Phi Diên/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đại Khải chịu tang một năm, vừa mới mãn tang không lâu, ta đã nghe tin Hoàng đế Nam Việt thoái vị thành Thái thượng hoàng, truyền ngôi lại cho nhị công chúa Yến Dung.

Tâm nguyện cả đời của Tạ Tùng Hàn là trở thành đứng đầu văn thần, quét sạch tệ nạn của Nam Việt, giờ đây hắn và Yến Dung đều đã như nguyện rồi .

Ta ngẩn người , chợt nhận ra mình đã rất lâu không nghĩ đến Tạ Tùng Hàn nữa.

Ta nhìn bầu trời trống trải, cảm thấy lòng mình cũng trống rỗng.

Không phải vì Tạ Tùng Hàn, chỉ là cảm thấy cái viện vuông vức này làm người ta thấy ngột ngạt.

Đêm đó khi Ngụy Linh Hữu trèo tường đến tìm ta , vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Diên Nhi tỷ tỷ, hôm nay trên triều đình vậy mà có kẻ dâng tấu muốn ta nạp phi tần vào hậu cung."

Trong lúc Ngụy Linh Hữu lầm bầm, ta đưa cho hắn một chiếc hộp gấm nhỏ.

Chiếc hộp được Ngụy Linh Hữu mở ra , bên trong là một viên t.h.u.ố.c.

Ngụy Linh Hữu cười nhạt: "Lại là cổ trùng mới sao ?"

Nhìn vẻ mặt chực chờ muốn thử của Ngụy Linh Hữu, ta thực sự muốn cạy đầu hắn ra xem trong đó chứa những gì.

"Đây là t.h.u.ố.c giải cổ trùng trong cơ thể ngươi, lúc trước nói cổ trùng chỉ có thể áp chế là ta lừa ngươi, uống viên t.h.u.ố.c này , cổ trùng của ngươi sẽ được giải sạch."

Nụ cười của Ngụy Linh Hữu đông cứng trên gương mặt: "Tại sao lại đưa cho ta cái này ?"

Ta ngồi trên xích đu trong viện, chậm rãi đung đưa: "Trước kia là để khống chế ngươi, giờ xem ra không cần thiết nữa. Hơn nữa ta định rời khỏi kinh thành, ngày về không định."

Vương gia từng bước cẩn trọng, giờ đã không thể lay chuyển.

Hơn nữa với phẩm hạnh của Ngụy Linh Hữu, hắn cũng sẽ không ra tay với Vương gia.

Cổ trùng quả nhiên không cần phải tồn tại nữa.

"Rời khỏi kinh thành? Đi đâu ?" Nghe xong lời ta , Ngụy Linh Hữu lầm bầm hỏi.

"Trời đất bao la, du ngoạn bốn phương."

26

Khoảnh khắc t.h.u.ố.c giải bị Ngụy Linh Hữu bóp nát, ta còn tưởng mình bị ảo giác.

"Ta không cần t.h.u.ố.c giải này , nàng có thể mang ta đi cùng."

Ngụy Linh Hữu vừa dứt lời, ta lại tưởng mình nghe nhầm.

"Ngươi điên à ? Ngươi là Hoàng đế đấy."

Ngụy Linh Hữu hơi buông thõng tay xuống, giọng nói trầm đục: "Phải, ta là Hoàng đế, trước kia nàng từng nói , Đại Khải cần một vị minh quân."

Trong viện chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc.

Một lúc sau , Ngụy Linh Hữu ngẩng đầu lên: "Tại sao phải đi ?"

"Không thích nơi này ."

Sau một thoáng im lặng, Ngụy Linh Hữu nói : "Ta hiểu rồi , nàng không thích kinh thành, cũng không thích hoàng cung. Nàng cứ đi đến nơi nàng thích đi ."

Thấy Ngụy Linh Hữu thông suốt, ta lại lấy ra một chiếc hộp gấm khác: "May mà t.h.u.ố.c giải có hai viên, ngươi chỉ phá hủy một viên trong đó...

