Thanh Thanh Tố/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng tình thế này , ta không thể để lộ việc mình biết võ công, nếu không nhiệm vụ giám sát sẽ coi như thất bại.

Ta rơi vào trầm tư.

Bóng đen trên mái nhà đã giương cung lắp tên.

Ta chưa kịp suy tính gì thêm, Bùi Tố đã chắn trước mặt ta , dùng tay ấn đầu ta xuống.

"Ngọc Nương," chàng khẽ thì thầm, "Lát nữa ta sẽ chạy ra trước , họ sẽ đuổi theo ta , nàng cứ ở đây đừng đi đâu hết, biết chưa ?"

Hơi thở của Bùi Tố phả bên tai ta , hơi ngứa.

Ta bị ấn đến mức khó chịu, theo phản xạ ngẩng đầu lên, môi vô tình lướt qua cằm chàng .

Chàng lập tức hoảng loạn.

"Thất, thất lễ rồi ..."

Mũi tên khác lại xé gió lao tới, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ta cam chịu đẩy Bùi Tố ra , tự mình hứng lấy mũi tên đó.

Mấy giọt m.á.u rơi xuống đất, cơn đau thấu xương từ sau lưng truyền tới.

Ánh mắt Bùi Tố tuyệt vọng vô cùng.

Kẻ trên mái nhà lặng lẽ rút lui.

Bùi Tố lao tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta , đôi mắt đỏ ngầu như sắp khóc đến nơi.

"Ngọc Nương, nàng đợi ta ở đây. Ta đi tìm người , ta đi tìm người cứu nàng ngay đây..."

Ta còn chưa kịp nói gì, chàng đã chạy biến đi rồi .

Ta khẽ "xuy" một tiếng, tự mình rút mũi tên từ sau lưng ra .

Ám vệ nhà ai đi làm nhiệm vụ mà không mặc nhuyễn giáp chứ?

Đồ ngốc à ?

7

Khi Bùi Tố mang người quay lại , ta đã thản nhiên cởi nhuyễn giáp ra , ném vào bụi cỏ trong xó xỉnh rồi .

Chàng nhìn vẻ bình thản của ta , hai hàng nước mắt còn đọng lại trên khóe mi, muốn rơi mà không dám rơi.

"Ngọc Nương, nàng... nàng không sao chứ?"

"Ta không sao ."

Chàng kéo tay ta , soi xét trên dưới vô cùng kỹ lưỡng.

Người xung quanh nhìn mà thấy ngượng thay .

Ta nói : "Nếu đại nhân không sao rồi thì cho ta về đi , ta còn phải về nhà chuẩn bị bánh để mai bán nữa."

Chàng nghẹn lời, đôi mắt đỏ hoe như con thỏ, giọng điệu hiếm khi trở nên cứng rắn.

"Không được , nàng là ân nhân cứu mạng của ta .

Mấy ngày nay, nàng bắt buộc phải ở lại phủ của ta để tĩnh dưỡng."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ở lại phủ Bùi Tố tĩnh dưỡng.

Tùy tùng bên cạnh lộ vẻ ngạc nhiên, thi nhau can ngăn chàng .

"Đại nhân, việc này không hợp..."

"Đừng nói nữa!" Bùi Tố nhìn ta chằm chằm, "Ta tin nàng ấy ."

Hốc mắt ta nóng lên, nước mắt lập tức "bộp" một cái rơi xuống.

Bùi Tố sửng sốt trước những giọt lệ của ta , ngay sau đó chàng đưa tay ra , nhẹ nhàng xoa đầu ta .

"Đừng lo, ta sẽ bảo vệ nàng."

Ta khóc nức nở, đau lòng hết mức.

Nghĩa là, từ nay về sau ta có thể thoải mái giám sát Bùi Tố rồi .

Chủ thượng, thuộc hạ đã thành công rồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-3.html.]

8

Ta lập tức được Bùi Tố đưa về phủ.

