Phi Diên/Chương 12C. 12
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

28

Từ khi rời kinh, ta chưa từng trở lại đó lần nào nữa.

Những gì nhìn thấy trên đường đời dần lấp đầy trái tim trống rỗng của ta .

Vì bôn ba bên ngoài, tin tức từ kinh thành truyền tới tai ta lúc nào cũng chậm vài nhịp.

Ví dụ như việc Ngụy Linh Hữu không chịu nạp phi tần, mà tẩu tẩu ta lại là biểu cô của hắn , nên hắn đã trực tiếp chuyển con trai nhỏ của ta sang huyết mạch của sinh phụ hắn , trở thành em trai hắn , lấy danh nghĩa là thân thuộc, đều là con cháu tông thất.

Lúc ta nghe được tin này , Ngụy Linh Hữu đã vừa tế tổ khóc lóc t.h.ả.m thiết, vừa lập tiểu chất nhi của ta làm thái t.ử.

Lại ví như cô nương cầm ngọc bội của ta đến kinh thành kia , thân thủ phi phàm, khi đi dẹp phỉ đã một địch trăm lập đại công, trở thành sư phụ dạy võ cho tiểu chất nữ của ta .

Khi ta nghe tin, nàng đã trở thành nữ tướng trong quân, tuy quan chức chưa cao nhưng cũng là người đầu tiên ở Đại Khải làm được như vậy .

Lại ví như đương kim hoàng đế đột ngột băng hà, thái t.ử mười bốn tuổi đăng cơ, việc chuyển giao quyền lực vô cùng thuận lợi, triều cục bình ổn .

Tin tức này truyền nhanh hơn những cái trước , ta đang uống trà bên lều quán ven đường, tin Ngụy Linh Hữu băng hà bỗng chốc được chiếu cáo thiên hạ, ta sặc một ngụm trà , ho không dứt.

Theo thời gian trên cáo thị, trong cái nóng gay gắt của mùa hè này , nếu Ngụy Linh Hữu c.h.ế.t thật thì chắc cũng thối rữa rồi .

Ta lắc đầu, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Ngụy Linh Hữu khi viết thư yêu cầu ta phải ở lại nơi này thêm một thời gian.

Ta thuê một viện t.ử ở tiểu thành này , vốn định rời đi , giờ lại gia hạn thêm ít ngày.

Nửa tháng sau , tiểu viện quả nhiên đón một vị khách không mời mà đến.

Xa cách chín năm, Ngụy Linh Hữu vậy mà chẳng khác chút nào so với hình ảnh trong ký ức của ta .

"Tại hạ đi ngang qua đây, muốn xin chén nước uống." Giọng Ngụy Linh Hữu trầm ổn hơn, nhưng ta cứ cảm thấy trong đó có chút bất cần.

"Chỉ muốn xin nước uống thôi sao ?"

"Cũng muốn mượn chỗ ở."

"Ta ở đây không nuôi kẻ nhàn rỗi, muốn ở nhờ thì phải làm việc."

Ngụy Linh Hữu nhướng mày: "Đoán là nàng sẽ nói vậy , nên ta đã mang theo người giúp việc rồi ."

Ngụy Linh Hữu vừa dứt lời, bên cửa bỗng ló ra một cái đầu, ánh mắt linh động: "Cô cô, con đến tìm người đây!"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

29

Ngụy Linh Hữu giả c.h.ế.t thoái vị, lúc rời kinh lại còn dẫn theo cả Ninh nhi – tiểu chất nữ của ta nữa.

Ta dở khóc dở cười , Ninh nhi như mũi tên rời cung, lập tức lao vào vòng tay ta .

Cách vài bước chân, Ngụy Linh Hữu nhìn ta và Ninh nhi, hai tay chắp sau lưng, mày mắt như xưa, ý cười không đổi.

Vài tháng sau , ta cùng Ngụy Linh Hữu – người đã giải sạch cổ độc – đưa Ninh nhi trở về nhà.

