Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Cầm lấy mà ăn đi ! Không lấy tiền đâu !"
Chàng ngẩn ngơ nhìn cái bánh, hồi lâu không hoàn hồn, cuối cùng lí nhí nói : "Cảm ơn."
"Đừng khách sáo!" Tâm trạng tôi cực kỳ tốt , vung tay đầy hào sảng, "Có rảnh thì thường xuyên ghé chơi nhé!"
Bùi Tố cầm cái bánh đi mất, tâm trí như để đâu đâu .
Tên tùy tùng kia quay đầu, trừng mắt lườm tôi một cái đầy oán hận, bắt đầu than vãn với chủ t.ử của mình rằng tôi đáng nghi thế nào, và việc để tôi bày sạp ở đây nguy hiểm ra sao .
Nhưng tôi thấy, Bùi Tố chẳng nghe lọt tai chút nào.
Vì chàng mới đi được vài bước đã vội vã chạy quay lại .
Chàng nhìn tôi , hàng mi rung động hỏi: "Chưa được thỉnh giáo danh tính của cô nương?"
"Ta tên Ngọc Toái," tôi hồn nhiên trả lời, "Là 'thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói nguyên' đó."
4
Sau ngày hôm đó, Bùi Tố thường xuyên đến sạp của tôi ăn bánh.
Sáng cũng đến, tối cũng đến.
Ngày nắng đến, ngày mưa cũng đến.
Chàng là một thư sinh nho nhã chu đáo, mỗi lần đến đều mang theo năm đồng tiền xu, đồng nào cũng được lau chùi sạch bong.
/Geniee Wrapper Body Tag 1573191_ohiotires_inpage_responsive
Nhiều lần thành quen, tôi cũng nắm được khẩu vị của chàng .
Chàng thích bánh nửa nạc nửa mỡ, thêm hành lá, không cay, vỏ bánh cán hơi mỏng, nướng hơi giòn xém một chút.
Mỗi khi ăn được chiếc bánh ngon, đôi mắt chàng sẽ híp lại , lộ ra vẻ mặt vô cùng hạnh phúc, giống như một chú ch.ó nhỏ.
Tôi thấy vô cùng mãn nguyện, rồi viết khẩu vị yêu thích của Bùi Tố vào mật thư gửi cho chủ thượng.
Hai ngày sau , chủ thượng hồi thư, chữ viết như rồng bay phượng múa, mạnh mẽ đến mức xuyên thấu cả mặt giấy.
"Đồ phế vật, còn lãng phí giấy ta g.i.ế.c ngươi."
Chủ thượng lúc nào cũng rất hung dữ với tôi .
Bùi Tố thì không như vậy .
Bùi Tố luôn luôn rất dịu dàng.
Khi rảnh rỗi, chàng thỉnh thoảng sẽ hỏi vài câu liên quan đến tôi .
Ví dụ như tại sao tôi còn trẻ thế mà lại một mình bày sạp ở đây, cha mẹ tôi đi đâu cả rồi .
Tôi không chút bận tâm đáp: "Cha mẹ ta ? C.h.ế.t lâu rồi ."
Trong mắt chàng thoáng qua nỗi đau xót, trầm mặc không nói thêm lời nào.
Thực ra tôi chẳng thấy để tâm.
Tôi là trẻ mồ côi thời loạn lạc, từ nhỏ đã không biết mặt mũi cha mẹ mình trông thế nào.
Tam hoàng t.ử Bách Lý Văn mua tôi về, ban đầu vốn muốn làm thị thiếp , nhưng thấy tôi có sức mạnh trời sinh, cốt cách cực kỳ tốt , nên đổi ý biến tôi thành ám vệ.
Tôi bị ném vào cái gọi là Thiết Huyết Doanh, giãy giụa trong sinh t.ử suốt mấy năm trời.
Người cùng doanh trại c.h.ế.t rất nhiều, nhưng tôi vẫn sống sót.
Sống thì sống rồi , nhưng chủ thượng dường như vẫn rất ghét tôi .
