[ FULL ] Tổng Hợp/Chương 39: Hồng Dại cùng Bầu Trời Xanh (END)C. 39: Hồng Dại cùng Bầu Trời Xanh (END)
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

9.

Tôi không nghĩ tới của cải của cha già lại hùng hậu như vậy .

Mười tầng nhà kho ngầm đều là v.ũ k.h.í đỉnh cấp.

Tôi nhìn đến nhiệt huyết sôi trào, cho người mang hết ra ngoài chuẩn bị vận chuyển.

Giang Tương sốt ruột bước tới: “Để tôi đi .”

“Anh ở lại đây bảo vệ nhà máy, tôi giao A Hạnh cho anh .” Tôi ngồi lên phi thuyền: “Đợi cha tôi về, anh thay tôi dỗ dành ông ấy một chút, tôi sẽ sống sót trở về.”

Không phải tôi tự tin thái quá vào bản thân , mà thực tế, tôi tin tưởng Tống Chi.

Ngồi trên chiến hạm, người điều khiển lão luyện né tránh đạn lạc. Chúng tôi bay gần 1 giờ, cuối cùng cũng tới hành tinh bỏ hoang.

Đập vào mắt cả đoàn là Trùng tộc đông nghìn nghịt.

“Vòng ra sau , tìm chỗ yếu đi vào .” Tôi chỉ huy.

“Trùng tộc đông thế này e là chúng ta không vào được đâu .”

“Dùng pháo mà b.ắ.n, s.ú.n.g năng lượng, pháo xung kích, pháo ion đều dùng hết đi . Tôi mang nhiều v.ũ k.h.í như vậy chẳng phải để dùng sao ?”

Người điều khiển mặt mày rạng rỡ, kích động đáp: “Được!”

Chúng tôi dùng trang bị hung hãn nhất x.é to.ạc phòng tuyến của Trùng tộc. Sáng sớm hôm sau , mặt trời vừa lên chúng tôi lao vào .

Tống Chi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chau mày. Bắt đầu từ đêm qua, nơi ấy như có pháo hoa rực rỡ, đó là dấu vết của một cuộc chiến.

Nhưng phương tiện liên lạc của bọn họ đã bị cắt đứt từ lâu, họ đã thử rất nhiều lần vẫn không liên hệ được với Liên Bang.

Ai đang tới cứu họ?

“Thượng tướng nhìn kìa!” Phó tướng kinh hô một tiếng, ánh mắt Tống Chi chăm chú, chỉ thấy giữa phòng tuyến đen đặc Trùng tộc bị xé rách, một đội ngũ chiến hạm khổng lồ nhanh ch.óng lao tới.

“Cảnh giác!”

Cô chăm chú nhìn chiếc chiến thuyền dẫn đầu.

Thông qua kính viễn vọng cấp dưới đưa cho, cô thấy rõ người ngồi ở ghế phụ.

Tống Chi giơ tay ra lệnh: “Huỷ lệnh cảnh giác.”

10.

Tôi nhảy xuống khỏi chiến thuyền, Tống Chi bước nhanh tới đón tôi .

“Khúc Nhiễm sao cô lại tới đây?”

Quân trang trên người cô ấy đã bẩn, tóc cũng rối tung lên nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực rỡ.

Tôi cười với cô ấy : “Tới đưa trang bị v.ũ k.h.í cho mọi người .”

Tôi chỉ vào mười mấy chiếc chiến hạm lớn phía sau : “Đủ chưa ?”

Tống Chi nhìn theo hướng ngón tay tôi , ánh mắt khẽ nhúc nhích: “Đủ rồi .”

Cô ấy đã cho rằng mình và lính của mình sẽ bị vây c.h.ế.t ở hành tinh bỏ hoang này .

Không ai có thể ngờ sẽ có người tới cứu viện lại còn mang rất nhiều vật tư thế này .

