Phi Diên/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hoàng thượng đương triều ngày càng hồ đồ, vài vị hoàng t.ử thì bạo ngược vô năng, triều thần chỉ lo đấu đá bè phái, nền móng Đại Khải như gốc cây mục nát đầy sâu mọt, về sau còn bị Nam Việt ép đến mức phải cắt đất bồi thường.

Ngụy Linh Hữu không những thừa hưởng dung mạo anh tuấn của Phế Thái t.ử, mà còn kế thừa cả linh khí của ngài.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trong chốn thâm cung này , Ngụy Linh Hữu tựa như viên ngọc sáng bị bụi bặm che lấp.

Ta và chàng vốn không liên quan, kiếp trước chàng đau ốm nhiều ngày không được chữa trị, khi ta rời khỏi Thiên Vân Quán thì chàng đã qua đời từ hơn tháng trước .

Kiếp này khi ta rời cung vào ban đêm, vô tình gặp tiểu thái giám đang đi cầu xin thái y cho Ngụy Linh Hữu nhưng bị đ.á.n.h gần c.h.ế.t, ta đã đổi hướng tới Lưu Hoa Điện cứu chàng một mạng.

Chàng muốn sống, còn ta thì đang cần một thanh đao danh chính ngôn thuận.

7

Ta nói thật, Ngụy Linh Hữu ngược lại bật cười .

Áo bào hơi rộng khẽ đung đưa, càng tôn lên vẻ thanh tú gầy gò của chàng .

Ánh sáng bên ngoài cửa sổ hắt vào người ta và Ngụy Linh Hữu, tạo nên những mảng sáng tối đan xen.

Ngụy Linh Hữu mỉm cười , nhìn chằm chằm vào mắt ta , rồi ngay trước mặt ta nuốt viên t.h.u.ố.c vào .

Một lát sau , chàng cong lưng, chậm rãi ngồi thụp xuống.

Trên trán Ngụy Linh Hữu dần nổi gân xanh, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc hơn.

Cảm giác cổ trùng nhập thể không hề dễ chịu, ta để mặc Ngụy Linh Hữu đang quỳ trước mặt nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mình .

Dáng vẻ này của chàng thật sự đáng thương.

Nhưng chỉ có thế, ta mới có thể nảy sinh chút lòng tin mỏng manh với chàng .

Cổ tay bị chàng nắm đến hằn vết đỏ, một lúc sau , Ngụy Linh Hữu ngẩng đầu lên, đứt quãng nói :

"Giờ... có thể nói cho đệ biết ... đệ cần làm gì rồi chứ."

"Giúp ta g.i.ế.c một người ." Ta nhét một mảnh giấy vào tay Ngụy Linh Hữu, "Trên này là những người do ta cài cắm trong cung, ngươi có thể tùy ý điều động."

"G.i.ế.c ai?"

"Lục hoàng t.ử Nam Việt, Yến Sách."

Đây là một màn thăm dò mà cả ta và Ngụy Linh Hữu đều hiểu rõ.

Ta muốn thử xem thanh đao này có sắc bén hay không .

Càng muốn trói c.h.ặ.t chàng vào con thuyền tội lỗi của mình .

Ngụy Linh Hữu hồi phục chút sức lực, bàn tay chàng vươn lên, quét đi cánh hoa cẩm tú cầu dính trên vạt áo ta .

Cánh hoa lặng lẽ rơi xuống, rơi vào lòng bàn tay Ngụy Linh Hữu, chàng cười đáp lại : "Được."

Ta hạ mi mắt, giọng điệu mơ hồ khó đoán: "Không hỏi ta tại sao phải g.i.ế.c hắn sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-3.html.

]

"Diên Nhi tỷ tỷ không muốn hắn sống, chắc chắn là lỗi của hắn rồi ."

8

Kiếp trước , Yến Sách vừa gặp đã yêu Nghiêm Oản Thù.

