20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi và cô ta đến một quán cà phê, nhìn Diệp Thiến trước mặt tôi t.h.u.ố.c hết điếu này đến điếu khác châm.

Gần như không có đứt đoạn.

Cuối cùng cô ta cũng nhớ tới sự tồn tại của tôi , ngạo mạn lạnh lùng lên tiếng như trước .

[Không ngờ qua lâu như vậy rồi .]

[Lại nhìn thấy cô, vẫn cảm thấy cô vô cùng chướng mắt.]

Cô ta rất chán ghét nhìn thẳng vào tôi : [ Tôi rất ghét cô.]

[ Tôi biết .]

Nhưng tôi không hiểu nguyên nhân gì.

Vị đại tiểu thư ngậm thìa vàng như vậy ghét tôi một đứa bình dân làm gì?

Giống như đoán được sự hoang mang của tôi , ánh mắt Diệp Thiến ảm đạm.

Khoảnh khắc đó một thân ngạo cốt của cô ta dường như bị đập nát.

[Bởi vì Cố Nhan thích cô.]

Tôi sững sờ một giây, tưởng là tai mình nghe nhầm.

Cô ta lại lặp lại một lần nữa.

[Cậu ấy từ cấp ba đã thích cô.]

Nhìn vẻ mặt chấn động lại không thể tin nổi của tôi , cô ta không chút tránh né cười lạnh nói .

[Chuyện cấp ba cô là đồ điếc, là tôi nghe trộm cô và giáo viên nói chuyện.]

[ Tôi cố ý phát tán ra ngoài đấy.]

[Tại sao ?]

Tôi và cô ta không oán không thù.

[Bởi vì tôi ghen tị với cô, ghen tị Cố Nhan tốt với cô như vậy .]

Trong làn khói mù mịt, cô ta âm thầm đỏ mắt: [Rõ ràng tôi càng có thể giúp được cậu ấy .]

[ Nhưng cậu ấy ..]

[Bản thân xảy ra chuyện lớn như vậy .]

[Vẫn suy nghĩ cho cô.]

Diệp Thiến không cam tâm lườm tôi : [Trần Thính Thính, cô dựa vào cái gì!]

Tôi đại khái hiểu được sự chán ghét của cô ta đối với tôi , nhưng điều tôi quan tâm nhất là chuyện Cố Nhan mắc bệnh trầm cảm.

Diệp Thiến lại châm một điếu t.h.u.ố.c, ánh mắt trống rỗng, lặng lẽ nói rõ với tôi .

[Thực ra lên cấp ba cậu ấy đã đi khám rồi , chẳng qua khi đó triệu chứng nhẹ.]

[Sau đó cậu ấy nói , vì gặp được cô, khiến cậu ấy dần bước ra khỏi bóng tối.]

[ Nhưng năm lớp mười hai...]

[Bố cậu ấy vì đ.á.n.h bạc nợ một mớ nợ, bất lực nhảy lầu tự sát, người thân duy nhất còn lại , cũng chỉ có mẹ cậu ấy .]

[Lại tận mắt nhìn thấy đám du thủ du thực hạ lưu đó bắt đi tùy ý chà đạp, bất lực c.ắ.t c.ổ tay tự vẫn.]

Nghe đến đây, tim tôi run lên một cái.

Không thể tưởng tượng nổi, trong lòng Cố Nhan lúc đó một mình gánh chịu áp lực tuyệt vọng đến nhường nào.

[Từ sau đó, mục tiêu trả nợ chuyển sang người anh , không có tiền trả liền bị các loại đ.á.n.h đập dã man uy h.i.ế.p.]

Người thân qua đời, cộng thêm sự tàn phá về tinh thần, từ sau đó bệnh trầm cảm của anh dần nặng thêm.

[Cậu ấy cần tiền, rất nhiều tiền.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mau-hong-trong-the-gioi-cua-anh/7.html.]

[ Tôi nói tôi có thể cho cậu ấy mượn, bao nhiêu tôi cũng có .]

[Cái giá phải trả là rời xa cô.]

Diệp Thiến cười khổ một tiếng: [ Nhưng cậu ấy không chịu.

]

[Cậu ấy nói sự xuất hiện của cô, đối với cậu ấy mà nói , là sự cứu rỗi tốt nhất.]