Bầu không khí uể oải trong quân nháy mắt biến mất. Tất cả binh lính đều thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn tràn đầy cảm kích.

“Kỳ thiếu tướng.”

Một binh lính nhìn về phía sau tôi , đứng thẳng làm lễ chào.

Kỳ Tư Quyết đứng đó không xa, nhìn tôi với vẻ khó tin.

“Nhiễm Nhiễm…” Anh bước nhanh tới cạnh tôi : “Ở đây rất nguy hiểm, sao em lại tới đây?”

Tôi không nghĩ anh cũng ở đây, tình cảnh có chút ngượng nghịu.

“Đừng nói chuyện ở đây, quá nguy hiểm, vào trại trước đi .” Tống Chi ngắt lời Kỳ Tư Quyết, dẫn tôi đi vào .

Ngồi trước bàn vuông, tôi kể lại đầu đuôi sự việc.

Cuối cùng nhấn mạnh: “Thân là công dân của Liên Bang, tôi tự nguyện tới đây tiếp tế trang thiết bị nhưng lô hàng này giá cả đã niêm yết rõ ràng. Chính phủ Liên Bang phải trả tiền cho tất cả hàng hoá hao tổn cho lần cứu viện này .”

Tống Chi buồn cười : “Đây là tất nhiên.”

Cô ấy đưa cho tôi một ống dịch dinh dưỡng: “Chúng tôi không có gì ăn, tủi cho cô dùng tạm thứ này trước , chờ lát nữa sẽ có người đưa cô đi nghỉ ngơi, khoảng 2 giờ nữa chúng ta tụ họp đột phá vòng vây.”

“Được.”

Tống Chi vội vã ra ngoài, cô ấy cần phải kiểm tra hàng hoá, sắp xếp chuyện phá vòng vây ra ngoài.

Trong lều trại chỉ còn tôi và Kỳ Tư Quyết, anh vẫn luôn nhìn tôi , ánh mắt không rõ ràng.

Tôi cảm thấy không được tự nhiên, muốn đứng dậy ra ngoài.

Kỳ Tư Quyết mau ch.óng đứng dậy: “Nhiễm Nhiễm, em tới đây… là vì anh sao ?”

Đôi mắt anh nhìn tôi mang theo ánh sáng chờ mong.

Tôi kinh ngạc bảo: “Nhiều năm như vậy , da mặt anh cũng dày hơn rồi đấy.”

“Kỳ Tư Quyết, tôi nói thật cho anh biết , trước khi tới đây tôi không hề biết anh có mặt ở đây.”

Trong mắt anh hiện lên chút đau khổ, từng bước lại gần tôi .

Khi anh cố gắng nắm lấy tay tôi , tôi lùi lại một bước, sắc mặt trầm xuống: “Chúng ta đã ly hôn rồi , Kỳ thiếu tướng.”

“Nhiễm Nhiễm.” Kỳ Tư Quyết có chút kích động.

“Trước kia là anh có lỗi với em, anh đã … tìm bóng dáng của người kia trên em. Nhưng sau khi chúng ta thật sự chia tay, anh mới nhận ra anh đã thật sự yêu em.”

“Em đi rồi , anh không liên lạc được với em. Mấy năm nay, chưa bao giờ anh ngừng nhớ em.”

“Em có thể…”

“Không thể.” Tôi cắt lời anh : “Bất kể là gì, đều không thể.”

“Kỳ Tư Quyết, chúng ta đã kết thúc, kết thúc là kết thúc, không còn đường lui nữa, giờ tôi sống rất tốt , cũng tìm được giá trị tồn tại của mình .”

“So với làm bà Kỳ ưu nhã thì bây giờ tôi vui vẻ hơn rất nhiều.”

“Hơn nữa, lần này coi như là tôi đã cứu anh . Coi như để báo đáp tôi mong anh đừng làm phiền cuộc sống của tôi , cũng đừng xuất hiện trong tầm mắt tôi nữa.”

