Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Sau khi Đoạn Tinh Lan rời đi .

Tôi đưa tay xoa cái bụng còn chưa lộ rõ, cười khổ một tiếng:

“Ba con như vậy đó.”

“Ba sẽ không thích con đâu .”

Haiz… giờ biết làm sao đây.???

Dù thế nào thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Chỉ là đứa nhỏ này quậy tôi dữ quá.

Sau khi tôi xử lý hiện trường xong lần nữa.

Mùi m.á.u tanh còn sót lại khiến tôi không khống chế được mà buồn nôn.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, tháo lớp vải quấn quanh bụng dưới ra .

Đang định dán thêm hai miếng t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i lên bụng.

Thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy mở từ bên ngoài.

Tôi cuống cuồng kéo áo xuống.

Nhưng đã không kịp nữa.

Tôi và Cố Yến Tâm đứng đối diện nhìn nhau .

“…Chị Cố.”

“Du Nghiêu, cậu đang làm gì vậy ?”

“Bụng hơi khó chịu nên dán ít cao t.h.u.ố.c cho đỡ thôi.”

Cố Yến Tâm giật giật khóe miệng.

Rùa

“Cậu chắc chứ?”

Lúc này tôi mới phản ứng lại .

Tôi còn chưa kịp xử lý vỏ t.h.u.ố.c.

Mấy chữ thật to trên bao bì cứ thế hiện rõ trước mắt.

Cố Yến Tâm híp mắt lại .

“Cậu đây là… dây dưa với cô gái nào rồi à ?”

Tôi khóc không ra nước mắt:

“Không có . Sao có thể chứ?”

“Cậu tốt nhất nên nói thật đi , không là tôi mách boss đấy?”

Cố Yến Tâm làm bộ muốn đi .

Tôi vội vàng kéo chị ấy lại .

“Là tôi .”

“Thuốc dưỡng t.h.a.i này … là tôi dùng…”

Biểu cảm trên mặt Cố Yến Tâm trống rỗng mất mấy giây.

Miệng chậm rãi há lớn.

“…Hả?”

Thấy không giấu nổi nữa, tôi dứt khoát kể hết mọi chuyện cho chị ấy nghe .

Tôi dám nói ra là vì Cố Yến Tâm là người đáng tin.

Lúc mới đến phó bản làm NPC.

Vì tiếng xấu bên ngoài cộng thêm tính cách quái gở nên chẳng ai muốn làm bạn với tôi .

Cố Yến Tâm là người đầu tiên chủ động kết bạn với tôi .

Bao nhiêu năm qua, quan hệ giữa chúng tôi vẫn luôn rất tốt .

Cho nên, ngoài Đoạn Tinh Lan ra …

Người tôi tin tưởng nhất chính là Cố Yến Tâm.

“Ý cậu là… người trèo lên giường boss đêm đó là cậu ?”

“Không chỉ ngủ với anh ta , mà còn vì thể chất đặc biệt nên m.a.n.g t.h.a.i luôn?”

“Ôi mẹ ơi, chuyện này đúng là…”

“Quá kích thích rồi !!!”

Tôi : “?”

“Ai mà không biết boss bao năm nay lạnh tâm lạnh tình, kết quả quay đi quay lại đã có con rồi , mà bản thân còn chẳng hay biết gì.” 

Cố Yến Tâm cười đầy hả hê:

 “Nghĩ đến chuyện boss ăn phải cú lỗ câm này mà còn không tìm ra thủ phạm là tôi lại muốn cười .”

Không phải chứ chị… chuyện này ổn thật à ?

Cố Yến Tâm cười đủ rồi mới chỉ vào bụng tôi .

“Vậy cậu định giữ đứa bé lại sao ?”

Tôi vuốt bụng mình , không lên tiếng.

6

Tôi muốn giữ đứa bé lại .

Dù gì đây cũng là con của Đoạn Tinh Lan.

Nhưng tôi phải giấu chuyện này thế nào đây?

Cố Yến Tâm nói chị ấy sẽ giúp tôi nghĩ cách.

Vừa hay công việc của chị ấy có thể tự do ra vào phó bản.

Mua t.h.u.ố.c các thứ cũng tiện hơn nhiều.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/mang-thai-con-cua-boss-game-kinh-di/chuong-3.html.]

Cuối cùng cũng không cần tự mình lén lút đặt hàng nặc danh trong trung tâm thương mại nữa.