Ngài
nói
: "Nếu
không
phải
thấy ngươi còn chút giá trị lợi dụng,
ta
đã
sớm ném ngươi xuống hồ cho cá ăn
rồi
.
"
Mắt tôi sáng lên: "Trưa nay ăn cá ạ? Cá trắm hay cá chép?"
Chủ thượng hít sâu một hơi : "Cút ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-2.html.]
5
"Ám vệ thủ tắc" điều thứ ba: Trung thành với nhiệm vụ, thông thạo nghiệp vụ.
Là một ám vệ, nghiệp vụ của tôi rất đa dạng nhưng không cái nào tinh, bao gồm nhưng không giới hạn ở: ám sát, lấy cắp thông tin, và quỳ xuống cầu xin.
Chủ yếu là quỳ xuống cầu xin.
Bây giờ lại có thêm nghề bán bánh rán.
Tôi bày sạp trước cửa nhà Bùi Tố đã được một tháng, Bùi Tố đến ngày càng thường xuyên.
Không chỉ đến, chàng còn mang đồ đến cho tôi .
Khi thì đồ ngọt, khi thì trang sức, khi thì mấy món đồ chơi thú vị.
Dù tôi có không muốn , chàng cũng tìm đủ mọi lý do để tôi nhận lấy.
Lúc thì nói mua nhiều quá, lúc thì nói người khác tặng, hoặc đơn giản bảo là nhặt được .
Những vị khách xung quanh luôn vừa ăn bánh, vừa mỉm cười nhìn chúng tôi .
Bà lão Trần nhiều chuyện nói : "Ánh mắt Bùi đại nhân nhìn Ngọc nương thế này , không đơn giản đâu nha."
Bùi Tố ấp úng chẳng nên lời.
Tôi thầm nghĩ: Hỏng rồi , lẽ nào Bùi Tố đã nhìn ra manh mối, biết tôi đang giám sát chàng .
Tôi vừa thấy chột dạ , lại vừa nhét thêm một chút thịt vào bánh của chàng .
Dù là vì giám sát, nhưng chuyện làm bánh tôi không hề cẩu thả.
Bột mỗi ngày đều phải dậy sớm ủ, làm bao nhiêu bán bấy nhiêu, bán hết là nghỉ, không bao giờ để lại ngày hôm sau .
Mỗi chiếc bánh trước khi cho vào lò đều được phết một lớp nước mật ong, như vậy khi nướng ra màu sắc mới bóng bẩy, bắt mắt.
Mặt trời khuất núi, bột cũng dùng hết.
Chân trời hiện rõ ánh hoàng hôn rực rỡ, khách hàng tản mát dần, tôi lau sạch mặt bàn, đậy nắp lò nướng lại .
Bùi Tố vẫn chưa đi .
Chàng chống tay lên bàn, nhìn tôi không chớp mắt.
Tôi bước tới nói : "Bùi đại nhân, bánh hôm nay bán hết rồi , ta phải đóng sạp đây."
"Vậy sao ," chàng đáp lời tôi , nhưng vẫn ngồi nguyên tại chỗ không cử động, " Nhưng ta muốn được ở cùng cô thêm một lát nữa."
Tôi nói : "Ta cũng vậy ."
Dẫu sao ở lại lâu thêm một chút, cũng có thể giám sát lâu thêm một chút.
Hàng mi dài của Bùi Tố khẽ run, chàng ngước mắt lên, vẻ mặt như thể vô cùng kinh ngạc.
"Ngọc Nương, nàng..."
Một mũi tên xé gió lao tới cắt ngang lời chàng .
Mũi tên cắm phập vào lò nướng bánh của ta , phần lông đuôi khẽ rung rinh.
Ta nhận ra , đó là loại tên trong phủ chủ thượng.
6
Ta không kìm được mà nhíu mày.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Rốt cuộc là tên không có mắt nào thế?
Chủ thượng đã từng dặn, không được ám sát Bùi Tố, vì lỡ có chuyện gì xảy ra , ngài ấy sẽ phải gánh tội thay .
Chắc chắn là do vương phủ khác phái tới để giá họa cho chủ thượng rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)