Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Vương Diên, muội ngày càng giống Tạ Tùng Hàn rồi ." Yên Dung ngước nhìn trăng, dường như có chút hoài niệm, "Khi ta đi muội đừng tiễn, ta không thích từ biệt."
"Được."
Sứ đoàn Nam Việt chọn một ngày không tuyết để xuất phát, một đoàn người hùng hậu, phía sau kéo theo linh cữu của Yên Sách.
Yên Dung không thích chia ly, rõ ràng đã hứa với nàng không tiễn, nhưng ta vẫn bước lên tường thành, lặng lẽ dõi theo bóng nàng đi xa.
Yên Dung khí thế phơi phới, cách xa như vậy , ta hình như nhìn thấy Tạ Tùng Hàn đang đi cạnh nàng quay đầu lại .
Nhưng cơn gió thổi qua, ta nheo mắt lại , không thể nhìn rõ ràng.
Tuyết trên đường phố đã được dọn sạch, sau khi xuống tường thành, ta một mình bước đi trên phố thì bị Ngụy Linh Hữu đột nhiên xuất hiện chặn đường.
" sao ngươi lại ra khỏi cung rồi ?" Ta có chút kinh ngạc.
Ngụy Linh Hữu nghiêng người chắn gió cho ta : "Hoàng thượng ban cho ta phủ đệ , từ nay về sau ta có thể ra ngoài cung ở riêng rồi ."
"Chúc mừng."
"Nàng đi tiễn sứ đoàn Nam Việt sao ?"
"Tiễn thì đã sao ?" Ta hỏi ngược lại .
"Là đi tiễn vị Tạ đại nhân kia ?"
Ngụy Linh Hữu chưa từng truy hỏi ta điều gì, lần đầu tiên truy vấn lại chính là hỏi về Tạ Tùng Hàn.
Ta kéo lại chiếc áo choàng, bước vượt qua Ngụy Linh Hữu.
Ngụy Linh Hữu quay người đuổi theo: "Tại yến tiệc trong cung, ta vừa nhìn đã thấy vị Tạ đại nhân đó, cử chỉ hành động, lời ăn tiếng nói của hắn đều rất giống nàng."
Nếu là lúc bình thường, chắc ta đã khen trực giác của Ngụy Linh Hữu rất chuẩn.
Nhưng bây giờ, ta bình thản hỏi: "Ngươi đang thăm dò ta , muốn nói ta cấu kết với nước khác à ?"
"Đương, đương nhiên là không ." Ngụy Linh Hữu bị ta dọa đến nói lắp, "Ta tuyệt đối không có ý đó!"
"Ngươi nên đi xem phủ đệ mới của mình đi ." Ta đáp.
Sau khi bỏ lại Ngụy Linh Hữu, dòng suy nghĩ của ta có chút rối loạn.
Ta và Tạ Tùng Hàn thật sự giống nhau đến thế sao ?
Nếu giống, cũng chẳng có gì lạ.
Dẫu sao ta cũng là người một tay hắn dạy dỗ nên, lúc trước chính hắn đã cười bảo ta : "Diên là diều hâu, có thể tung cánh chọc trời."
Cho dù ta muốn quên, nhưng nét chữ, sở thích, mưu kế giống hắn như đúc vẫn luôn nhắc nhở ta về sự tồn tại của con người Tạ Tùng Hàn này .
Trong n.g.ự.c như bị đè bởi một tảng đá lớn, khiến ta thấy hơi khó thở.
24
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-10.html.]
Sau khi trọng sinh, ta luôn cảm thấy thời gian trôi đi thật nhanh.
Nhị ca
lần
lượt thu
lại
quân quyền, chẳng
biết
từ khi nào
đã
nảy sinh tình cảm với Mộ Dung Trăn, đợi đến lúc
ta
phát hiện thì Nhị ca
đã
đỏ mặt tía tai bảo rằng
muốn
đi
cầu
thân
.
