Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi ngồi xuống.

NPC bắt đầu bày đủ loại món ăn lên bàn dài.

Mấy người chơi nhìn là biết tân thủ đã không nhịn được mà bật khóc .

Miệng lẩm bẩm:

“Làm sao đây… tôi không muốn c.h.ế.t.”

“Sao vận may mình đen thế chứ, lại bị phân vào phó bản này ?”

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại .

Tôi cũng không muốn c.h.ế.t đâu …

Tôi ăn miếng bít tết chẳng khác gì nhai sáp.

Đúng lúc ấy , một người chơi bên cạnh đột nhiên ghé lại gần tôi .

“Chào cậu , tôi là Trần Nhiên, người chơi cấp A trên bảng xếp hạng.”

“Chúng ta lập đội tạm thời nhé?”

Cái tên này tôi cũng từng nghe qua đôi chút.

Trần Nhiên có ngoại hình khá đẹp , da trắng sạch sẽ, nhìn rất dễ tạo thiện cảm.

Tôi không từ chối.

Vừa mới vào phó bản, tốt nhất vẫn chưa nên gây thù chuốc oán.

“Được.”

11

Thế là đến tối, tôi và Trần Nhiên được phân vào cùng một phòng ngủ.

Tôi vừa định nằm xuống.

Thì một tiếng hét ch.ói tai đột nhiên vang lên, dọa tim tôi giật thót.

Tôi lập tức siết c.h.ặ.t d.a.o găm.

“Có q.u.ỷ dị?”

Trần Nhiên lắc đầu, mặt trắng bệch.

“Có chuột…”

Tôi : “……”

Cả đời này tôi chưa từng nghĩ tới.

Một thằng đàn ông, còn là người chơi cấp A, vậy mà lại sợ chuột?

Trần Nhiên như sắp khóc đến nơi.

“Anh Nghiêu, anh có thể giúp em…”

“Không giúp được , tôi cũng sợ.”

Được rồi , lừa cậu đấy.

Thật ra đến người chơi cấp S cũng sợ thôi.

Cái thứ trơn trơn nhớp nhớp ấy , ai bắt thì người đó xui xẻo được chưa ?

“Vậy anh Nghiêu, tối nay hai chúng ta ngủ chen được không ?”

“ Tôi tuyên bố cái giường kia thuộc về lũ chuột rồi .”

“…Được thôi.”

Tôi còn chưa dứt lời.

Cửa phòng đã bị một cơn gió nhẹ thổi bật mở.

Ngay sau đó.

Boss của trang viên bưng hai ly sữa, như m.a như q.u.ỷ lặng lẽ xuất hiện trước mặt chúng tôi .

Sắc mặt tái nhợt, dung mạo đẹp đến yêu dị, giống hệt một vampire.

“Các người … ngủ chung một giường à ?”

“Woa, thân thiết ghê nhỉ, tôi còn hơi chèo thuyền hai người luôn rồi đó.”

……

Không hiểu vì sao .

Rùa

Rõ ràng giọng điệu hắn rất nhẹ nhàng.

Nhưng tôi lại vô thức thấy lạnh sống lưng.

Tôi sờ thử lớp mặt nạ da người trên mặt mình .

May quá.

Vẫn còn.

Tôi nuốt khan một cái, nhận ly sữa từ tay Đoạn Tinh Lan.

“Cảm ơn boss.”

Sau đó thuận chân đá Trần Nhiên xuống giường.

“Ai ngủ chen với cậu , tự trải chăn dưới đất đi .”

Trần Nhiên đầy vẻ tủi thân :

“Không phải , sao anh không ngủ dưới đất?”

Tôi vô cùng chính trực đáp:

“Người sợ chuột đâu phải tôi ?”

Trần Nhiên: “……”

Đoạn Tinh Lan khẽ mỉm cười .

Tựa như một đóa hoa dạ hương nở rộ trong màn đêm.

“Chúc hai người ngủ ngon.”

12

Ngủ ngon là chuyện không thể nào rồi .

Trần Nhiên ngủ dưới nền đất ngáy vang như sấm.

Còn tôi nằm trên chiếc giường mềm mại lại trằn trọc mãi không ngủ được .

Đoạn Tinh Lan.

Đoạn Tinh Lan.

Bao nhiêu năm trôi qua, gặp lại hắn lần nữa…

Trái tim tôi vẫn không thể khống chế mà đập loạn như trống đ.