Sau cái nhìn kinh hồng ấy , Nghiêm Oản Thù lén đưa cho hắn vài miếng điểm tâm gói trong khăn tay, Yến Sách vì thế mà đem lòng si mê sâu đậm.

Sau khi Đại Khải thất bại, Yến Sách đã trở về Nam Việt liền đòi Nghiêm Oản Thù - lúc này đã là Quận chúa - phải gả sang hòa thân .

Do Nghiêm Oản Thù không tình nguyện, Yến Sách cầu mà không được , đành ngậm ngùi buông tay. Sau đó, hai người bàn tính lấy lý do xung khắc bát tự để tạm thời đổi người hòa thân thành ta .

Nhị ca của ta hy sinh vì bảo vệ biên cương, còn trưởng huynh vì bảo vệ người trong lòng là Nghiêm Oản Thù, đã chọn cách đẩy ta ra thay thế.

Nghĩ đến đây, huyệt thái dương của ta đau nhói lên hai hồi.

Rời cung đã là xế chiều, ánh tà dương kéo dài bóng người , không gian hiu quạnh, cả những bậc đá ngoài Từ An cung cũng lạnh lẽo đến nao lòng.

Phó giám chính của Hồn Nghi Giám đang được người dẫn vào chánh điện Từ An cung, vừa vặn va phải ta , ông ta liền hành lễ:

"Tham kiến Vĩnh Khang Quận chúa."

"Đại nhân miễn lễ." Ta dừng bước, nói : "Đại nhân tới thật đúng lúc, Thái hậu lúc này tâm tình đang rất tốt ."

Phó giám chính làm bộ làm tịch lau vệt mồ hôi không tồn tại trên trán, rồi lách người sang một bên nhường đường cho ta .

Bước xuống bậc đá cuối cùng, ta quay đầu nhìn lại tòa cung điện sừng sững phía sau .

Tính ra lúc này lão ta hẳn đã gặp Thái hậu, e rằng tâm tình của bà ta lúc này chẳng còn tốt lành gì nữa.

Dẫm lên những tia sáng cam nhạt cuối ngày, ta bước lên xe ngựa trở về phủ.

Đường đi chưa được một nửa, một tiểu tư trong phủ đã vội vàng chặn xe ngựa lại :

"Quận chúa, không hay rồi , Nhị công t.ử lâm bệnh... Vương gia sai nô tài vào cung thỉnh thái y, người mau về xem thế nào đi ạ!"

Ta giật mạnh rèm xe, tiếng ù trong tai kéo thành một đường thẳng tắp: "Nhị ca sao lại đột nhiên lâm bệnh?!"

"Nhị công t.ử trưa nay bị thương nhẹ ở diễn võ trường, về phủ đột nhiên phát sốt cao, tiếp đó khắp người nổi mẩn đỏ, giờ người đã sốt đến mê sảng rồi ."

Rèm xe bị ta siết c.h.ặ.t trong tay, biến dạng hoàn toàn .

Ngoại thương, sốt cao, nổi mẩn đỏ.

Triệu chứng này kiếp trước mẫu thân cũng từng mắc phải , lúc bà chăm sóc hoa cỏ làm xước lòng bàn tay, sốt cao phát ban kéo đến, suýt chút nữa đã mất mạng.

Khi đó ta tự mình vào cung thỉnh thái y cho mẫu thân , Nghiêm Oản Thù túc trực bên giường, lấy m.á.u mình làm t.h.u.ố.c cứu sống bà.

Mẫu thân tỉnh lại vô cùng cảm động, để tên Nghiêm Oản Thù vào gia phả, lại còn cầu cho cô ta tước vị Quận chúa, còn ta vì về trễ liền bị mẫu thân quở trách là bất hiếu.

Nhìn vẻ tiều tụy trắng bệch của Nghiêm Oản Thù lúc đó, ngay cả ta cũng từng động lòng trắc ẩn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...