“Du Nghiêu, dạo này ngày nào cậu cũng ôm điện thoại, rốt cuộc đang nhắn tin với ai vậy ?”

Nghe thấy giọng Đoạn Tinh Lan, tôi giật b.ắ.n mình .

Điện thoại suýt nữa rơi xuống đất.

Boss đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động vậy chứ???

“Chỉ là bạn thôi.”

Đoạn Tinh Lan giả vờ thản nhiên hỏi:

“Ồ, bạn à ? Nam hay nữ?”

Tôi : “……”

“Lão đại, anh còn quản cả chuyện nhân viên nhắn tin với ai nữa sao ?”

Đoạn Tinh Lan lập tức lạnh mặt:

“Cậu còn biết mình là nhân viên của tôi à .”

“Trong giờ làm việc còn nhắn tin, trừ 200.”

Tôi : “?”

Tôi sờ bụng mình , âm thầm lẩm bẩm trong lòng.

Con à , ba con keo thật đấy.

Tôi cúi đầu, đang định nhắn cho Cố Yến Tâm bảo chị ấy mang thêm cho tôi hai gói mơ khô.

Thì Đoạn Tinh Lan lại như ma xuất hiện bên cạnh tôi .

Hắn chậm rãi lên tiếng:

“Du Nghiêu, cậu biết chỗ chúng ta cấm yêu đương công sở đúng không ?”

“Lúc trước khi tôi nhặt cậu về, cậu suýt c.h.ế.t rồi .”

“Không quên mình bị ai hại đến mức đó chứ?”

“Phụ nữ càng xinh đẹp … càng đáng sợ.”

Không ngờ chuyện này Đoạn Tinh Lan còn nhớ rõ hơn cả tôi .

Lúc đó trong nhóm đồng nghiệp có một cô gái nhỏ nhắn rất xinh đẹp .

Cô ta nói mình là người mới, vừa khóc vừa bảo sợ hãi, muốn lập đội với tôi .

Tôi mềm lòng nên đồng ý.

Kết quả sau đó cũng chính cô ta không chút do dự đ.â.m xuyên bụng tôi .

Tự tay cướp đi chiếc chìa khóa quan trọng để ra khỏi phó bản.

“Lão đại, tôi không quên.”

“Vậy là tốt .”

Đoạn Tinh Lan thuận tay xoa đầu tôi như vuốt mèo:

“Ngoan ngoãn đi , tôi phát thưởng cho cậu .”

Nghe được câu trả lời vừa ý, Đoạn Tinh Lan lại như ma mà rời đi .

Cố Yến Tâm nói chị ấy đã liên hệ được người rồi .

Đợi đến khi tôi sắp sinh, chị ấy sẽ tìm cơ hội đưa tôi ra khỏi phó bản.

Tôi gật đầu đồng ý.

Cứ nghĩ cuộc sống sẽ tạm thời yên ổn như vậy .

Nhưng nửa tháng sau …

Sau khi tôi vừa tiễn xong một nhóm người chơi thông quan.

Cố Yến Tâm đã vội vàng chạy tới tìm tôi .

Trên gương mặt chị ấy là vẻ nghiêm trọng hiếm thấy:

“Du Nghiêu… camera trong phó bản được khôi phục rồi .”

7

Nghe thấy câu đó.

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

Theo bản năng nuốt khan một cái:

“Khôi… khôi phục rồi ?”

Vậy tức là Đoạn Tinh Lan sắp biết người đêm đó là tôi rồi sao ?

Cố Yến Tâm nắm lấy tay tôi .

“Nghe tôi nói đây.”

“Cậu phải rời đi ngay lập tức.”

“Nếu để boss bắt được thì cậu xong đời đấy.”

Môi tôi khẽ động.

Ánh mắt đầy mờ mịt.

“ Nhưng … boss còn chưa phát tiền thưởng tháng cho tôi …”

Cố Yến Tâm nhắm mắt lại .

“Còn nghĩ tới tiền thưởng nữa hả? Có tiền mà không còn mạng thì tiêu kiểu gì?”

Bị chị ấy mắng cho một trận.

Tôi cũng tỉnh táo lại phần nào.

“Vậy giờ tôi phải làm sao ?”

Cố Yến Tâm chỉ về phía cuối hành lang.

“Kênh dành cho người chơi vẫn chưa đóng hẳn, cậu đi theo bọn họ ra ngoài đi .”

“Du Nghiêu, đây là cơ hội tốt nhất rồi .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...