Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta quay người lại .

Tạ Phù Quang đang đứng cách ta tầm ba mét.

Trên mặt không nhìn ra cảm xúc gì.

Ta theo bản năng định nhấc chân bước qua. Nhưng lại chợt bừng tỉnh khi bắt gặp sự phẫn nộ trong đáy mắt hắn .

Trịnh Dung thấy hai chân ta khẽ run, liền nghiêng người tiến lên che khuất tầm mắt của Tạ Phù Quang: "Công t.ử xin hãy tự trọng!"

Hừ!

Một tiếng cười lạnh từ mũi Tạ Phù Quang phát ra .

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn để lộ cảm xúc ra ngoài, không kìm được mà nghiêng đầu nhìn một cái.

"Tự trọng?"

Tạ Phù Quang lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng như thường ngày.

"Chi bằng ngươi hỏi nàng ấy xem, ta và nàng ấy có quan hệ gì?"

"Chẳng có quan hệ gì hết!"

Ta vội vàng lên tiếng ngắt lời, cẩn thận kéo kéo ống tay áo của Trịnh Dung: "Trịnh đại ca, ta mệt rồi , huynh đưa ta về trước được không ?"

Trịnh Dung không nhúc nhích. Mà lại nhìn Tạ Phù Quang bằng ánh mắt kỳ quái vài lần .

Cuối cùng khó xử nhìn ta .

"Muội muội , vị công t.ử này dường như chính là vị quý nhân mà ta phải đón..."

Hắn ghé sát người nhỏ giọng hỏi: "Muội với hắn có hiềm khích gì sao ? Nếu có thì đợi sau khi tiếp đón hắn xong, ta sẽ nghĩ cách dạy cho hắn một bài học?"

......

Dáng vẻ nghiêm túc của Trịnh Dung làm ta giật nảy mình .

Tạ Phù Quang không chỉ là Đại Lý Tự Khanh, lại còn kế thừa tước vị của Tạ Quốc công, còn có tình nghĩa thanh mai trúc mã với Bệ hạ đương triều.

Đừng nói là ở vùng Giang Nam này .

Ngay cả ở kinh thành, Tạ gia hắn chỉ cần dậm chân một cái.

Cũng có thể gieo rắc sóng gió khắp kinh thành.

"Sao thế? Muội không nỡ à ?"

Trịnh Dung không hiểu hỏi dồn.

Ta......

Còn chưa kịp trả lời.

Tạ Phù Quang đã bước tới gạt Trịnh Dung ra , lôi ta về phía trước mặt hắn , liên tục chất vấn ba câu.

"Sao nàng lại ở đây?"

"Nàng với Trịnh Dung có quan hệ gì?"

"Nàng rời kinh sao không nói với ta ?"

Sự va chạm mạnh mẽ khiến ta có chút choáng váng trong chốc lát, cổ tay cũng bị hắn bóp đến đau nhức.

Một nỗi uất ức không thể tỏ bày từ tận đáy lòng dâng lên nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ta giận dữ ngẩng đầu định rút tay lại , nhưng không thể lay chuyển được một phân.

Thế là ta vặn hỏi lại :

"Ta ở đâu thì liên quan gì đến chàng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ba-nam-lanh-lung-doi-lai-doi-doi-tham-tinh/3.html.]

"Có quan hệ gì với chàng ?"

"Tự do của ta dựa vào cái gì phải bẩm báo cho chàng biết ?"

Tạ Phù Quang đột nhiên buông lỏng tay ra .

Ta vội vàng lùi lại , kéo giãn khoảng cách với hắn .

Hắn đứng sững tại chỗ, sắc mặt trầm uất, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng không một gợn sóng lúc này đang cuộn trào những cảm xúc mà ta không hiểu được .

Trịnh Dung thấy vậy , một lần nữa tiến lên che chở ta ở phía sau .

"Tạ đại nhân, xá muội mới đến nơi này , nếu có chỗ nào mạo phạm, Trịnh mỗ xin thay mặt muội ấy bồi tội với ngài."

"Xem chừng tuyết sắp lớn rồi , chi bằng trước tiên di giá về phủ rồi lại đàm đạo?"

Ánh mắt Tạ Phù Quang vượt qua bờ vai của Trịnh Dung, trầm trầm rơi trên khuôn mặt ta .

Cuối cùng hắn chẳng nói lời nào, phất tay áo quay người đi , nhường đường cho Trịnh Dung và ta .

Trịnh Dung thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại cười trấn an ta : "Đừng sợ, có đại ca ở đây rồi ."

Ta gật gật đầu, nhưng trong lòng lại rối thành một nùi.

Tạ Phù Quang sao lại ở đây? Chuyến đi Giang Nam... việc hắn nói cần giải quyết, chẳng lẽ là ở Lâm Châu, hay chỉ là đi ngang qua thôi?

Khi đã ngồi trên xe ngựa. Tâm trí ta không thôi bất định.

Có điều tờ hòa ly thư đã đóng quan ấn, ta và hắn cầu độc mộc ai nấy đi , vốn dĩ đã là hai người không liên can gì nhau rồi .

Nhật Nguyệt

Đợi sau khi giải thích rõ ràng với Trịnh Dung chuyện đổi hôn ước của Đàn phủ, ta sẽ rời đi .

Nghĩ đến đây, ta không kìm được vén rèm xe nhìn ra đường phố đông đúc người qua lại .

Tuyết lớn ngập trời rào rào phủ xuống.

Đã cận kề ngày Tết.

Trên mặt những người đi đường đều rạng rỡ nụ cười .

Trẻ nhỏ đuổi bắt nhau .

Trong ký ức, thời thiếu niên ta cực kỳ thích ra ngoài chơi, mỗi lần ra ngoài, nhất định sẽ vòi vĩnh cha mua cho đủ loại đồ ăn vặt.

Nhưng từ năm chín tuổi biệt ly. Không biết cha mẹ ở quê nhà ra sao rồi .

Có lẽ đã quên mất ta rồi chăng.

Biết bao nhiêu bức thư gửi đi đều bặt vô âm tín.

Ta tự giễu cười một tiếng, từng thước phim trong ký ức làm nhòe đi khóe mắt.

Đi được nửa chặng đường, bên ngoài xe ngựa mơ hồ truyền đến những tiếng động bất thường, dường như có tiếng vó ngựa hỗn loạn đang tiến lại gần, lại có cả tiếng binh khí xé gió lao tới.

Ta còn đang nghi hoặc.

Rèm xe bỗng nhiên bị vén mạnh lên. Là Tạ Phù Quang.

Hơi thở hắn có chút dồn dập, trên áo choàng lông hạc còn vương những bông tuyết, thần sắc mang vẻ nghiêm trọng chưa từng có .

"Tạ Phù Quang, xin tự trọng!"

Ta chẳng thèm khách khí mà mở lời.

"Đàn Nhụy, tình hình bên ngoài không ổn , nàng nghe ta nói ..." Hắn cố gắng lại gần, ngữ khí mang theo một tia cấp bách.

"Chàng đi ra đi !" Ta ngắt lời hắn , giọng nói vì tức giận mà khẽ run rẩy.

Tạ Phù Quang nhíu c.h.ặ.t lông mày.

Trong chớp mắt ấy .

Vút một tiếng!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...