“Chỉ cần thế thôi, tôi vô cùng cảm ơn anh .

Nói xong câu cuối cùng, tôi vòng qua anh ra khỏi lều trại.

11.

Nhờ việc bổ sung trang bị tinh xảo, kế hoạch phá vây tiến triển cực kỳ thuận lợi.

Tống Chi chỉ huy đội quân không ngừng thay đổi đội hình, mỗi một viên đạn quả pháo đều được sử dụng hết công suất, giáng đòn chí mạng cho quân Trùng tộc.

Tống Chi đưa tôi tới một cảng khác của hành tinh Hx33: “Thời gian gấp rút, chúng tôi phải về Liên Bang ngay.”

Tôi vẫy tay với cô ấy : “Thượng lộ bình an.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/full-tong-hop/hong-dai-cung-bau-troi-xanh-end.html.]

Tôi nơm nớp lo sợ trở lại nhà máy, từ xa đã nghe thấy âm thanh đinh tai nhức óc từ lão cha.

“Khúc Nhiễm, con còn dám về à ?!”

Ông nổi giận đùng đùng xông tới: “Con đã làm mẹ rồi đấy, có thể làm việc ổn trọng tí đi được không ! Nếu con xảy ra chuyện ngoài ý muốn , A Hạnh phải làm sao đây.”

A Hạnh lắc lư chạy tới, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n tôi : “Mẹ ôm con với.”

Tôi khom lưng bế bé lên, sau đó đi tới dùng một tay khác ôm lấy cha.

“Con xin lỗi , lần sau nhất định con sẽ chờ cha về.”

Cha nói rất hung dữ nhưng đôi mắt ông đã ửng đỏ.

Ông cũng sợ, nếu tôi không thể trở lại , ông phải sống sao đây?

Cha già hừ lạnh một tiếng, vẫn rất tức giận.

Tôi lấy đồ trong túi ra đưa cho ông, nói : “Thượng tướng Tống Chi tự mình ký đơn hàng, đống v.ũ k.h.í này chúng ta thu về gấp hai lần giá bình thường! Cha, cha kiếm lời rồi !”

Cha trừng mắt nhìn tôi , quay đầu. Tôi nghe thấy ông thì thầm: “Cha không để ý tới tiền.”

Cha quan tâm tới sự an toàn của tôi , tôi biết .

Tôi mỉm cười , đẩy A Hạnh vào n.g.ự.c ông: “Giúp con trông con bé, con đi tắm! Trên người hôi quá rồi !”

Năm A Hạnh 9 tuổi, tôi kế thừa sự nghiệp của cha, trở thành nữ thương nhân buôn bán s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c.

Giang Tương cầm số tiền lớn cha tôi tặng tới hành tinh chính của Liên Bang mở một công ty vật liệu.

Trở thành đối tác lớn nhất của tôi .

Anh ấy gặp được cô gái mình yêu, hai người yêu đương nửa năm rồi hoả tốc đăng ký kết hôn.

Ngày họ kết hôn, tôi đưa A Hạnh tới uống rượu mừng.

Mãi cho tới khi trời tối, tôi và A Hạnh mới rời khỏi khách sạn.

“Mẹ ơi, giờ chúng ta đi đâu ?”

A Hạnh ngồi ở ghế phụ mơ màng sắp ngủ.

Tôi đẩy đầu con bé đáp: “Đừng ngủ, lát nữa tới nhà mẹ nuôi con rồi .”

Phi thuyền nhanh ch.óng hạ cánh.

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ bên ngoài: “A Hạnh!”

“Mẹ nuôi!” A Hạnh vui vẻ chạy xuống, ôm c.h.ặ.t lấy Tống Chi.

Tống Chi bẹo má con bé: “Nhóc con, ba tháng không gặp, có nhớ mẹ nuôi không ?”

“Có ạ!!”

