Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.
Tôi bước xuống từ phi thuyền, đã thấy cha tới từ sớm. Ông vẫn khí phách hăng hái như xưa, nhưng tóc mai đã lấm tấm bạc.
“Nhiễm Nhiễm!” Ông đón lấy hành lý từ tay tôi và đưa cho trợ lý phía sau .
“Đi! Cha dẫn con đi xem nhà máy quân sự của cha!”
Tôi không ngờ sự nghiệp sản xuất v.ũ k.h.í của cha già đã có quy mô rộng lớn tới vậy .
Tôi đứng trên toà tháp cao hàng chục mét, nhìn xuống dưới robot và đủ loại thiết bị máy móc đang vận hàng bận rộn, hơi ngây người .
Hoá ra cha già nói giờ ông là nhà giàu số 1 ở hành tinh Hx33 không phải nói phét.
Ông mua cho tôi một biệt thự yên tĩnh để dưỡng thai.
Ông bắt tôi mỗi ngày phải nằm trong khoang dinh dưỡng một giờ, kiểm soát nghiêm ngặt chế độ dinh dưỡng của tôi . Với đứa bé chưa xuất thế trong bụng, ông mang theo rất nhiều mong đợi.
Trong khoảng thời gian dưỡng thai, tôi đã bắt đầu nhặt lại những tri thức đã đ.á.n.h rơi của chuyên ngành tài chính, tôi nghĩ, mình nên có một khởi đầu mới.
Thời gian trôi qua rất nhanh, năm sáu tháng(3) sau , tôi sinh hạ một cô con gái.
(3) Bản raw tác giả viết thế, có lẽ do ở tinh tế nên tác giả muốn để nhanh.
Con bé rất dễ thương, rất giống tôi .
Cha già rất yêu quý đứa nhỏ, đặt cho bé nhũ danh là A Hạnh. Ông nói sự ra đời đứa trẻ này là một điều may mắn, với chúng tôi cũng là may mắn.
Cha từng nói bóng gió hỏi tôi về họ của đứa bé, lúc ấy tôi có chút khó hiểu, nói : “Không phải là theo họ Khúc của nhà ta sao ? Cha còn muốn con bé theo họ gì?”
“Họ Khúc tốt ! Cứ theo họ Khúc!” Cha cười tới mức nếp nhăn đầy mặt.
Khi A Hạnh tròn 1 tuổi, tôi vào làm tại nhà máy quân sự của cha. Ban đầu tôi chỉ làm việc vặt ở bộ tài vụ, thời gian lâu dần cha sẽ dẫn tôi đi giao hàng ở hành tinh khác.
Ông luôn nói con gái không thể yếu đuối mãi, phải học cách trưởng thành. Nhưng đó không phải lý do để ông cho A Hạnh mới chỉ 1 tuổi chơi s.ú.n.g ngắn.
Tôi tức tới mức làm lơ ông vài ngày liền.
Nhà máy quân sự của cha được xây dựng gần cảng. Mấy hôm nay tôi đứng trên toà tháp cao nhìn người đi tới đi lui, có cảm giác không ổn .
“Hình như mấy ngày nay có rất nhiều người tới hành tinh Hx33, đã xảy ra chuyện gì sao ?”
Tiếng bước chân dồn dập từ phía sau truyền tới.
Khuôn mặt cha tôi đầy mệt mỏi, nhìn thoáng qua bên ngoài đáp: “Trùng tộc yên lặng mấy năm nay lại lần nữa ngóc đầu trở lại , bọn chúng đang tổ chức tấn công mạnh mẽ vào các tinh cầu có Liên Bang chính phủ ở. Những người kia là những tới đây chạy nạn.”
“Gì cơ?” Tôi ngạc nhiên bước theo cha: “Mọi chuyện sao rồi ?”
“Thượng tướng Tống Chi lãnh binh
đi
tiền tuyến, đợt tấn công đầu tiên của Trùng tộc
đã
bị
tiêu diệt hầu hết nhưng lính Trùng tộc cấp thấp chỉ
biết
đ.
