Ngày ta trọng sinh, Nghiêm Oản Thù vừa mới nhập phủ.
Nàng ta là một cô nhi, nhận mẫu thân ta làm nghĩa mẫu, sau đó đoạt lấy tất cả mọi thứ của ta .
Kiếp trước , ta bị ép thay nàng ta đi hòa thân , gả cho kẻ vốn một lòng ngưỡng mộ nàng ta . Ta chịu đủ mọi nhục nhã, cuối cùng nhảy từ trên thành lầu mà c.h.ế.t nơi đất khách quê người .
Nay gặp lại , Nghiêm Oản Thù trốn sau lưng mẫu thân ta , rụt rè thò đầu nhìn ta : "Tỷ... tỷ tỷ, là muội , Oản Thù đây."
Ta nhếch mép: "Con nhóc hoang đàng ở đâu ra , mà dám gọi bản Quận chúa là tỷ tỷ."
"
1
Cảm giác nhảy từ trên thành lầu xuống, xương cốt gãy rời từng tấc một thực sự không dễ chịu chút nào.
Nhưng cảm giác ngày đầu tiên trọng sinh trở về đã thấy Nghiêm Oản Thù khoác tay mẫu thân ta , hai người thân mật cùng nhau vào phủ, còn khó chịu hơn gấp bội.
Nghiêm Oản Thù là cô nhi mà mẫu thân nhặt được trên đường hồi kinh sau khi thăm ngoại tổ. Lúc này dung mạo nàng ta chưa hoàn toàn nảy nở, nhưng đã lộ rõ vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Kiếp trước khi nàng ta vào phủ, ta đã nhận thánh chỉ, cùng mấy vị tông thất nữ khác đến Thiên Vân Quán tu hành, cầu phúc nửa năm cho Thái hậu nương nương đang lâm bệnh nặng.
Ta rời phủ vào buổi sáng, Nghiêm Oản Thù tiến cửa vào buổi trưa, hai chúng ta vừa vặn bỏ lỡ nhau .
Đợi nửa năm sau ta trở về, nàng ta đã trở thành Tứ tiểu thư được mọi người cưng chiều.
Phụ thân vốn nghiêm khắc lại đối với nàng ta ôn hòa hết mực, mẫu thân vốn chẳng mấy bận tâm đến con cái cũng đối với nàng ta vô cùng ưu ái, đại ca suốt ngày " muội muội thế này , muội muội thế kia ", ngay cả Sơn Nguyệt Cư của ta cũng thành nơi ở của nàng ta .
Trong bữa tiệc được tổ chức riêng cho ta , mẫu thân dùng giọng điệu ôn hòa nhưng không cho phép nghi ngờ:
"Diên nhi, Oản Thù thân thể yếu ớt, trong Sơn Nguyệt Cư có suối nước nóng, con là tỷ tỷ nên nhường viện cho muội ấy đi . Mẹ đã sai người dọn dẹp nơi ở mới cho con rồi ."
Phụ thân im lặng không nói , đại ca thuận tay gắp cho Nghiêm Oản Thù đang cúi đầu một đũa thức ăn.
Nghiêm Oản Thù rụt rè liếc nhìn ta , ta siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay:
"Nửa năm không gặp, mẫu thân không hề quan tâm đến con gái sao ?"
"Con nói lời gì vậy ?" Mẫu thân cau đôi mày liễu, "Xem ra những ngày tháng tu hành chẳng những không sửa được tính cách ngang ngược của con, mà còn dạy con biết cãi lời bề trên rồi !"
Cái mũ "cãi lời bề trên " vừa chụp xuống, bữa cơm này coi như cũng chẳng thể ăn tiếp được nữa.
Ta rời khỏi phòng ăn trước . Bước đi được vài bước, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở vang lên phía sau :
"Mẫu thân , hãy trả Sơn Nguyệt Cư lại cho tỷ tỷ đi ạ. Vốn là do con chiếm của tỷ ấy , người đừng trách tỷ ấy ."
2
Có lẽ do trọng sinh, hôm nay ta còn chưa kịp leo lên xe ngựa đi Thiên Vân Quán đã ngã quỵ xuống đất, ngất đi ngay tại chỗ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tại tiền sảnh của phủ, ta vừa uống xong t.h.u.ố.c, vị đắng trong miệng còn chưa tan hết thì mẫu thân đã dẫn Nghiêm Oản Thù trở về.
Mẫu thân sau hơn tháng không gặp, nhìn thấy ta thì vuốt n.g.ự.c, giọng điệu ngạc nhiên: "Con ngày càng lười biếng, cậy vào thế lực của phụ thân mà đến cả thánh chỉ cũng dám chậm trễ."
Phụ
thân
ta
là Trấn Nam Vương, nhưng
không
phải
hoàng tộc. Ông dựa
vào
việc
vào
sinh
ra
t.