Chàng chuẩn bị cho ta một căn phòng riêng, mọi chi phí ăn ở đều tính trên tài khoản của chàng .

Sáng hôm sau , Bùi Tố rời phủ vào triều sớm.

Ta ngồi trước bàn sách mà chàng chuẩn bị , hào hứng viết thư cho chủ thượng.

[Bẩm báo chủ thượng:

Thuộc hạ không phụ mệnh lệnh, đã thâm nhập được vào hang ổ của kẻ địch.

Chỉ thời gian ngắn nữa thôi, chắc chắn sẽ khiến Bùi Tố phải quỳ gối xin tha, giúp chủ thượng mở rộng nghiệp lớn.

-- Ngọc Toái]

Viết xong, ta gọi chú bồ câu quen thuộc ra và gửi thư đi .

Đêm đó gió trăng hiu hắt, ta nghe thấy tiếng động khe khẽ trên mái nhà.

Bản năng ám vệ giúp ta nhanh ch.óng phản ứng, v.út bay lên nóc nhà.

Nhưng ta không ngờ rằng, người đứng trước mặt mình lại là chủ thượng.

Ngài khoác trên mình chiếc áo choàng trắng không hề phù hợp để hành động ban đêm, trên đầu còn đội một chiếc mũ trùm rộng vành, trông thì có vẻ tiêu sái.

Nhưng cũng rất ngốc.

Ta nghi hoặc hỏi: "Chủ thượng tới đây, là để... đi dạo ạ?"

"Nàng bớt quản chuyện của ta đi !" Ngài c.h.ử.i đổng, "Sao nàng lại vào ở trong phủ của Bùi Tố rồi ?"

Ta trịnh trọng chắp tay: "Thuộc hạ nghĩ rằng ' không vào hang cọp sao bắt được cọp con'. Ở gần sẽ có lợi hơn trong việc giám sát hành tung của Bùi Tố để bẩm báo cho chủ thượng ạ."

Chủ thượng im lặng một lúc.

"Nàng nói cũng có lý," Ngài nói , "Nếu đã vậy , hãy tiếp tục giám sát hắn ."

Gió đêm quá mạnh, bệnh lãng tai của ta lại tái phát.

Ta nghe nhầm chủ thượng nói rằng: "Mau ngủ với hắn đi ."

9

Ai cũng biết , thiên chức của ám vệ là tuân lệnh.

Chủ thượng bảo ta đi hướng Đông, làm gì có lý do nào để ta đi hướng Tây.

Nghe nhầm cũng không sao .

Nói là làm .

Để tránh đêm dài lắm mộng, chẳng mấy ngày sau , ta đã bò lên giường của Bùi Tố.

Nhưng Bùi Tố vẫn chưa về nhà.

Quản gia nói rằng vì biên giới có loạn, gần đây dòng người tị nạn đổ về vương thành rất đông, Bùi Tố mấy ngày nay phải vắt óc suy nghĩ, ngược xuôi ngược lại để an dân, nên thường xuyên ra sớm về muộn.

Ta đành nằm trên giường chờ chàng trở về.

Chờ đợi thực sự là một việc tiêu hao tâm sức.

Trăng đã treo giữa đỉnh trời, cho đến khi trong phủ họ Bùi rộng lớn chỉ còn nghe thấy tiếng gió lùa qua lá cỏ xào xạc, trên lối đi trải đá bên ngoài mới vang lên những tiếng bước chân khoan thai.

Đó là tiếng bước chân của Bùi Tố.

Để không làm phiền người khác trong phủ nghỉ ngơi, chàng luôn cố ý bước đi rất khẽ.

Tất nhiên là ta không nghe thấy rồi .

Vì chờ đợi quá lâu, ta đã ôm chăn ngủ thiếp đi từ bao giờ.

Cánh cửa phòng khẽ mở, Bùi Tố bước vào , cởi ngoại bào treo lên giá gỗ, rồi đi rửa mặt súc miệng.

Có lẽ vì quá mệt mỏi, chàng không hề thắp đèn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...