á.n.h.

Thình thịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang-thai-con-cua-boss-game-kinh-di/chuong-5.html.]

Thình thịch.

Thình thịch.

Không cách nào kiềm chế nổi.

Hắn vẫn đẹp như vậy .

Vẫn khiến người ta rung động đến thế.

Ngũ quan gần như chẳng thay đổi gì.

Chỉ là khí chất lại thêm vài phần tái nhợt và u ám.

Những năm qua… hắn sống có tốt không ?

Một nỗi chua xót chậm rãi dâng lên trong lòng tôi .

Mà câu hỏi này , có lẽ tôi là người không có tư cách hỏi nhất.

May mà hắn không nhận ra tôi .

Nếu không chắc hắn sẽ g.i.ế.t tôi ngay lập tức mất.

Đừng nghĩ nữa, Du Nghiêu.

Mau ch.óng thông quan rồi rời khỏi phó bản này mới là việc quan trọng nhất.

Sau khi ép bản thân ngừng suy nghĩ, tôi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi .

Chỉ là đang ngủ dở.

Tôi bỗng cảm thấy cơ thể nặng trĩu.

Giống như có một cục đá lớn đè lên người vậy .

Chóp mũi truyền đến mùi hương quen thuộc.

Dường như là… hương hoa tường vi.

Một vật lạnh lẽo áp lên cổ tôi .

Một lần .

Rồi lại một lần nữa.

Chậm rãi đi xuống.

Tiến đến nơi không thể nói thành lời.

Tôi không nhịn được bật ra một tiếng nức nghẹn nơi cổ họng.

Liều mạng muốn mở mắt ra .

Nhưng hoàn toàn không làm được .

Chỉ có thể mặc cho thứ giống m.a q.u.ỷ kia tùy ý sờ soạng trên người mình .

Suốt cả một đêm.

……

“Hộc…”

Sáng hôm sau , tôi khó nhọc mở mắt.

Cuối cùng tay chân cũng cử động được rồi .

Cảm giác như bị q.u.ỷ đè tối qua vẫn còn rõ mồn một.

Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, thuận miệng hỏi:

“Trần Nhiên, tối qua cậu ngủ thế nào?”

“Rất ngon luôn, y như ở nhà ấy .”

Tôi : “……”

Tôi đúng là thừa hơi mới hỏi cậu ta …

13

Lúc rửa mặt, tôi tiện soi gương một cái.

Phát hiện trên cổ mình có thêm mấy vết đỏ.

Chắc là bị côn trùng gì c.ắ.n thôi nhỉ.

Tôi dùng nước lau qua loa rồi cũng không để tâm lắm.

Bởi tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm .

Dù gì nơi này trước kia cũng là chỗ tôi từng làm việc.

Cho nên vị trí đặt rất nhiều manh mối tôi đều nhớ rõ như lòng bàn tay.

Dưới bụi hoa hồng ở hậu viện có chôn một manh mối.

Chỉ là phải cẩn thận với gai hoa hồng.

Bị đ.â.m vào thì đau lắm.

Tôi cầm xẻng, cẩn thận đào manh mối lên.

Vừa mới mở tờ giấy ra .

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng xé gió.

Một người chơi cầm d.a.o găm c.h.é.m thẳng về phía tôi .

Tôi vội né sang bên.

Nhưng cổ vẫn bị lưỡi d.a.o sắc bén rạch trúng.

Máu tươi trào ra , nhỏ xuống luống hoa hồng.

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi:

“Chạy mau…”

Ngay giây tiếp theo.

Trong vườn hoa hồng bỗng mọc điên cuồng vô số dây leo.

Mấy người chơi không kịp tránh né.

Thét ch.ói tai rồi bị dây leo quấn thẳng vào bụi hoa hồng.

“A a a a a….”

“Cứu mạng. Cứu tôi với…”

Ngay cả tên vừa định dùng d.a.o g.i.ế.t tôi cũng bị dọa cho đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

Tôi tức đến phát điên, lao lên đ.ấ.m hắn một cú thật mạnh.

“Kết cục như vậy cậu hài lòng chưa ?”

“ Tôi biết cậu rất muốn sống, nhưng chúng ta tự g.i.ế.t lẫn nhau thì có ích gì chứ?”

“Càng giảm người , độ khó thông quan chỉ càng cao hơn thôi.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...