
[Đơn giản thế này , chắc là cô làm được chứ.]
Lại là loại đàn ông phổ tín ghê tởm nào đó, tôi trực tiếp tự bạo vặn lại .
[Vậy anh có ngại đứa trẻ sinh ra cũng giống tôi là một đứa điếc không ?]
Nghe tôi là đứa điếc, sắc mặt gã phổ tín quả nhiên thay đổi lớn, thẹn quá hóa giận nh.ụ.c m.ạ tôi .
[Hóa ra cô là đồ điếc!]
[Mẹ kiếp, sao cô không nói sớm!]
[ Tôi là một người thành đạt dựa vào cái gì cưới loại đàn bà hạ tiện tàn tật như cô.]
[Cô ra ngoài bán cũng không có ai thèm.]
Lúc gã nói xong câu cuối cùng, tôi trực tiếp cầm ly rượu lên, hất rượu vang đỏ đầy người gã.
Không ngoài dự đoán gã như một con cóc già nhảy dựng lên muốn ra tay với tôi .
Lúc tôi đưa tay muốn đề phòng, đột nhiên có một bóng dáng cao lớn lao ra chắn tôi ở phía sau .
Vai rộng mà bằng, cao lớn vạm vỡ, dăm ba câu nhạt nhòa tiễn gã phổ tín đi thay tôi .
Nhìn gã phổ tín bị bảo vệ khênh đi , tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi vị người hảo tâm trước mắt này quay người lại , trái tim đang thả lỏng của tôi bỗng chốc lại thắt lên.
Đó là một khuôn mặt rũ bỏ vẻ ngây ngô, y như trước trưởng thành lại tuấn mỹ.
Một khoảnh khắc trùng điệp với thiếu niên xanh mướt trong ký ức của tôi .
Đến cả giọng nói của anh tôi từng có lúc tưởng là tai mình xuất hiện ảo thính.
[Đã lâu không gặp, Trần Thính Thính.]
Số nhà 25
14
Tim tôi đập dữ dội, bởi vì sự xuất hiện của Cố Nhan.
Nhưng tôi vẫn vịt c.h.ế.t cứng mỏ phẫn nộ nhìn anh : [Ồ, là cậu à .]
[Nhiều năm như vậy không gặp, tôi còn tưởng cậu c.h.ế.t rồi chứ.]
Cố Nhan chỉ nhàn nhạt cười một tiếng: [C.h.ế.t qua rồi .]
[ Nhưng chưa c.h.ế.t hẳn.]
Tôi lười để ý trò đùa của anh , chỉ hỏi anh tại sao vô duyên vô cớ đột nhiên xuất hiện ở đây.
Anh chỉ trả lời: [ Tôi là giám đốc của nhà hàng này .]
Ồ, hèn chi nha.
Bởi vì tôi gây chuyện ở nhà hàng của anh mà.
Lần này tôi tỉnh táo rồi , trước khi anh đuổi tôi đi , biết điều biến trước .
Vừa định quay người , Cố Nhan lại đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi .
[Vừa nãy cậu là đang xem mắt à ?]
[Cậu quản được chắc?]
Không ngờ da mặt anh dày lên, tiếp tục nói .
[Rất xin lỗi , đối tượng xem mắt của cậu bị tôi đuổi đi rồi .]
[Nếu cậu không ngại.]
[ Tôi có thể đỉnh vào vị trí đó của anh ta không ?]
Anh nắm lấy
tôi
,
người
qua đường tưởng hai chúng
tôi
là cặp đôi nhỏ chia tay đang cầu xin
làm
hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mau-hong-trong-the-gioi-cua-anh/6.html.]
Nhưng tôi ngốc tại chỗ, lần này anh lại có ý gì?
Tôi là kiểu người thích gọi là đến, lại tùy tiện vứt bỏ sao ?
Tôi dùng sức hất tay anh ra , tôi đã không còn là cô gái khổ sở ngưỡng mộ anh năm đó nữa.
[Cậu tưởng cậu là người thế nào của tôi hả Cố Nhan.]
[ Tôi cũng không cần cậu giả tạo xin lỗi .]
[Dù sao câu nói tôi là đồ điếc là một kẻ đáng thương.]
[Từ tám trăm năm trước , tôi đã nghe qua rồi .]
[Còn là chính miệng cậu nói .]
[Chẳng lẽ cậu quên rồi sao ?]
15
Tôi không biết ngày đó tôi đi ra bằng cách nào, chỉ biết trước khi đi .
Thông qua sự phản chiếu của cửa sổ, tôi nhìn thấy Cố Nhan siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, luống cuống ngơ ngác đứng ở đó.
Sau khi về, tôi hỏi thăm người khác thân phận của Cố Nhan.
Ngắn ngủi vài năm, đã là giám đốc điều hành của doanh nghiệp nhà nước nổi tiếng, dưới trướng còn đầu tư rất nhiều ngành nghề.
Ví dụ như nhà hàng gọi là Tả Nhĩ này .
Tả Nhĩ... khiến tôi nghĩ đến khiếm khuyết của mình .
Đến cả đặt tên nhà hàng cũng phải giễu cợt tôi sao ?
Cứ ghét tôi như vậy sao ?
Qua một thời gian, tôi tìm lại một công việc bác sĩ tâm lý.
Không ngờ ngày đầu tiên đi làm , người bàn giao công việc với tôi vậy mà lại là người cả đời này tôi không thể ngờ gặp được .
Vẫn là bộ dạng thiên kim đại tiểu thư đó, dùng một ánh mắt khinh bỉ nhìn tôi .
[Không ngờ vậy mà lại là cô.]
Diệp Thiến nhìn tôi rất lâu, không chút khách khí đem một đống lớn tài liệu chất đống trên bàn tôi rồi sa sầm mặt bỏ đi .
[Trước khi tan làm dọn dẹp xong tài liệu của những bệnh nhân này .]
Tôi im lặng không ho he, chỉ cảm thấy mấy ngày nay xui xẻo hết biết .
Không phải gặp Cố Nhan, thì là vị đại tiểu thư ngạo mạn này .
Cặp tiên đồng ngọc nữ thời đi học, tính khí cả hai đều thối đến c.h.ế.t, chỉ là tôi nghe nói ..
Bọn họ học cùng một trường đại học.
Những tài liệu đó toàn là thông tin bệnh chứng của bệnh nhân trầm cảm.
Nhìn đến cuối cùng tôi hoa cả mắt, cho đến khi tôi cầm tờ cuối cùng lên, nhìn thấy tên bệnh nhân, tôi lập tức giật mình tỉnh giấc.
Trong lòng lộp bộp một cái, bởi vì tôi nhìn thấy chữ ký bệnh nhân viết hai chữ Cố Nhan.
Tôi không dám tin, tiếp tục lật xem thông tin phía sau của anh , dáng vẻ, địa chỉ, tất cả đều có thể khớp được .
Duy chỉ có ba chữ bệnh trầm cảm này .
Khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ.
16
Cố Nhan, tại sao lại có bệnh trầm cảm?
Anh và Diệp Thiến rốt cuộc lại là mối quan hệ gì.
Càng khiến tôi không thể tin nổi là, căn bệnh này của anh từ mấy năm trước đã có rồi .
Tâm trí tôi bỗng chốc loé qua năm tôi và Cố Nhan tuyệt giao, những người đàn ông không rõ danh tính xuất hiện ở nhà anh .
Năm anh giấu tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ngay tại lúc này , trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẩy lạnh lùng của Diệp Thiến.
[Nói chuyện chút?]
Chaporia
Bình Luận (0)