Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Người chơi kia run run môi.
Một lúc lâu sau mới bật ra được câu xin lỗi nghẹn ngào.
“…Xin lỗi …”
Tôi thở dài.
Đến tối, trên bàn ăn.
Tôi chia sẻ manh mối với mấy người chơi còn sống sót.
Thật ra manh mối này đối với tôi có cũng được mà không có cũng chẳng sao .
Tôi chỉ làm màu cho giống người chơi bình thường thôi.
Nhưng với bọn họ thì nó lại cực kỳ quan trọng.
Mọi người vừa ăn vừa bàn luận về manh mối.
Đúng lúc ấy , phía sau lưng ghế của người chơi làm tôi bị thương sáng nay bỗng lặng lẽ thò ra mấy bàn tay đen sì nhớp nháp.
Bất ngờ siết c.h.ặ.t lấy cổ hắn .
Tôi lập tức đứng bật dậy, muốn rút d.a.o c.h.é.m xuống.
Nhưng hoàn toàn không kịp.
Chỉ trong một giây ngắn ngủi.
Cổ người chơi kia đã bị bẻ gãy hoàn toàn .
Hắn tắt thở rồi ngã gục lên ghế.
Cả phòng ăn lập tức chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Ngay cả Du Tiểu Ngư gan lớn như vậy mà mặt cũng trắng bệch.
Lén nhìn về phía tôi .
Trong mắt tràn đầy khó hiểu.
Tôi kinh hồn, vừa ngẩng đầu lên.
Thấy Đoạn Tinh Lan như m.a q.u.ỷ xuất hiện trước bàn ăn.
Hắn ra lệnh cho đám q,u,ỷ dị kéo cái x,á,c đi .
Giọng nói không lớn, nhưng vô cùng rõ ràng:
“ Tôi ghét nhất loại người ích kỷ, vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn.”
Hắn đi ngang qua tôi , mang theo mùi hương hoa tường vi nhàn nhạt.
Ngón tay lạnh băng lướt qua vết thương trên cổ tôi .
Đau nhói.
“ Tôi càng căm ghét những kẻ thất hứa, vô trách nhiệm.”
Câu cuối cùng.
Là Đoạn Tinh Lan ghé sát tai tôi mà nói .
Không biết có phải do tôi nghĩ nhiều hay không .
Tôi cảm thấy ánh mắt hắn nhìn tôi cực kỳ không đúng.
Đợi đến khi tôi hoàn hồn lại .
Hắn đã rời đi mất rồi .
Tôi lại đưa tay sờ lớp mặt nạ da người trên mặt mình .
May quá…
Vẫn chưa rơi.
Trên bàn ăn có người nhỏ giọng oán giận.
“Dù là boss cũng không thể tùy tiện g.i,ế.t người như vậy chứ?”
Lập tức có người phản bác:
“Nhìn là biết người mới rồi . Boss trong phó bản này vốn có thể tùy ý g.i.ế.t người , chưa g.i..ế.t tới cậu đã là may lắm rồi .”
“Thế cậu dám chắc cả đời hắn sẽ không g.i.ế.t tới cậu sao ? Chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
“……”
Đúng .
Đúng vậy .
Thời gian.
Kéo dài càng lâu thì nguy cơ bại lộ càng lớn.
Phải nhanh ch.óng kết thúc mới được .
Không thì cái mạng nhỏ này khó giữ nổi mất.
14
Tôi quyết định đi đường tắt.
Buổi tối.
Tôi gọi Du Tiểu Ngư lại :
“Này, này , con trai à …”
Du Tiểu Ngư xụ mặt.
“Gì nữa? Chẳng phải đã nói phải giả vờ không quen biết nhau rồi sao ?”
“Nghe bố nói , muốn thông quan phó bản này tổng cộng cần hai chiếc chìa khóa.”
Tôi giơ tay tạo hình chữ V: “Một chiếc ở phòng tranh, một chiếc ở thư phòng.”
“Chìa khóa thư phòng nằm trong két sắt, mật mã là 5372. Tối nay con đi lấy, còn bố tới phòng tranh. Chúng ta chia nhau hành động rồi mau ch.óng thông quan, thấy sao ?”
Du Tiểu Ngư nhíu mày
nhìn
tôi
.
“Ông bố vô dụng, sao tự nhiên hôm nay bố thông minh thế?”