Tôi nhịn không được trợn mắt: “ Tôi thấy cô nhớ mấy bộ mô hình cơ giác mẹ nuôi cô cất thì có .”

“Mẹ này !!”

“Được rồi , mau vào đi .”

Tống Chi kéo theo A Hạnh đi vào sân.

Nhà Tống Chi rất rộng, còn xây một vòm trời ảo trong sân. Cô ấy nhấn nút, trong nháy mắt bầu trời xanh thẳm hiện ra .

Năm đó lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi đã bị mê hoặc.

Dưới bầu trời trong xanh, A Hạnh chơi mô hình cơ giáp tới mức mệt ngủ.

Con bé gối đầu lên đùi Tống Chi, ngủ rất ngon.

Tôi nhìn con bé, đột nhiên nhớ lại năm ấy ở bệnh viện cấy ghép tạng.

Tôi cảm thấy vô cùng may mắn khi chọn giữ lại đứa bé này .

“Tống Chi, cảm ơn cô.” Tôi nói : “Thay tôi giấu kín bí mật này nhiều năm như thế.”

Tôi sửa lại tuổi cho A Hạnh, người ngoài chỉ biết sau khi ly hôn tôi có sinh con chứ không biết cha của A Hạnh là ai.

Tống Chi ngẩng đầu nhìn tôi , môi cô ấy mấp máy: “Thật ra , Kỳ Tư Quyết đã sớm đoán được A Hạnh là con mình rồi .”

Tôi kinh ngạc nhìn Tống Chi.

“Có lẽ là cảm ứng giữa cha con.” Cô ấy vuốt ve khuôn mặt A Hạnh: “Chắc cô không để ý tới, mũi con bé vẫn rất giống Kỳ Tư Quyết.”

“Có khoảng thời gian Kỳ Tư Quyết rất sa sút, sau khi bị tôi mắng thì không còn truy tìm chuyện về A Hạnh nữa.”

“Lấy tính cách của cậu ấy , nhất định sẽ không quấy rầy hai người , về chuyện này , Khúc Nhiễm, cô cứ yên tâm.”

Tôi và Tống Chi trò chuyện rất lâu.

Cuối cùng thật sự không chịu nổi nữa, cô ấy đưa tôi tới phòng dành cho khách sau đó ôm A Hạnh về phòng mình .

“A Hạnh ở đây, coi như phí qua đêm.”

12.

Thời tiết thông báo hôm nay tinh cầu Hx33 là một ngày đẹp trời.

Tôi lái phi thuyền về hướng cảng, đột nhiên A Hạnh kinh hô một tiếng: “Mẹ ơi mau xem nè! Bầu trời màu xanh!”

Hôm nay bầu trời không còn xám xịt nữa mà có chút xanh nhạt, không đẹp như mấy ngàn năm trước nhưng cũng đã rất khó thấy.

Tôi mỉm cười : “A Hạnh có thích không ?”

“Thích!”

Tôi hỏi con bé: “Con có ước mơ gì không ?”

“Có ạ.”

Tôi kinh ngạc nhìn con bé. A Hạnh cười xán lạn đáp: “Con muốn trở thành nữ tướng quân giống như mẹ nuôi.”

Khi tới cảng, có quân đội đang hạ cánh.

Nhìn từ xa, tôi thấy Kỳ Tư Quyết.

Khoảng thời gian trước , anh dẫn quân đi quét sạch Trùng tộc còn sót lại , hiện tại vừa lúc trở về.

Anh cũng thấy tôi , ánh mắt dừng trên người A Hạnh.

Anh nhìn con bé thật lâu, cuối cùng dời tầm mắt, coi như chỉ thoáng qua gặp gỡ chúng tôi .

“Mẹ ơi, chú kia là ai?”

“Chú đó giống như mẹ nuôi, đều là tướng quân bảo vệ Liên Bang và nhân dân.”

- END -

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...