Phụ thân sau khi tái phát bệnh cũ thì không còn quản sự nữa, người lờ mờ nhận ra chuyện mẫu thân và đại ca đến Lương Châu có uẩn khúc, nhưng trước mặt ta và Nhị ca vẫn chưa từng truy hỏi điều gì.
Mẫu thân sẽ không rời khỏi Lương Châu, ta đầu tắt mặt tối lo liệu mọi việc cưới hỏi cho Nhị ca, mãi đến ngày thành thân , đầu óc ta vẫn còn lâng lâng choáng váng.
Mộ Dung Trăn trở thành tẩu t.ử của ta , ngược lại lại thuận tiện cho Ngụy Linh Hữu ghé thăm.
Xét về vai vế, tuy tuổi tác Mộ Dung Trăn và hắn không chênh lệch bao nhiêu, nhưng tính ra lại là biểu cô của hắn .
Ta tự dưng lại được lên một hàng vai vế, sau khi phản ứng lại suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.
Mộ Dung gia cùng Trường Công chúa trở thành cánh tay đắc lực cho Nhị ca, quan chức của ca ca thăng tiến mỗi năm ba bậc, phong thái càng thêm rạng rỡ, kéo theo người đến cửa cầu hôn ta cũng nhiều lên không ít.
Ta tránh không kịp, tẩu t.ử cũng sợ hãi đến mức đóng cửa từ chối tiếp khách.
Sau một ngày thanh tịnh, Ngụy Linh Hữu lại trèo tường lẻn vào .
Hắn không biết võ công, dáng vẻ trèo tường có chút chật vật, nhưng khi đưa xấp giấy trong tay cho ta , vẻ mặt lại vô cùng đắc ý.
Ta không hiểu ra sao nhận lấy xấp giấy đó, bên trên chữ viết chi chít.
"Đây là cái gì?" Sau khi lướt qua vài trang, ta nhíu mày hỏi.
"Đây là những chuyện hoang đường mà đám người cầu hôn nàng thường làm ." Ngụy Linh Hữu thuần thục quỳ một chân xuống trước mặt ta , ánh mắt dịu dàng, "Diên Nhi tỷ tỷ, bọn họ không xứng với người ."
"Quả thật không xứng." Ta giơ xấp giấy trong tay lên, "Hơn nữa ta cũng không có ý định thành thân ."
Ngụy Linh Hữu khựng lại : "Bọn họ không xứng, nhưng chắc chắn là có người xứng."
"Là ai? Ngươi cũng muốn làm mai cho ta à ?"
Ngụy Linh Hữu mấp máy môi, lặng lẽ trèo tường rời đi .
25
Năm Thành Càn thứ ba mươi bảy, Hoàng đế băng hà.
Vương gia cùng Mộ Dung gia liên thủ, đưa Ngụy Linh Hữu lên ngôi vị Hoàng đế.
Ngụy Linh Hữu là một vị vua tốt , biết dùng người , cần cù làm việc, thay đổi hoàn toàn thói xa hoa dâm dật của Đại Khải những năm trước đó.
Điều duy nhất không tính tới là, tuy bây giờ Ngụy Linh Hữu ở trong cung, nhưng không ai dám hạn chế hành động của hắn , hắn thế mà lại tập thành thói quen đêm đêm trèo tường lẻn vào viện của ta .
Thiếu niên lần đầu gặp gỡ nay đã sắp cập kê, dáng vẻ trèo tường của Ngụy Linh Hữu ngày càng nhanh nhẹn thuần thục, ta từ ngạc nhiên ban đầu cũng thành ra quen mắt.
Những kỳ trân dị bảo trong cung bị Ngụy Linh Hữu tuồn ra ngoài, chất đống trong kho của ta , cuối cùng trở thành đồ chơi cho cháu trai và cháu gái nhỏ của ta .
Bệnh của phụ thân dù chạy chữa khắp nơi cũng không thể khởi sắc, người chinh chiến nhiều năm cuối cùng đã tạ thế vào một ngày thu ảm đạm.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chaporia
Bình Luận (0)