Tôi : “……”
“Nếu bố nói trước đây bố từng làm việc ở đây thì con tin không ?”
“Được rồi đừng lề mề nữa. Hôm nay con cũng thấy rồi đó, bố… à không , boss đáng sợ cỡ nào. Ở lại thêm một giây là nguy hiểm thêm một phần, mau rời khỏi đây mới là quan trọng.”
Cái đầu nhỏ thông minh của Du Tiểu Ngư xoay xoay một vòng.
“Bố à , không phải trước kia bố từng đắc tội boss này đấy chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang-thai-con-cua-boss-game-kinh-di/chuong-6.html.]
Tôi : “……”
“Bố nợ tiền ông ta à ?”
Không, bố nợ hắn một mạng người .
“Hay bố làm tổn thương trái tim nhỏ bé của ông ta ?”
Tôi : “……”
Tôi giơ tay cốc đầu nó một cái.
“Ít xem cáo Nick đi .”
Du Tiểu Ngư ôm đầu bỏ đi .
Tôi khá yên tâm về nó.
Vì vậy tự mình đi thẳng tới phòng tranh.
Muốn lấy được chìa khóa.
Phải vẽ ra bức tranh mà chủ nhân phòng tranh thích.
Tôi trải bảng vẽ ra .
Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên bên tai.
“Hoa màu xanh lá, cỏ màu đỏ, trời màu tím.”
Có vài người chơi quá cứng nhắc, cứ nhất quyết vẽ trời xanh cỏ biếc theo ấn tượng thông thường.
Nhưng thật ra bí quyết thông quan rất đơn giản.
Chỉ cần làm theo lời chủ nhân phòng tranh, vẽ ra khung cảnh cô ấy miêu tả là được .
Tôi đang vẽ được một nửa.
Một tiếng hét ch.ói tai bỗng vang lên.
Tay tôi run lên, màu vẽ đổ tung tóe xuống đất.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Âm thanh này …
Rùa
Là Du Tiểu Ngư?
15
Tôi không biết Du Tiểu Ngư bị phát hiện bằng cách nào.
Khi tôi chạy tới nơi.
Thằng bé đang sống c.h.ế.t nắm c.h.ặ.t chiếc chìa khóa trong tay.
Còn Đoạn Tinh Lan mặt lạnh như băng, bóp cổ con trai tôi :
“Rốt cuộc mày biết mật mã két sắt bằng cách nào?”
Du Tiểu Ngư không chịu khai tên tôi ra .
Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì nghẹt thở.
Mắt thấy nó sắp không thở nổi nữa rồi .
Tôi cuống đến phát điên, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Đoạn Tinh Lan:
“Là tôi nói cho nó biết mật mã.”
“Boss, anh đừng g.i.ế.t con trai tôi .”
……
Tay Đoạn Tinh Lan chậm rãi buông lỏng.
Hắn quay đầu lại , nhìn chằm chằm vào tôi .
Trong mắt là sự u ám đặc quánh không tan nổi:
“Cuối cùng em cũng chịu thừa nhận rồi ?”
“Du Nghiêu.”
……
Trong nháy mắt.
Cả trang viên chìm vào bóng tối.
Cuồng phong nổi lên dữ dội.
Tôi cảm thấy mình bị một sức mạnh cực lớn hất văng ra ngoài.
Trước khi ngất đi , tôi chỉ còn nhớ đôi mắt trầm tối của Đoạn Tinh Lan.
Hắn nhìn tôi không chớp mắt.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa.
Hai tay tôi đã bị còng trong phòng ngủ.
……Phòng ngủ của Đoạn Tinh Lan.
Lớp mặt nạ da người bị lột xuống, đặt ngay đầu giường.
Giống như một lời chế nhạo câm lặng dành cho tôi .
Tôi bỗng cảm thấy hơi lạnh.
Xong rồi .
Lần này thật sự xong đời rồi .
Bại lộ hoàn toàn rồi .
Tôi cảm giác răng mình bắt đầu run lên không kiểm soát nổi.
Đoạn Tinh Lan sẽ làm gì tôi đây?
G.i.ế.t tôi sao ?
Còn cả Du Tiểu Ngư nữa…
“Em như thế này nhìn thuận mắt hơn nhiều.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Đoạn Tinh Lan đang khoanh tay dựa trước cửa.
“Boss… anh muốn làm gì?”
Chaporia
Bình Luận (0)