"

Ngụy Linh Hữu lùi mạnh về sau một bước, như thể nhìn thấy thú dữ: "Ta không cần t.h.u.ố.c giải này , ta thà rằng mỗi tháng nàng gửi cho ta loại t.h.u.ố.c có thể áp chế cổ trùng như trước đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-11.html.]

"Tại sao ?" Trước đây ta muốn đưa một lần t.h.u.ố.c nửa năm cho hắn , hắn cũng không chịu, nhất quyết bắt ta đưa theo tháng.

"Như vậy chí ít cũng chứng minh rằng, giữa chúng ta vẫn còn sự liên lạc, nàng không bỏ rơi ta ."

Lời của Ngụy Linh Hữu khiến ta cảm thấy mình giống như một kẻ phụ tình.

Chưa kịp thoát khỏi suy nghĩ đó, ta đã nghe thấy Ngụy Linh Hữu thận trọng hỏi:

"Sau khi nàng rời đi , nàng có nhớ ta không ?"

"Có." Ta không chút do dự, thành thật trả lời.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tình cảm vun đắp qua biết bao ngày đêm này , không thể là giả được .

Ngụy Linh Hữu gật đầu, tựa như đang lẩm bẩm với chính mình : "Vậy ta đi đây, ở lại thêm nữa e là ta sẽ hối hận mất."

Nhìn bóng lưng cô độc thất thần của Ngụy Linh Hữu, ta siết c.h.ặ.t chiếc hộp gấm trong tay.

Một nỗi niềm mang tên luyến tiếc nảy sinh trong lòng, cuối cùng lại thua trước sự khao khát tự do.

Ta khựng lại một chút, nhắc nhở hắn : "Đó là cổng viện, tường nằm ở bên phải ."

Ngụy Linh Hữu khựng bước, đứng thẳng lưng.

"Hôm nay, ta muốn đi ra từ cửa chính."

27

Rời khỏi kinh thành, ta xuôi về phương Nam, ngắm nhìn biết bao phong cảnh tươi đẹp .

Việc làm không bao giờ quên mỗi tháng là gửi thư về nhà cho nhị ca và tẩu tẩu, cùng với việc gửi t.h.u.ố.c và thư vào trong cung.

Ta gửi phương t.h.u.ố.c cho Ngụy Linh Hữu, kết quả hắn hồi âm nói rằng phương t.h.u.ố.c vô tình bị mất, vẫn chỉ có thể dựa vào ta .

Một hôm trên đường ngang qua thị trấn, ta thấy một lão ông nằm giữa đường, đang níu lấy một cô nương giả trai, bảo cô nương ấy va phải lão, đòi bồi thường bạc.

Cô nương ấy tức giận đến bật cười : "Ông đang ăn vạ đấy à !"

Từ ngữ cô dùng thật mới mẻ, khá thú vị, ta giúp cô giải vây rồi mời cô dùng bữa.

Sau khi cô giải thích rõ nghĩa của từ "ăn vạ", ta bỗng có cảm giác như bừng tỉnh -

Ta cảm thấy mình bị Ngụy Linh Hữu "ăn vạ" rồi .

Sau khi ăn uống no say, cô nương ấy cáo biệt ta , ta dặn dò: "Con gái một mình ở ngoài, làm gì cũng phải cẩn thận."

"Ngươi nhìn ra ta giả trai ư?!"

"Quá lộ liễu." Ta thành khẩn đáp.

Cô nương ấy gãi gãi đầu: "Thực ra ta muốn đi tòng quân, thân thủ ta rất khá, chỉ là hai ngày nay đói quá nên không còn sức."

Ở Đại Khải, giả trai tòng quân là trọng tội, nhìn khuôn mặt xinh xắn kia , ta lục trong tay nải lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho cô:

"Cầm lấy ngọc bội này đến Vương gia ở kinh thành, tìm tẩu tẩu của ta , nàng tên là Mộ Dung Trân, là người rất tốt , việc trong phủ đều do nàng làm chủ. Chỉ cần ngươi có thực tài, nàng sẽ tìm cho ngươi một con đường sáng."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...