Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đoạn Tinh Lan cười khẽ một tiếng:

“Sợ đến vậy à .”

“Trộm giống của tôi xong còn im lặng bỏ đi .”

“ Tôi thật sự rất muốn g.i.ế.t em.”

Toàn thân tôi run lên.

Ngón tay lạnh băng của Đoạn Tinh Lan vuốt nhẹ bên má tôi .

“ Nhưng tôi lại thấy như thế thì quá lời cho em.”

“Cho nên… tôi đành đổi cách khác để trả thù em.”

16

Tôi bị đè lên giường, quần bị kéo xuống tận đầu gối.

Dưới ánh mắt dò xét của hắn , tôi không nhịn được bật khóc .

Đoạn Tinh Lan nhíu mày, đưa tay lau nước mắt cho tôi :

“Khóc cái gì?”

“Thì ra là vậy …”

Ngón tay hắn chậm rãi vuốt ve từng chút một, lạnh đến mức tôi run rẩy.

“Bảo sao tôi cứ cảm thấy người đêm đó là phụ nữ.”

“Du Nghiêu, em đúng là một… bảo bối.”

Tôi cực kỳ nghi ngờ hắn đang mỉa mai mình .

Tôi không cam lòng yếu thế mà trừng mắt lại , kiểu như đã bất chấp tất cả.

“Vậy anh g.i.ế.t tôi đi .”

Đoạn Tinh Lan không g.i.ế.t tôi .

Hắn chỉ chậm rãi tháo cúc áo.

Rồi đè tôi lên giường, đổi sang một kiểu “c.h.ế.t” khác.

Trong cơn mê man, tôi nghĩ.

Nếu thật sự bị boss game kinh dị làm đến c.h.ế.t trên giường…

Thì chắc đó là kiểu c.h.ế.t buồn cười nhất trên đời mất.

Tôi ngất rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngất.

Suốt cả một tuần bị còng trên giường, không thấy nổi ánh mặt trời.

…Thật sự còn không bằng c.h.ế.t đi cho xong.

Ném tôi cho đám q.u.ỷ d.ị còn tốt hơn ném cho Đoạn Tinh Lan.

Cảm nhận được phần nệm bên cạnh lại hơi lún xuống.

Tôi theo phản xạ mà run lên một cái.

Nhỏ giọng van xin:

“Lão đại… tôi thật sự không chịu nổi nữa đâu …”

Những ngày này , Đoạn Tinh Lan ngày nào cũng ép tôi gọi hắn là “lão đại”.

Chính là cách xưng hô trước kia tôi vẫn dùng với hắn .

Làm tôi xấu hổ muốn c.h.ế..t.

Đoạn Tinh Lan khẽ cười , đưa tay tháo còng cho tôi .

Sau đó bôi t.h.u.ố.c lên cổ tay bầm tím sưng đỏ của tôi .

“Đáng thương quá.”

Nhìn vẻ mặt hắn .

Tôi chẳng thấy chút áy náy nào vì làm tôi đáng thương cả.

Chỉ thấy đầy vẻ tiếc nuối vì vẫn chưa thỏa mãn thôi.

……Đồ s.ú.c s.i.n.h già.

Thấy tâm trạng hắn có vẻ không tệ, tôi dè dặt hỏi:

“Cái đó… Du Tiểu Ngư thế nào rồi ?”

Đoạn Tinh Lan nhấc mí mắt lên:

“Nó vẫn còn sống.”

“ Nhưng nếu em còn dám chạy nữa, thì chưa chắc đâu .”

Tôi kinh hãi.

“Nó cũng là con trai anh mà…”

Đoạn Tinh Lan nhíu mày:

“ Tôi ghét trẻ con nhất.”

Lồng n.g.ự.c tôi phập phồng dữ dội hai lần .

Tức đến không chịu nổi.

“Anh ghét nó, có phải cũng ghét luôn cả tôi không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang-thai-con-cua-boss-game-kinh-di/chuong-7.html.]

“Dù sao anh cũng trả thù đủ rồi , tiếp theo muốn g.i.ế.t muốn c.h.é.m gì tùy anh . Đồ m.á.u lạnh. Đồ ch.ó. Anh căn bản không có trái tịm.”

Thấy sắc mặt Đoạn Tinh Lan càng lúc càng tối đi , trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác hả hê kỳ lạ.