á.n.h
nhau
không
có
trí não, năng lực sinh sản
lại
cực mạnh, đợt tấn công thứ hai chỉ là vấn đề thời gian.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/full-tong-hop/hong-dai-cung-bau-troi-xanh-3.html.]
Cha ừa nói vừa lục lọi tìm tài liệu trong phòng.
Tôi hỏi ông: “Cha muốn đi đâu ?”
“Hiện giờ v.ũ k.h.í, đạn d.ư.ợ.c, trang bị khan hiếm. Đơn đặt hàng ở nhà máy đã đầy, bố phải tới hành tinh Cz11 giao hàng, hiện tại bên ngoài nguy hiểm con đừng đi theo, không an toàn .”
Tôi chưa kịp trả lời, ông đã vội vàng bước đi .
Nhìn bóng lưng ông còng xuống, tôi bất giác nhận ra ông đã già rồi .
Trận đ.á.n.h này thoáng cái đã kéo dài gần 2 năm.
Nhà máy quân sự của cha nhờ vào trang thiết bị tinh xảo, uy lực cực lớn mà danh tiếng nổi khắp các tinh cầu lớn nhỏ. Đôi khi tôi cũng tự mình đi giao hàng, sự rèn luyện mấy năm qua cũng khiến tôi thu được không ít lợi.
Thời điểm tôi và cha không ở nhà, A Hạnh được Giang Tương chăm sóc.
Anh là trợ thủ đắc lực của cha tôi , tuổi không lớn nhưng năng lực đủ mạnh cũng đủ ổn trọng.
A Hạnh rất thích anh .
Lúc trước cha già còn cố ý tác hợp cho tôi và anh , ông nói về sau ông không còn trên cõi đời này nữa ông sẽ giao sự nghiệp của ông cho chúng tôi , ông rất an tâm.
Tôi từ chối.
Hiện giờ càng ngày tôi càng cảm thấy việc sống một mình rất tốt , không nhất thiết phải tìm hiểu một hai người đàn ông để kết hôn và chung sống.
Hôm nay tôi vừa trở về, bỗng một quả pháo ion nổ tung trên bầu trời bến cảng, luồng khí càn quét qua nhà máy quân sự, tôi bị nó hất bay ra xa vài mét.
Mấy năm nay nhờ rèn luyện hàng ngày, tố chất cơ thể tôi đã tăng lên không ít, ấy vậy mà giờ tôi vẫn choáng váng mấy giây mới có thể đứng dậy.
“Chuyện gì xảy ra ?”
“Thượng tướng Tống Chi bị Trùng tộc phục kích trên đường rút về Liên Bang, ở ngay phụ cận hành tinh Hx33.”
Giang Tương chạy đến, bảo vệ tôi về phòng an toàn . Những năm nay tôi đã vô số lần nghe thấy tên Tống Chi nhưng chưa bao giờ kinh hồn táng đảm như hôm nay.
“Tình huống hiện giờ thế nào?”
“Nghe nói đã cạn kiệt s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c bị vây khốn ở hành tinh bỏ hoang bên cạnh, nếu không có tiếp viện, chỉ sợ…”
Giang Tương im lặng, sắc mặt cũng không tốt là bao. Nếu quân đội của Tống Chi bị diệt thì rất có khả năng Trùng tộc sẽ nhân đà thắng lợi xâm lược đóng quân tại hành tinh của tôi .
Tôi cau mày nhìn màn hình hiển thị hình ảnh bến cảng, nơi đó hỗn loạn, rất nhiều người bị thương. Đây mới chỉ là một quả pháo rơi ngoài ý muốn mà thôi.
Tôi trầm mặc chốc lát, quay đầu hỏi: “Trong kho của nhà máy còn bao nhiêu trang bị ?”
Giang Tương khiếp sợ nhìn tôi : “Tiểu thư, cô định làm gì?”
“Gửi tiếp tế cho Tống Chi.”
Chaporia
Bình Luận (0)