Phi Diên/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng cùng một triệu chứng ấy , nay người bệnh lại là Nhị ca.

Ta nhảy xuống xe, dùng đoản đao cắt đứt dây cương, giật lấy dây ngựa, phi nước đại trở về phủ.

Gió rít gào bên tai, sát ý trong lòng cũng cuồn cuộn dâng trào.

9

Ta về đúng lúc, bắt gặp nha hoàn đang đút t.h.u.ố.c cho Nhị ca.

Mọi người vây quanh giường, Nghiêm Oản Thù được Đại ca đỡ lấy, cánh tay băng bó kín mít.

Thấy ta về, phụ thân vẫy tay ra hiệu, bảo rằng bệnh tình Nhị ca rất hung hiểm, nếu không nhờ Nghiêm Oản Thù thử phương t.h.u.ố.c bí truyền, quyết tâm trích m.á.u làm t.h.u.ố.c, thì Nhị ca e là khó giữ mạng.

Ta bước qua đám người , đi tới bên giường cúi xuống kiểm tra nhiệt độ trên trán Nhị ca.

Một bát t.h.u.ố.c vừa uống vào , dù sốt cao chưa lui hẳn nhưng nốt mẩn đỏ đã tan đi rất nhiều.

"Lần này may mà có Oản Thù." Mẫu thân thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nói : "Vương gia, ta muốn để Oản Thù vào từ đường, nhập gia phả, sau này con bé sẽ là con gái ruột của chúng ta ."

Sắc mặt phụ thân giãn ra , có vẻ sắp đồng ý, Đại ca cũng nhìn Nghiêm Oản Thù đầy vẻ an ủi.

Vô số ánh mắt giao thoa, cuối cùng tất cả đều rơi vào người ta .

Ta dùng khăn tay lau mồ hôi cho Nhị ca, lạnh nhạt đáp: "Mẫu thân cứ quyết định là được ."

Nghiêm Oản Thù chực trào nước mắt, đôi mắt long lanh như nước mùa thu ánh lên tia sáng dịu dàng:

"Tỷ tỷ... Tỷ tỷ cuối cùng cũng chịu chấp nhận muội rồi , muội cứ ngỡ tỷ tỷ vì thấy muội quá ngốc nghếch nên cả đời này đều không thích muội ."

Nhập gia phả là việc lớn, vào từ đường lại càng phải chọn ngày lành tháng tốt .

Trong lúc đang chọn ngày, trong cung Thái hậu đã truyền lời ra .

Hồn Nghi Giám tâu rằng, trong Vương gia có người khắc bát tự của ta , khiến ta đột ngột ngất xỉu trước khi đi Thiên Vân Quán cầu phúc cho Thái hậu, khiến Thái hậu cũng đổ bệnh liên miên suốt mấy tháng.

Thái hậu vốn còn bán tín bán nghi, không ngờ Nhị ca lại phát bệnh cấp tính, nhất thời làm Thái hậu kinh động, thế là ngay hôm sau bà phái người xuất cung.

Thái giám truyền lời cúi người , cung kính nói với phụ thân : "Vương gia, Vĩnh Khang Quận chúa là người được Thái hậu nương nương nuôi nấng từ nhỏ, là cục cưng quý báu của người . Nay Thái hậu chỉ phạt Nghiêm tiểu thư cấm túc nơi Phật đường, đã là lòng từ bi vô lượng rồi ."

Cấm túc Phật đường, nhưng không định ngày ra .

Mỗi ngày chép tâm chú trăm lượt, chỉ sợ cánh tay cũng chép đến gãy rời.

Vị Thái hậu này của chúng ta , xưa nay vốn luôn từ bi như vậy đấy.

10

Sau khi thái giám đi , mặt Nghiêm Oản Thù trắng bệch, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lúng túng nhìn Đại ca.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đại ca vỗ nhẹ lưng cô ta , sau khi đắn đo liền nói với ta : "Diên nhi, chuyện bát tự không thể tin hoàn toàn , chi bằng muội vào cung cầu Thái hậu nương tay một chút.

