Phi Diên/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đầu xuân mưa phùn liên miên, cho đến tận đêm khuya vẫn chưa dứt.

Ta thắp nến, dựa vào bên cửa sổ ngắm mưa.

Trong tiếng mưa rả rích, một bóng người mặc y phục màu xanh lam, cầm ô giấy dầu đang đi về phía phòng ta .

Chiếc ô giấy dầu khép lại rơi xuống bên cửa, hơi lạnh ẩm ướt theo người anh đi vào trong nhà, người chưa đến trước mặt mà giọng đã cất lên: "Diên nhi, ta mang Hợp Ý cao đến cho muội đây."

"

"Gấu áo Nhị ca ướt cả rồi , hãy cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn."

"Thời tiết dần ấm lên, không sao đâu ." Nhị ca vừa đáp, vừa lấy gói bánh được gói trong giấy dầu từ trong n.g.ự.c áo ra .

Tờ giấy dầu vốn vuông vức nay đã bị ép đến biến dạng, không cần tháo ra cũng có thể đoán trước được t.h.ả.m trạng của Hợp Ý cao bên trong.

Nhị ca có chút ngượng ngùng gãi đầu: "Do lúc đi đường tránh mưa bị chen lấn nên mới thành ra thế này , ngày mai ta lại đi mua cho muội ."

Chuyện ta thích ăn Hợp Ý cao, chỉ có mỗi Nhị ca nhớ kỹ.

Hợp Ý cao ở tiệm điểm tâm phía nam thành là món ngon bậc nhất kinh đô. Mỗi lần Nhị ca từ bãi tập võ trở về, đều sẽ mang cho ta một phần.

Ta nhìn đĩa bánh trên bàn, trước mắt lại hiện lên tờ huyết thư ghi tin Nhị ca đã t.ử trận.

Bỏ mình nơi sa trường, thi cốt chẳng còn.

Xe giá ta đi hòa thân ngang qua nơi huynh ấy mất, đến cả việc xuống xe tế bái cũng chẳng thể.

Tim ta đau nhói, tựa như bị dây gai quấn c.h.ặ.t lấy, ngay cả việc hít vào một hơi cũng thấy đau đớn như co rút tâm can.

"Diên Nhi, muội sao thế?" Nhị ca giơ tay quơ quơ trước mắt ta , "Sao trông sắc mặt muội lại không tốt vậy ?"

5

Nhị ca là người thuần hậu, đối đãi với người khác luôn giữ tấm chân tình.

Huynh ấy tưởng ta ghen tị vì mẫu thân mang một nghĩa nữ về nhà, nên cứ dốc hết tâm tư dỗ dành ta .

Ta c.ắ.n một miếng bánh Hợp Ý đã bị đè nát, lại nhét một miếng vào miệng Nhị ca để ngăn huynh ấy nói tiếp.

Mẫu thân lạnh nhạt với ta , đối với hai vị huynh trưởng cũng chẳng khá hơn.

Nghe tin Nhị ca bị thương trong quân doanh, mẫu thân cũng chỉ nhìn một cái, ngay cả một lời hỏi han cũng không có .

Thứ ta khát cầu mà chẳng thể có được , Nhị ca cũng chưa từng nhận được , hà cớ gì lại để huynh ấy phải an ủi ta .

Nhị ca bị miếng bánh chặn họng, huynh ấy nhìn quanh một vòng rồi nói ú ớ: "Trong phòng muội sao lại thắp nhiều nến thế này ? Sáng ch.ói mắt, làm sao mà nghỉ ngơi cho tốt được ."

Thấy Nhị ca định tắt nến, toàn thân ta cứng đờ, hét lớn: "Đừng động vào đó!"

Tay Nhị ca lơ lửng giữa không trung, mặt đầy vẻ khó hiểu.

Ta nuốt khan một cái: "...Nhị ca, ta mệt rồi , huynh về trước đi ."