“Ai bảo anh lớn lên thành cái dạng đó chứ, chẳng lẽ đêm ấy anh không có chút lỗi nào sao ?”

  Tôi bắt đầu phát biểu toàn lời tra nam:

“Anh cứ nằm đó dụ dỗ tôi , còn đè tôi xuống dưới thân , hôn hít sờ mó tôi như thế, tôi đâu phải hòa thượng, sao có thể nhịn được chứ?”

“Huống hồ… tôi còn thích anh đến vậy …”

Vừa nói xong câu đó, tôi lập tức bịt miệng mình lại .

Không phải chứ.

Sao tự nhiên lại tỏ tình trơn tru như thế luôn rồi ?

Còn là trong tình huống này nữa chứ?

Đoạn Tinh Lan: “……?”

Lần này tới lượt hắn bị sốc rồi .

17

Rùa

“Du Nghiêu, em vừa nói gì?”

“Nói lại lần nữa xem?”

“Em… thích tôi ?”

Tôi xấu hổ đến mức ngón chân co quắp lại .

“Anh nghe rõ rồi còn hỏi nữa làm gì?”

“Vậy tại sao em lại bỏ chạy?”

Tôi trừng mắt nhìn hắn :

“Chẳng phải chính anh nói sẽ ném tôi cho đám q.u.ỷ dị ăn sao ?”

“Còn bảo cả tôi lẫn con tôi đều phải xuống gặp Diêm Vương, chẳng phải anh nói à ?”

Biểu cảm Đoạn Tinh Lan trống rỗng mất mấy giây.

“Không phải , tôi không có ý đó.”

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ hoảng loạn như vậy trên mặt một boss game kinh dị.

“Ý tôi đâu phải nói em, tôi nói người khác mà.”

“Du Nghiêu, nếu tôi không thích em, thì ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã mặc kệ em sống c.h.ế.t rồi , càng không thể giữ em ở bên cạnh mình .”

“Em nhìn tôi giống kiểu q.u.ỷ thích làm việc tốt lắm à ?”

Tôi : “……”

“Em có biết lúc nhìn thấy đoạn camera đó tôi kích động đến mức nào không ?”

“Người ngủ với tôi không phải loại người lung tung gì đó.”

“ Tôi còn tưởng cuối cùng mình cũng có danh phận rồi .” 

Giọng Đoạn Tinh Lan mang theo chút oán trách:

“Kết quả em lại chạy mất.”

“ Tôi còn tưởng em ghét tôi đến mức ngay cả gặp lại cũng không muốn .”

Trong mắt hắn hiện lên vài phần mờ mịt.

“Sau khi em rời khỏi phó bản… tôi biết đi đâu tìm em đây?”

“Cũng không biết phải dùng cách gì… mới giữ được em lại .”

Hóa ra sau khi nói hết mọi chuyện ra .

Sự thật lại đơn giản mà cẩu huyết đến thế.

Giờ hiểu lầm đã được hóa giải rồi .

Tôi đỏ mặt, lén lút nắm lấy tay Đoạn Tinh Lan.

Muốn đan mười ngón tay với hắn .

Rồi tiện thể tỏ tình sâu đậm thêm lần nữa.

Cuối cùng là hôn nhau thật nhiệt tình…

Ai ngờ ngay giây tiếp theo.

Cửa phòng ngủ bị người ta đá bật tung.

18

“Ông bố vô dụng, con tới cứu bố đây.”

“Bố mau chạy đi , đừng lo cho con.”

Du Tiểu Ngư chạy nhanh như gắn động cơ, đám NPC phía sau đuổi đến mức thở không ra hơi , mặt đầy đau khổ:

“Boss, thằng nhóc chạy nhanh quá, tôi bắt không nổi.”

Du Tiểu Ngư lao tới, há miệng c.ắ.n mạnh lên cánh tay Đoạn Tinh Lan:

“Ông bố vô dụng, tuy bố rất vô dụng, lần nào thông quan cũng chậm hơn con, còn suốt ngày kiếm cớ không cho con ăn mala thang, rõ ràng mala thang rẻ muốn c.h.ế.t.”

“ Nhưng dù sao bố cũng là bố con, con đã mất mẹ rồi , không muốn mất luôn cả bố nữa đâu .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...