"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-4.html.]

Không thể tin hoàn toàn sao ?

Vậy tại sao kiếp trước Đại ca lại quả quyết tin là thật, dâng sớ xin cho, ép ta phải hòa thân thay Nghiêm Oản Thù.

"Đại ca thật sự nghĩ Thái hậu lo lắng Nghiêm Oản Thù làm hại ta sao ?" Ta nhẹ nhàng nói : "Thái hậu chỉ là vì cô ta ở đó khiến ta lỡ mất dịp đi cầu phúc cho bà, nên bà tức giận đấy thôi."

" Nhưng mỗi ngày chép tâm chú trăm lượt, dù là cánh tay bằng sắt cũng không chịu nổi.

"

"Số kinh Phật ta chép trong cung bao năm nay còn nhiều hơn thế gấp bội, sao không thấy Đại ca xót thương ta lấy một lời?"

Đại ca sững sờ: "Muội là Quận chúa, còn Oản Thù thì..."

"Đủ rồi ." Phụ thân đập tay xuống bàn: "Là bề tôi , bàn luận ý chỉ bề trên là đại kỵ!"

"Phụ thân nói đúng, con xin phép đi thăm Nhị ca." Ta hành lễ, xoay người rời đi .

Nhị ca hồi phục rất nhanh, nốt mẩn đỏ đã tan sạch.

Chuyện tiền sảnh vừa truyền đến tai, vừa gặp mặt huynh ấy đã khuyên ta đừng vào cung, kẻo chạm phải cơn thịnh nộ của Thái hậu.

Ta khoác tay huynh ấy : "Thế nên muội mới trốn đến đây tìm chỗ thanh tịnh với Nhị ca đấy."

Nhị ca cầm một cuốn sách, cáu kỉnh gõ nhẹ vào trán ta : "Muội lớn lên bên cạnh Thái hậu, người ta nói muội kim tôn ngọc quý, nhưng đó dù sao cũng là hoàng cung, chắc muội cũng chịu không ít khổ sở rồi ."

"Ta là Quận chúa, ai dám làm khó ta ? Chỉ có Nhị ca mới dám gõ ta thôi." Ta xoa trán, cảm thán tay chân Nhị ca nặng nhẹ không phân.

"Nghe nói khi ta hôn mê bệnh nặng, muội đã phi ngựa trên phố dài trở về?" Nhị ca mỉm cười : "Muội học cưỡi ngựa từ bao giờ mà ta không hề hay biết ."

"Con nhà tướng, tự nhiên mà biết ."

"Vậy chữ viết thay đổi này , cũng là tự nhiên mà biết ?" Nhị ca giơ cuốn sách trong tay lên.

Cuốn sách này ta đọc lúc đêm hôm chăm sóc Nhị ca, tiện tay ghi lại vài dòng phê chú ngắn ở góc.

"Muội chẳng ngờ Nhị ca lại hiểu rõ nét chữ của muội đến vậy ." Chỉ hai chữ thôi mà đã nhìn ra manh mối.

"Bao năm nay thư nhà muội gửi, ta đều giữ lại cả. Nhìn nét chữ như gà bới của muội , ta biết trong cung chẳng có ai thật lòng dạy dỗ hay đối đãi tốt với muội ."

11

Nét chữ ngày trước của ta quả thực rất khó nhìn .

Phụ thân thuở đó nhìn thấy chữ ta liền than thở rằng ta quá nghịch ngợm, được dạy dỗ trong cung mà chẳng nên thân .

Nhưng Nhị ca lại nói huynh ấy biết , chắc chắn là không ai dạy ta cho đàng hoàng.

Nhị ca dùng ngón tay mân mê những dòng chữ trên giấy: "Trước đây muội không thích đọc binh thư, cũng không biết cưỡi ngựa, lại càng không sợ bóng tối. Diên nhi, muội có chuyện giấu Nhị ca, có ca ca ở đây, muội đang sợ điều gì?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...