"À... được rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-2.html.]

Sau khi Nhị ca rời đi , căn phòng lại trở về vẻ tĩnh lặng.

Ta gục xuống án thư, tựa như lại trở về phủ Lục hoàng t.ử tại Nam Việt hoàng thành.

Đám nô bộc theo ta đi hòa thân lần lượt c.h.ế.t trước mặt ta , cả sân viện tối tăm mịt mù, chỉ còn lại cảm giác dính dáp của m.á.u tươi trộn lẫn bùn đất bám c.h.ặ.t trên người ta , đúc thành cơn ác mộng dai dẳng suốt bao năm.

Đó là món quà gặp mặt mà Lục hoàng t.ử Nam Việt dành tặng cho ta .

Hắn đem hết thù hận với hoàng thất Đại Khải và oán khí vì không có được người mình yêu trút hết lên đầu ta .

6

Bởi thái độ ta cứng rắn, quyết không chịu nhận Nghiêm Oản Thù làm muội muội , mẫu thân đối với ta ngày càng bất mãn.

Ban đầu ta cáo bệnh đóng cửa từ chối tiếp khách, sau này bệnh khá hơn chút, ta bắt đầu ba ngày một lần tiến cung bầu bạn với Thái hậu.

Không gặp gỡ, tự nhiên sẽ không nảy sinh tranh cãi.

Đầu tháng năm, nắng nóng bắt đầu kéo đến, ta đang bẻ cành hoa tươi trong Ngự hoa viên cho Thái hậu thì thấy một hàng nội giám vội vã đi về phía Trường Tín Cung.

"Họ đang vội vàng việc gì thế?" Ta ôm bó hoa cẩm tú cầu đan xen sắc xanh hồng, tùy ý hỏi cung tỳ phía sau .

"Bẩm Quận chúa, là Nam Việt đưa Lục hoàng t.ử Yến Sách tới làm con tin, những người này đang đi dọn dẹp tẩm cung cho vị hoàng t.ử đó ạ."

Trường Tín Cung hẻo lánh lạnh lẽo, đã bỏ hoang nhiều năm, quét dọn cũng phải tốn không ít công sức.

Ta thu hồi tầm mắt, giao bó hoa trong tay cho cung tỳ: "Ngươi về trước đi , ta chọn thêm vài đóa khác."

Sau khi cung tỳ rời đi , ta quen đường rẽ sang Lưu Hoa Điện.

Nói về độ hẻo lánh, Lưu Hoa Điện và Trường Tín Cung chẳng phân cao thấp.

Điện vũ rộng lớn trống không , vừa vào hạ đã phả ra cảm giác lạnh lẽo.

Cạnh án thư sơ sài trong điện có người đang vùi đầu đọc sách, nghe tiếng bước chân ta , lập tức ngẩng đầu lên.

"Diên Nhi tỷ tỷ?" Đôi mắt Ngụy Linh Hữu sáng lên, đặt b.út lông xuống rồi bước về phía ta .

Cách một bước chân, ta lấy ra viên t.h.u.ố.c đã tốn không ít tiền của để tìm kiếm những ngày qua:

"Trong này là cổ trùng, sau khi phục dụng mỗi tháng phải dùng t.h.u.ố.c áp chế, nếu không sẽ dần dần khô m.á.u mà c.h.ế.t."

Ngụy Linh Hữu nhận lấy viên t.h.u.ố.c, như thể nhận được món đồ chơi mới lạ, nụ cười trong mắt không hề giảm bớt: "Diên Nhi tỷ tỷ vì sao lại chọn đệ ?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Vì ta không còn lựa chọn nào khác."

Lời này có chút tổn thương.

Ngụy Linh Hữu chính là sự lựa chọn chẳng còn cách nào khác.

Chàng là di phúc t.ử của Phế Thái t.ử, may mắn giữ được mạng sống, tự sinh tự diệt trong Lưu Hoa Điện.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...