ử
trên
chiến trường mới giành
được
gia nghiệp lớn như thế cho Vương gia.
Nhờ vào phụ thân , từ nhỏ ta đã được phong làm Quận chúa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-1.html.]
Khi phụ thân đưa cả nhà trấn giữ biên cương, chỉ có một mình ta bị giữ lại trong cung.
Ta được nuôi dưới gối Thái hậu, mang danh là dạy dỗ, thực chất là làm con tin. Thi thư không dạy, lễ nghĩa không thông.
Đứa trẻ chưa hiểu sự đời nào thoát khỏi âm mưu hiểm độc trong cung, ngày qua ngày bị mài mòn sự sống, cứ thế mà chịu đựng suốt bảy năm.
Ta cũng từng ngày đêm mong chờ người nhà trở về kinh, ảo tưởng về việc được hưởng sự nuông chiều dưới gối cha mẹ , nhưng cuối cùng ta lại trở thành người ngoài.
Sau đó Đại Khải bại trận, ta bị ép thay Nghiêm Oản Thù đi hòa thân sang nước khác, không nơi nương tựa, bị giam cầm trong phủ Hoàng t.ử, phải nuốt m.á.u vào trong.
Nhưng cũng trong những ngày tháng nhục nhã đó, ta có thầy giỏi dạy bảo, có bạn hiền giúp đỡ. Tuy cuối cùng chỉ vì một nước cờ sai mà thua trắng tay, nhưng cái c.h.ế.t cũng được coi là oanh liệt.
Nghĩ kỹ lại , lúc đó còn sống động hơn nhiều so với những ngày tháng chịu uất ức triền miên như bây giờ.
3
Mẫu thân chất vấn ta tại sao còn ở trong phủ, ánh mắt ta lướt qua bà, rơi trên người Nghiêm Oản Thù.
Thân hình mảnh mai, vừa nhìn đã biết là một mầm non mỹ nhân bệnh tật.
Mẫu thân nắm lấy cổ tay trắng nõn tinh tế của Nghiêm Oản Thù, giới thiệu với ta : "Đây là nghĩa nữ ta mới nhận, sau này nó sẽ sống trong phủ."
Nghiêm Oản Thù đôi mắt trong veo, ánh mắt dường như trời sinh đã phủ một tầng sương mờ.
"Tỷ... tỷ tỷ, là muội , Oản Thù đây."
Ta nghiêng đầu, cười như không cười : "Con nhóc hoang đàng ở đâu ra , mà dám gọi bản Quận chúa là tỷ tỷ."
Ta ăn nói khó nghe , mẫu thân lập tức quở trách, giọng điệu đầy nỗi đau lòng như sắt không thành thép.
"Mẫu thân ." Ta hỏi ngược lại , "Vị t.h.u.ố.c trong phòng này , người không ngửi thấy chút nào sao ?"
Mùi t.h.u.ố.c đắng nồng nặc dội thẳng vào mũi ta , từng lần từng lần nhắc nhở ta rằng mẫu thân thực sự không bận tâm đến ta .
Mẫu thân cưng chiều Nghiêm Oản Thù một cách vô lý, nhưng đối với gương mặt tái nhợt của đứa con gái ruột là ta đây lại hoàn toàn làm ngơ.
Nghiêm Oản Thù nhẹ nhàng kéo tay áo mẫu thân , mẫu thân bị câu hỏi của ta làm cho sững sờ, lúc này mới bừng tỉnh:
"Con bị ốm sao ? Phủ y đã đến xem chưa ?"
Ta ngồi lại xuống ghế, đưa tay đỡ lấy cái đầu đang trĩu nặng: "Đã sai người cầm lệnh bài vào cung mời Thái y rồi ."
Mẫu thân thở dài: "Nếu là bệnh nhẹ, hà tất phải kinh động đến nội cung... Tính tình này của con, thật sự là bị nuông chiều hư rồi ."
Đúng là nuông chiều hư thật.
Nhưng chẳng phải những kẻ quyền quý trong cung kia đều thích nhìn ta ngang ngược, cãi lời và đầu óc trống rỗng sao .
4
Cơn bạo bệnh khiến ta bỏ lỡ giờ lành vào cung cầu phúc cho Thái hậu.
Thái y kê cho ta mấy thang t.h.u.ố.c, nói tâm thần ta bị kích động, khí huyết trì trệ, cần phải tĩnh dưỡng thật kỹ.
Hoàng thượng nghe tin cũng miễn cho ta việc tu hành.
Mẫu thân mang theo Nghiêm Oản Thù đến ở tạm tại ngôi chùa ngoại ô kinh thành, cách ta khá xa, tạm thời cũng coi như nước sông không phạm nước giếng.
Chaporia
Bình Luận (0)