Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau chuyện đó, Đoạn Tinh Lan tỉnh lại thì nổi trận lôi đình.
Hắn ra lệnh cho toàn bộ phó bản phải tìm cho ra kẻ không biết trời cao đất dày đã trèo lên giường mình đêm ấy .
Tôi chột dạ đến mức mất ăn mất ngủ.
Đêm nào cũng gặp ác mộng.
Mơ thấy Đoạn Tinh Lan tra ra sự thật rồi vung d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t mình .
Ngay cả khẩu vị cũng ngày càng kém đi .
Cho đến lần thứ không biết bao nhiêu tôi nhìn thức ăn trước mặt mà buồn nôn, trong lòng mới dần nhận ra có gì đó không ổn .
Chẳng lẽ tôi …
Có t.h.a.i rồi ?
3
Tôi ngồi trên bồn cầu, nhìn chằm chằm hai vạch trên que thử t.h.a.i trước mặt.
Trong lòng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?
Từ khi sinh ra , cơ thể tôi đã khác thường.
Tôi là người lưỡng tính, có cả hai bộ phận s.i.n.h d.ụ.c.
Chính vì thế mà bố mẹ ghét bỏ tôi .
Khi tôi còn rất nhỏ đã nhẫn tâm vứt bỏ tôi rồi .
Tôi lăn lộn chật vật mà lớn lên.
Trong một lần tình cờ, tôi tiến vào một phó bản.
Đó là lần đầu tiên tôi biết thì ra vào phó bản cũng có thể kiếm tiền.
Từ đó về sau , vì muốn kiếm tiền, tôi thường liều mạng vượt ải.
Nhưng thế giới trong phó bản đầy rẫy nguy hiểm.
Không phải lần nào tôi cũng may mắn vượt qua được thuận lợi.
Trong một phó bản kinh dị nọ, vì một manh mối quan trọng mà tôi bị người khác hãm hại.
Lúc sắp bị đám q.u.ỷ d.ị xé xác…
Đoạn Tinh Lan đã xuất hiện.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người đẹp đến vậy .
Đẹp đến mức tôi quên luôn cả cơn đau trên người .
Theo bản năng, tôi đưa tay ra nắm lấy vạt áo hoa lệ tinh xảo của hắn .
Có lẽ thứ gì đó giống như khát vọng được sống trong mắt tôi đã khơi dậy chút lòng thương hiếm hoi nơi Đoạn Tinh Lan.
Hắn từ trên cao nhìn xuống tôi .
“Cậu có muốn ở lại phó bản làm NPC không ?”
“Cái giá phải trả là… vĩnh viễn ở bên cạnh tôi .”
Tôi ngẩn người .
Nuốt xuống vị tanh ngọt nơi cổ họng.
“ Tôi đồng ý… tôi đồng ý mà.”
Đoạn Tinh Lan khẽ phất tay với người bên cạnh.
“Mang cậu ta về, cứu sống đi .”
…
Thế là tôi ở lại .
Trở thành một NPC trong phó bản.
Đoạn Tinh Lan đối xử với tôi rất tốt .
Ở cạnh hắn lâu dần, lòng biết ơn trong tôi cũng dần biến chất.
Biến thành tình cảm yêu mến.
Nhưng Đoạn Tinh Lan sẽ không yêu bất kỳ ai.
Cho dù hắn có thể thích ai đó đi nữa…
Cũng sẽ không thích một q.u.á.i v.ậ.t nam không ra nam, nữ không nữ như tôi .
Vì thế, tôi chỉ có thể giấu kín thứ tình cảm bí mật ấy trong lòng.
Chỉ cần được ở bên cạnh hắn như thế này thôi cũng đủ rồi .
Nhưng bây giờ…
Ngay cả chút hy vọng duy nhất ấy , có lẽ cũng sắp tan biến rồi .
4
Tôi chỉnh lại cảm xúc rồi bước ra ngoài.
Đi đón nhóm người chơi mới tiến vào phó bản.
Lần
này
đa
số
đều là
người
chơi cấp A
có
tên
trên
bảng xếp hạng.
Bởi vậy ai nấy trông đều rất thành thạo, hoàn toàn không có vẻ rụt rè sợ hãi của người chơi mới.
Trong đó có một tên tóc trắng cực kỳ ngả ngớn.