[Cho đến khi cô đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà cậu ấy .]

[Đám người ác ôn đó phát hiện có sự tồn tại của cô rồi , cậu ấy lo lắng cô sẽ rước phải rắc rối.]

[Cậu ấy mới đối cố ý với cô nói những lời rất nặng, làm cô tức giận bỏ đi .]

Rõ ràng là đang uống cà phê, nhưng Diệp Thiến như say rồi vậy .

Say khướt trong ký ức đau khổ của chính mình .

[ Tôi vì cậu ấy lôi kéo rất nhiều nhân mạch kiếm tiền, vì cậu ấy học tâm lý học, trở thành bác sĩ điều trị chính của cậu ấy ...]

[ Nhưng cậu ấy từ đầu đến cuối không nhìn thấy tôi .]

Vành mắt cô ta ướt át, lấy ra một cuốn sổ tay dày cộp đưa cho tôi .

[Đây là những chuyện Cố Nhan ghi chép lại những năm qua.]

Cô ta không nói gì nhiều, chỉ bảo tôi xem cho kỹ.

[Trần Thính Thính, tôi có thể bại dưới tay cô, nhưng xin cô đừng làm tôi thất vọng.]

Tôi chậm rãi đón lấy, bìa sách màu hồng, câu đầu tiên trên trang bìa, khiến tôi một phát rơi vào ký ức thời cấp ba.

Là nét chữ rõ ràng của Cố Nhan.

[Có một cô gái, khiến lòng tôi biến thành màu hồng.]

17

Trong quán cà phê yên tĩnh đến cực điểm, chỉ có tiếng tôi lặng lẽ lật trang giấy.

Mặt giấy ngả vàng, nét chữ cũng có chút mờ nhạt, nhưng mỗi một chữ mỗi một nét đều là tấm lòng chân thành bóc trần của Cố Nhan.

[Mùa hè năm đó, tôi gặp được một cô gái, vậy mà lại đổ oan cho tôi lén mang điện thoại.]

[ Tôi đáng lẽ phải tức giận, nhưng nhìn bộ dạng nhát gan lại ngốc nghếch của cô ấy , tôi vậy mà không biết tại sao , lại che chở cho cô ấy .]

Số nhà 25

[Sau đó, cô ấy luôn lượn lờ trước mặt tôi , mấy lần vụng trộm chạy đến cửa lớp nhìn tôi , tôi cũng đành phải giả vờ như không biết .]

Tôi không tiếng động bịt miệng lại , trong không khí truyền đến tiếng tôi nức nở đứt quãng, giống như tất cả cảm xúc bao nhiêu năm qua đều giải phóng hoàn toàn trong khoảnh khắc này .

Thế giới của tôi mờ mịt đi trong từng dòng từng dòng chữ viết .

[Cô ấy là một nữ sinh ngốc nghếch, lại không ngờ dứt khoát bước đến bên cạnh tôi .]

[Tại sao lại thích một người gỗ lạnh lùng như tôi chứ.]

[Tại sao tôi cũng... bắt đầu chú ý đến cô ấy .]

[Ngày đó cô ấy đem bí mật của cô ấy chia sẻ cho tôi , tôi rất vui, vậy mà có thể nhận được sự tin tưởng của cô ấy .]

[Cho dù bị hiểu lầm, tôi cũng không trách cô ấy .]

[Bởi vì chúng tôi cũng đều là những người có khiếm khuyết.]

[ Tôi dần hiểu được , cô ấy thích ăn sô cô la, thích nơi yên tĩnh, thường mặc quần áo màu hồng..]

[Thế giới đen trắng của tôi , vì cô ấy mà xuất hiện một vệt màu sắc rực rỡ.]

Trang giấy đứt quãng ghi chép, có một đoạn dài ghi chép trống không , chỉ có những đường nét hỗn loạn vẽ bậy lộn xộn.

Diệp Thiến nói , đó là thời kỳ sau khi chia tay tôi , bệnh tình nghiêm trọng nhất, trong ý thức mờ mịt anh từng lựa chọn một đi không trở lại .

Cho nên lần trước gặp mặt anh nói : [C.h.ế.t qua rồi , nhưng chưa c.h.ế.t hẳn.]

Hóa ra không phải là lời nói đùa.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...