Ngụy Linh Hữu đeo mặt nạ, đường hoàng cùng ta trải qua ngày trừ tịch và nguyên tiêu cùng gia đình trong phủ.

Qua tháng giêng, ta lại tiếp tục lên đường rời đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-12.html.]

Chỉ là lần này từ một người , thành hai người .

Ngụy Linh Hữu đồng hành cùng ta , cũng giống ta ngày trước , thấy gì cũng tò mò, cứ kéo ta đi xem lại những phong cảnh hiếm lạ mà ta từng nhắc đến trong thư.

Khi sống cùng hắn ở một ngôi làng hẻo lánh, một buổi sáng nọ, không biết Ngụy Linh Hữu đã đi đâu , ta không tìm thấy bóng dáng hắn , lại nhặt được túi thơm của hắn bên cửa.

Chiếc túi thơm này hắn mang theo bên mình suốt nhiều năm, đã rất cũ kỹ, nay dải lụa cũng đã đứt, nên mới rơi xuống nơi này .

Túi thơm nhẹ bẫng, như thể không đựng gì bên trong, cũng chẳng còn bất kỳ mùi hương nào.

Ta mở túi thơm ra , bên trong chỉ đặt một mảnh giấy gấp vuông vắn.

Giấy được trải ra , một cánh hoa tú cầu đã phai màu, được ép phẳng phiu và ố vàng, cứ thế hiện ra trước mắt ta .

Ký ức liên quan đến Ngụy Linh Hữu cũng theo đó ùa về.

Là Lưu Hoa Điện vắng lặng không một tiếng người , Ngụy Linh Hữu uống viên t.h.u.ố.c ta đưa, quỳ rạp dưới chân ta .

Là khi ta bảo hắn g.i.ế.c Yến Sách, hắn nhấc bàn tay đang cứng đờ vì đau đớn, phủi cánh hoa tú cầu trên vạt áo ta , mỉm cười bảo: "Được."

Cánh hoa rơi trong lòng bàn tay Ngụy Linh Hữu năm đó, đã được hắn cất giữ suốt nhiều năm.

Ta gấp mảnh giấy lại , đặt cùng cánh hoa vào trong túi thơm.

Một lát sau , Ngụy Linh Hữu vội vã chạy về.

"Chàng đi đâu vậy ?" Ta hỏi.

"Đi hái quả."

"Quả đâu ?"

"Chưa đến nơi đã quay về rồi ." Ngụy Linh Hữu có chút lo lắng, "Túi thơm của ta mất rồi , tìm dọc đường mãi không thấy."

Ta giơ tay đang giấu sau lưng ra , chiếc túi thơm khẽ đung đưa trong tay ta : "Rơi ở cửa, ta nhặt được rồi ."

Ngụy Linh Hữu cầm lấy túi thơm, thở phào nhẹ nhõm: "May mà vẫn còn."

"Dải túi đứt rồi , ta làm cho chàng cái mới nhé." Ta khựng lại , nói tiếp, "Thứ bên trong, không đổi."

Ngụy Linh Hữu ngẩn ra , rồi ngốc nghếch cười lớn: "Được, không đổi, cả đời này đều không đổi."

Trời đất chứng giám, ta cùng Ngụy Linh Hữu đã hẹn ước cả đời.

30

Ta tên Ngụy Linh Hữu, là hoàng tôn được nuôi dưỡng tại Lưu Hoa Điện.

Thuở nhỏ, người chăm sóc ta là một nhũ mẫu già, bà nói ta là con của phế thái t.ử, trong cung không nơi nương tựa, nên phải cẩn trọng, tốt nhất là để mọi người quên mất sự tồn tại của ta , ta mới có thể sống sót.

Năm ta bảy tuổi, nhũ mẫu ngã bệnh.

Vì muốn cứu bà, lần đầu tiên ta trốn khỏi Lưu Hoa Điện, nhưng lại lạc đường trong Ngự Hoa Viên.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...