Hắn cứ luôn động tay động chân với tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang-thai-con-cua-boss-game-kinh-di/chuong-2.html.]
Tôi nhịn.
Nhưng đến tối…
Sau khi tôi mang đồ ăn tới cho bọn họ xong, tên tóc trắng kia lại dùng d.a.o ăn chĩa vào cổ tôi .
Giọng nói âm u nhớp nháp như rắn độc.
“Cậu hầu nhỏ, tối nay theo tôi về phòng đi .”
“Nếu không … tôi g.i.ế.t cậu .”
Nụ cười trên mặt tôi hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo.
Có lẽ khoảng thời gian yên ổn quá lâu ở đây đã khiến bọn họ quên mất rồi .
Trên bảng xếp hạng người chơi năm xưa từng có một kẻ mang biệt danh “chó điên”, nổi tiếng liều mạng không sợ c.h..ế.t.
Đó chính là tôi .
Hắn lấy đâu ra tự tin cho rằng mình có thể uy h.i.ế.p được tôi chứ?
Tay tôi chậm rãi đưa xuống đùi.
Định rút con d.a.o găm ra .
Thì cánh tay của người phía sau đột nhiên đứt lìa tận gốc.
Máu tươi phun tung tóe.
Tôi ngẩn người .
Giữa tiếng kêu gào thê t.h.ả.m, tôi nhìn thấy Đoạn Tinh Lan đang từ xa bước tới.
Gương mặt xinh đẹp ấy chẳng có lấy một chút cảm xúc.
Tên tóc trắng méo mó cả mặt:
“Anh không có tư cách g.i.ế.t người chơi. Làm vậy trái với quy tắc của phó bản.”
Đoạn Tinh Lan bật cười đầy châm chọc:
“Không ai nói cho ngươi biết à ?”
“Ta… chính là quy tắc.”
Dứt lời.
Ống tay áo rộng của hắn khẽ phất lên.
Đầu của tên người chơi kia lập tức nổ tung thành màn sương m.á.u.
Một đám q.u.ỷ d.ị lao tới c.ắ.n xé phần thân thể còn sót lại của hắn .
Chẳng mấy chốc đã ăn sạch không còn chút gì.
Đoạn Tinh Lan bước về phía tôi .
Đầu ngón tay lạnh buốt dịu dàng lau đi vết m.á.u trên mặt tôi .
“Đi xử lý vết thương đi .”
Lúc ấy tôi mới chậm chạp cảm nhận được cơn đau nhói nhẹ nơi cổ.
Tôi lẽo đẽo đi theo sau hắn .
Trong lúc xử lý vết thương, tôi nhận ra giữa đôi mày Đoạn Tinh Lan luôn phủ một tầng u ám.
Không nhịn được mà hỏi.
“Lão đại vẫn còn phiền lòng vì chuyện đêm đó sao ?”
Hôm nay Đoạn Tinh Lan bộc lộ vẻ hung bạo và tàn nhẫn khác hẳn ngày thường.
Chắc hẳn không thoát khỏi liên quan đến chuyện kia .
“Camera đêm đó bị người ta xóa mất rồi .”
Tôi : “……”
Là tôi làm đó.
“Lão đại có từng nghĩ… có lẽ người đêm đó chỉ muốn giúp anh giải t.h.u.ố.c thôi không ? Hoặc có lẽ người đó… thích anh thì sao ?”
Đoạn Tinh Lan nhíu mày.
“Chẳng lẽ ai thích tôi , tôi cũng phải lên giường với họ?”
“Đó là kiểu đạo lý gì vậy ?”
“Loại người không biết liêm sỉ như thế chỉ khiến tôi thấy g.h.ê t.ở.m.” Giọng hắn lạnh lùng đầy tàn nhẫn:
“Từ trước đến giờ, tôi chưa từng muốn g.i.ế.t ai đến vậy .”
Rùa
Tim tôi lạnh đi một nửa.
Nhưng vẫn dò hỏi tiếp.
“Nếu người đó m.a.n.g t.h.a.i con của anh thì sao …”
Đoạn Tinh Lan cười đến tàn nhẫn:
“Vậy thì cả cô ta lẫn đứa con kia …”
“Đều xuống dưới gặp Diêm Vương hết đi .”
Tôi nghẹn họng.
Sắc mặt hoàn toàn trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)